Mới tờ mờ sáng, Đế đô phồn hoa đã bắt đầu nhộp nhịp, trên đường lớn, đám đông ồ ạt hướng về quảng trường phía nam đế xem vòng chung kết đại hội Luyện dược sư.
Sáng sớm hôm sau.
Trong phòng, Tiêu Sắt lười biếng dựa vào cửa sổ, nhìn đám người đông đúc bên dưới, không khỏi cảm thán: "Thật nhiều người nha. Ngươi nói có phải hay không Toa Toa?"
Nói rồi Tiêu Sắt quay đầu nhìn về phía sô pha mềm mại trong phòng, Mỹ Đỗ Toa lẳng lặng dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Khác với lần trước, lần này nữ vương đã mọc ra hai chân. Đây là lần đầu tiên Tiêu Sắt nhìn thấy chân nàng, đôi chân cân xứng với cơ thể, có thể nói là tỉ lệ hoàn mỹ.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi ta là nữ vương đại nhân." Mỹ Đỗ Toa thuận miệng nói. Hiển nhiên, đối với cách xưng hô này, nàng đã không còn bài xích nhiều.
Mỹ Đỗ Toa chậm rãi nói: "Nhân loại, ngươi thực sự nắm chắc sẽ thắng Hoắc Đốn của đế quốc Xuất Vân kia sao?"
Trong nhận thức của Mỹ Đỗ Toa, linh hồn lực của Tiêu Sắt còn dừng lại ở Luyện dược sư tứ phẩm, xác xuất thất bại khi luyện chế đan dược ngũ phẩm vẫn rất lớn.
Bởi vì Tiêu Sắt tu luyện Quy nguyên hồn quyết nên có thể che giấu cảnh giới linh hồn, Mỹ Đỗ Toa không biết hắn đã bước vào ngũ phẩm.
Tiêu Sắt cười nói: "Chỉ cần hắn không luyện ra đan dược lục phẩm thì ta có thể thắng."
"Vậy là tốt rồi, đừng quên đan phương Dung linh đan." Hé mắt nhìn vẻ mặt đầy tự tin của Tiêu Sắt, khoé miệng Mỹ Đỗ Toa hơi cong lên, thuận miệng nói.
"Tất nhiên rồi, chỉ là nữ vương à, chúng ta có thể thương lượng một chuyện hay không?" Thấy tâm tình Mỹ Đỗ Toa không tệ, Tiêu Sắt thuận tiện hỏi về vấn đề tu luyện bí pháp' Hoả thần nộ '.
"Chuyện gì?" Mỹ Đỗ Toa nghe vậy, mày đẹp hơi nhíu, mỗi khi Tiêu Sắt muốn thương lượng với nàng, sẽ không có chuyện tốt.
"Hôm trước ta ngẫu nhiên có được một bộ bí pháp tăng cường thực lực, cần dị hỏa cùng tinh huyết của dị thú viễn cổ mới có thể thi triển, cho nên..." Tiêu Sắt cười gượng nói.
"Có thể." Ngoài dự đoán của Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa đáp ứng rồi.
Dưới ánh mắt chăm chú của Tiêu Sắt, ánh sáng hồng loé lên, từng sợi máu đỏ chậm rãi tuôn ra, cuối cùng ngưng tụ thành một giọt chất lỏng nóng bỏng trước người Mỹ Đỗ Toa.
Trong khoảnh khắc chất lỏng màu đỏ xuất hiện, toàn bộ căn phòng đều nhộn nhạo sóng năng lượng. May mà có Hãn