Biên: Hắc Dược
---
"Ha ha, đại gia mau đến xem a. Vị này chính là Đường Tam, chi tử Đường Hạo của Đấu La, cùng với Đái Mộc Bạch đệ đệ ta và Mã Hồng Tuấn kia lập nên danh bộ ba tiện khách Sử Lai Khắc, ba người bọn hắn say rượu đêm khuya đấu kiếm thịt với nhau, nhất là tên Đường Tam này, dùng chân giữa của hắn công thành cả lão sư của hắn là Ngọc Tiểu Cương."
Thanh âm vang vọng toàn trường. Mặc dù bởi lực chế ngự của Đái Duy Tư, không cách nào chuẩn xác khuếch tán mỗi một góc, nhưng đều là hồn sư, đồng thời đều là hồn Tôn trở lên, thính lực nhưng là phá lệ kinh người.
Sau một khắc, toàn trường nhao nhao bắt đầu nghị luận, chỉ trỏ ba người Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn, cái gì đồi phong bại tục, kỵ sư miệt tổ, đồng tính nam các loại. . . . Nói chung chính là ba chữ: Cay con mắt.
Tâm tính xuyên việt giả như Đường Tam cũng nát. Đêm hôm đó là vết nhơ cả đời hắn.
Hắn phát hiện, lúc này tất cả mọi người đang dùng ánh mắt khác thường trông coi ba người bọn họ, ngay cả đồng đội Trữ Vinh Vinh, Thái Long, cũng là cố nén không cười lên tiếng.
Còn Tiểu Vũ và Áo Tư Tạp, vì có người yêu cưỡng gian nam nhân mà đỏ mắt, người còn lại bởi vì không bị Đái Duy Tư nhắc tới mà thở phào một hơi.
"Ngươi sẽ phải trả giá đắt." Đường Tam lạnh rên một tiếng, triệu hoán ra võ hồn Lam Ngân Thảo bốn cái hồn hoàn thoáng hiện.
Cũng trong lúc đó, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn cũng lần lượt phóng xuất võ hồn.
"Phải? Cho tới nay, ngươi nhìn thấy đều là Đái Mộc Bạch kéo khố vượn hổ, ngày hôm nay ta để các ngươi kiến thức một chút, cái gì gọi là chân chính võ hồn bạch hổ. Các huynh đệ cho bọn hắn một kinh hỉ."
Bốn cái hồn hoàn thoáng hiện trên người đội viên Đái Duy Tư, Chu Trúc Vân mọi người thình lình phát hiện, chiến đội Học Viện Hoàng Gia Tinh La có sáu Hồn Tông.
"Bắt đầu tranh tài." Theo tài phán ra lệnh một tiếng, thi đấu chính thức bắt đầu.
"Thực lực Học Viện Hoàng Gia Tinh La không kém, nếu như Sử Lai Khắc không có thủ đoạn ẩn giấu gì, phải thua thiệt lớn." Thiên Nhận Tuyết lẩm bẩm nói.
"Đúng là thua thiệt lớn." Tiêu Sắt cười tủm tỉm nói. Dưới sự khống chế của hắn, chiến đội Đế quốc Tinh La hoàn toàn lựa chọn liều mạng, thứ nhất là bất chấp hậu quả đem Thái Long, Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh thay đi.
Đương nhiên, hậu quả như thế, là trúng Đường Tam mai phục, bị loại bỏ ba Hồn Tông.
Bốn đối bốn, mặc dù song phương lúc trước tồn tại chênh lệch hồn lực nhất định nhưng Trữ Vinh Vinh và Áo Tư Tạp vẫn còn, thất bảo Lưu Ly Tháp và lạp xưởng võ hồn tăng phúc, tu vi chênh lệch bị kéo thấp không ít.
"Ha ha. . . Mộc Bạch ngươi cũng quá kém cỏi a, lúc rời nhà cũng đã cấp hai mươi lăm, bây giờ năm năm trôi qua, dĩ nhiên chỉ có đề thăng mười cấp, quá làm cho ta thất vọng rồi. Còn có cái võ hồn kỳ quái này là cái gì quỷ vậy, hầu tử không giống hầu tử, lão hổ không giống lão hổ? Lẽ nào ngươi cho là mình còn có chỗ trống trở mình sao?"
Đái Duy Tư ngửa mặt lên trời cười to, đệ nhất hồn kỹ bạch hổ Hộ Thân Chướng và đệ tam hồn kỹ bạch hổ kim cương biến thi triển ra, cả người cao gần 5 tấc, hoàn thành biến thân, hổ trảo sắc bén chợt phách về phía Đái Mộc Bạch.
"Ít nói nhảm!"
Đái Mộc Bạch đồng dạng thi triển đệ nhất hồn kỹ vượn hổ Hộ Thân Chướng và đệ tam hồn kỹ vượn hổ kim cương biến, vung vượn chưởng kích hướng Đái Duy Tư.
"Thình thịch."
Đái Mộc Bạch bị Đái Duy Tư quào trầy, máu me đầm đìa.
Đái Duy Tư đắc thế không tha, đệ nhị hồn kỹ Bạch Hổ Liệt Quang Ba thuận thế thi triển, tự trong miệng thốt ra một viên quang cầu màu trắng sữa phun về phía Đái Mộc Bạch.
"Không tốt." Thực lực Đái Duy Tư rõ ràng ngoài dự liệu Đường Tam, trong lòng hắn khẽ động, khống chế Lam Ngân Thảo trói gô ở bên hông Đái Mộc Bạch kéo về.
Đái Duy Tư hơi cuộn khóe miệng lên, chợt thay đổi phương hướng phun Bạch Hổ Liệt Quang Ba ra hướng Mã Hồng Tuấn cách đó không xa đang giao chiến cùng tên Hồn Tôn kia.
Cảm thụ được hồn lực Bạch Hổ Liệt Quang Ba ba động, Mã Hồng Tuấn vô ý thức thoát đi.
Một màn làm người ta khiếp sợ
Xuất hiện, chỉ thấy Hồn Tôn chiến đội Tinh La ôm lấy Mã Hồng Tuấn giữ hắn lại.
Đường Tam vẫn chưa học được phân tâm khống chế pháp Thất Bảo Lưu Ly tông. Dù hắn phản ứng kinh người, lúc này cũng là chậm một nhịp.
Rầm rầm rầm. . .
Một thanh âm vật thể bị nện vang lên, bụi mù tán đi, lộ ra Mã Hồng Tuấn cùng tên Hồn Tôn chiến đội Tinh La kia, máu me đầm đìa, hai người té trên mặt đất, thụ thương không nhẹ.
"Tiêu Sắt, người của hoàng thất điên rồi sao? Thậm chí ngay cả người một nhà đều đánh." Trữ Vinh Vinh nói, bị loại bỏ, nàng vẫn chưa trở về khu nghỉ ngơi Sử Lai Khắc, mà là đi tới ghế khách quý bên cạnh Tiêu Sắt.
"Không phải, Đái Duy Tư rất thanh tỉnh, cạnh tranh vương vị tàn khốc. Người thua không chỉ thua mà còn thua vương vị còn là tương lai, thậm chí sinh mệnh. Hắn không phải không muốn cho Đái Mộc Bạch một cơ hội thở dốc. Mã Hồng Tuấn mặc dù không có hồn lực cao nhất, nhưng luận lực sát thương cũng là mạnh nhất Sử Lai Khắc, dùng một Hồn Tôn thực lực cũng không tính mạnh đổi Mã Hồng Tuấn cũng không ngoài ý." Tiêu Sắt khẽ cười đáp lại.
Luận thực lực tổng hợp, Sử Lai Khắc tự nhiên không phải là đối thủ của Tinh La, nhưng cũng đừng quên, còn có người "xuyên việt" Đường Tam này tồn tại, nếu như dựa theo nguyên tác, rất có thể lần nữa thua trận.
Cho nên hắn ngoại trừ dùng ảo thuật truyền lại tin tức đội viên Sử Lai Khắc cho Đái Duy Tư còn hạ một cái chỉ thị: Không từ thủ đoạn.
"Thực sự là biến thái." Trữ Vinh Vinh bĩu môi, đôi mắt đẹp cũng là len lén liếc hướng Tiêu Sắt. Nàng phát hiện, chính mình đối với thiếu niên bí ẩn này càng lúc một tò mò.
Đang khi nói chuyện, thi đấu trên lôi đài đấu đã tiến nhập gay cấn.
Càng đánh, mấy người Đường Tam càng là kinh hãi, hắn phát hiện năng lực chiến đội Sử Lai Khắc bị chiến đội Tinh La khắc chế. Đối thủ Tiểu Vũ là một gã sở hữu kỹ năng bật nhảy hiếm thấy.
Công kích của Tiểu Vũ chỉ có ưu thế phương diện cận chiến.
Mỗi khi Tiểu Vũ sử dụng đệ tam hồn kỹ thuấn di, tên Hồn Sư kia đều bật nhảy, làm cho Tiểu Vũ không dám tới gần, một thân thực lực không có đất dụng võ chút nào.
Đường Tam đối Đái Duy Tư, hồn lực cao tới cấp bốn mươi bảy, lại có năng lực nhược chỉ chưởng, trong khoảng thời gian ngắn, cũng là bất phân thắng phụ. Còn như Đái Mộc Bạch, đối mặt Chu Trúc Vân.
"A. . . ." Tiếng kêu rên vang vọng đất trời, chỉ thấy đũng quần Đái Mộc Bạch nhuốm máu, hắn bay ngược ra khỏi lôi đài, hai tay che hạ bộ lăn lộn trên mặt đất vài cái liền ngất đi.
Mà U minh linh miêu trảo của Chu Trúc Vân dính thêm một miếng thịt thừa.
Hấp!
Toàn trường hút hơi khí lạnh, thật là một nữ nhân ác độc, cư nhiên kéo đồ chơi kia ra, trực tiếp làm cho Đái Mộc Bạch đoạn tử tuyệt tôn.
"Mộc Bạch. . ." Phất Lan Đức thất thanh la lên, chạy như bay đến bên cạnh Đái Mộc Bạch, kiểm tra cẩn thận thương thế của hắn Nếu không cầm máu, chỉ sợ sẽ suy giảm tới tính mệnh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận