Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 130: Gặp Sử Lai Khắc

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Đại lục Đấu La, ở thành Tác Thác, trong một quán ăn nhỏ.
Lúc này sắc trời đã dần dần tối, tốp năm tốp ba người vào quán, các bàn đều kín khách nhân.
Ở một góc yên tĩnh, có một nam một nữ đang ngồi.
Nam khoảng mười bốn mười lăm tuổi, mặc trường bào màu đen, trên ngực có một huy chương đặc thù khắc hai đường bạc rất hút mắt. Tóc dài màu đen rũ đến vai, làn da trắng nõn, tướng mạo tuấn tú. Lúc này hắn đang bưng chén trà chăm chú nghe thiếu nữ bên cạnh nói.
Thiếu nữ có vẻ nhỏ tuổi hơn thiếu niên, tóc dài buông xoã, làn da như ngọc, có được dàng người lồi lõm nóng bỏng không phù hợp với tuổi. Vẻ mặt hơi lạnh lùng, đôi mắt đen không có chút sinh khí hơi xung đột với gương mặt xinh đẹp. Tuy rằng toát lên sự lạnh lẽo khiến người ta khó gần gũi nhưng lại có thể trò chuyện bình thường với thiếu niên, lâu lâu còn mỉm cười, nụ cười không chút giả dối.
Hai người này đúng là Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh đã ' tương ngộ ' trên đỉnh núi bên ngoài thành Tác Thác.
"Nói như vậy là ngươi đang ở thành Tác Thác thì đột nhiên bị truyền tống đến một không gian hắc ám, ở nơi đó thật lâu cho đến gặp được ta?" Tiêu Sắt bưng chén trà, hơi nhấp nhấp, tỏ vẻ kinh ngạc nói.
"Ừ." Câu trả lời của Chu Trúc Thanh rất phù hợp với tính cách của nàng, chỉ có một chữ.
Tiêu Sắt tỏ vẻ đứng đắn nói hươu nói vượn: "Nhìn dáng vẻ của ngươi hẳn là trúng phải bí pháp truyền tống không gian nào đó cực kỳ cường đại, nhưng loại bí pháp cấp bậc này không phải người bình thường có khả năng thi triển, ở thế giới chúng ta, cho dù là Đấu Hoàng thi triển cũng rất nguy hiểm, không cẩn thận sẽ bị phản phệ. Đương nhiên cũng không loại trừ thế giới này có được hồn kỹ như vậy, nói không chừng có người hấp thu hồn thú hệ không gian hiếm thấy, may mắn đạt được kỹ năng cường đại này."
"Có thể nói ta biết một chút về thế giới của các ngươi hay không?" Nghe tới Đấu Hoàng, Chu Trúc Thanh liền hứng thú, theo lời Tiêu Sắt nói trước đó thì Chu Trúc Thanh biết được thế giới kia cường đại hơn đại lục Đấu La rất nhiều, Phong hào đấu la đứng ở đỉnh đại lục Đấu La cũng chỉ cỡ Đấu Hoàng, mà bên kia cũng không cần hấp thu Hồn hoàn vẫn có thể tu luyện, hơn nữa còn có được các loại đấu kỹ cùng công pháp cường đại.
"Đương nhiên có thể." Tiêu Sắt mỉm cười, đang muốn nói gì đó thì đột nhiên có tiếng ồn ào truyền tới.
Nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy bốn nam hai nữ đang đứng bên quầy.
Dẫn đầu là hai tên mập mạp, một tên khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thân cao chừng mét tám, tóc dài màu vàng kim xoã ngang lưng, mắt tím, mũi cao thẳng.
Những đặc điểm này vốn thuộc về soái ca nhưng lại bị một thân thịt mỡ phá hỏng. Cơ thể tròn vo, có lẽ là do quá mập mạp nên khi nói chuyện, âm thanh dày đặc giọng mũi, cảm giác như đang thở hổn hển.
Mập mạp còn lại cũng không tốt hơn bao nhiêu, nhỏ tuổi hơn mập màng tóc vàng một chút, có mái tóc đỏ hồng, hai con mắt nhỏ liên tục chớp chớp, ngắm nghía các nữ tử trẻ tuổi trong quán, mỗi khi nhìn đến bộ phận nhạy cảm, mắt nhỏ liền loé sáng, vừa nhìn liền biết là người dâm tà.
Đứng sau hai tên mập mạp là một thiếu niên tóc đen có diện mạo bình thường cùng một thiếu niên tóc ngắn màu bạc có đôi mắt đào hoa.
Trông thiếu niên tóc bạc có vẻ rất sợ mập mạp tóc vàng, không dám đứng gần, thậm chí cả ánh mắt cũng trốn tránh. Mỗi khi lơ đãng nhìn đến mập mạp tóc vàng, sắc mặt liền trắng bệch, giống như nghĩ tới chuyện gì đó rất đáng sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng.
Đứng cuối là hai thiếu nữ xinh xắn đáng yêu, tuổi các nàng xấp xỉ Chu Trúc Thanh, khuôn mặt ưa nhìn.
Một thiếu nữ có chút tĩnh lặng mặc một bộ váy màu xanh lá trà dài qua gối, mái tóc đen như thác nước rũ đến hông, làn da tựa như vỏ lụa của quả vải, gương mặt tinh xảo, mang đến cho người nhìn cảm giác đắm mình trong gió xuân, như tiểu thư khuê các được giáo dục kỹ lưỡng.
Nếu không phải người quen thì sẽ không biết được dưới vẻ ngoài mang đến cảm giác đắm mình trong gió xuân này lại là một tâm hồn cổ quái tinh nghịch.
Thiếu nữ bên cạnh nàng thiên hướng đáng yêu, trên đầu có đôi tai thỏ cài lên tóc, tóc thắt thành bím, kéo dài đến cẳng chân, mặc một cái váy màu hồng phấn ôm sát cơ thể đang phát dục. Khiến người ta chú ý nhất chính là đôi chân dài thon thả, có thể so với Tiêu Ngọc rồi.
Bọn họ là sáu học viện của học viện Sử Lai Khắc, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn, Đường Tam, Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh, Tiểu Vũ.
Nhìn sáu người trước mắt, Tiêu Sắt cảm thấy có chút quen thuộc, đặc biệt là hơi thở con thỏ nồng đậm phát ra từ trên người cô nàng kia không thoát khỏi cảm ứng của linh hồn đạt tới cấp Luyện dược sư ngũ phẩm.
"Sẽ không trùng hợp như vậy đi." Một suy nghĩ nhanh chóng xuất hiện trong đầu, Tiêu Sắt nhìn Chu Trúc Thanh, phát hiện sắc mặt của nàng có vẻ lạnh hơn, thân thể còn đang run nhẹ.
"Bên kia có người mà ngươi quen biết sao?" Tiêu Sắt cười cười, nhỏ giọng nói.
Chu Trúc Thanh gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu, "Không, ta đã sớm không có bất kỳ quan hệ gì với hắn."
Khi hai người nói chuyện, quầy bên kia đã vang tiếng tranh cãi.
"Mẹ nó, ngươi có lầm hay không, hôm nay bổn thiếu mang bằng hữu tới đây ăn cơm, không có phòng thì thôi, ngươi lại nói ngay cả ghế cũng không có, sợ bổn thiếu không trả đủ tiền sao?" Đái Mộc Bạch hét to với nhân viên.
"Đái thiếu, xin bớt giận, ngài cũng đã thấy rồi, tiểu điếm đã đầy khách, nếu không ngài chờ một chút?" Nhân viên ở quầy mỉm cười làm lành nói. Hắn chỉ là người thường, căn bản không thể trêu vào Hồn sư như Đái Mộc Bạch.
"Mộc Bạch, nếu không vẫn nên thôi đi, chúng ta tìm một quán ăn khác." Đường Tam nghe vậy, đảo mắt nhìn quanh, xác nhận không còn ghế trống liền khuyên Đái Mộc Bạch.
"Tiểu Tam, chúng ta không thể để như vậy, ngày hôm qua các ngươi mới vừa thông qua khảo thí gia nhập học viện Sử Lai Khắc, ta đã nói muốn mời một bữa. Đồ ăn trong quán này không bình thường, nếu không ta cũng không dẫn các ngươi tới đây. Hôm nay nói cái gì cũng phải để hắn chuẩn bị cho chúng ta một bàn." Ngày thường Đái Mộc Bạch ngang ngược ăn chơi ở thành Tác Thác quen rồi, sao lại có thể dễ dàng bỏ qua.
"Vậy được rồi, cố gắng nhanh lên, chỉ còn một giờ là đến thời điểm tập hợp, chúng ta cần phải tới Đấu hồn tràng đó." Đường Tam bất đắc dĩ lắc lắc đầu, không nói thêm nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận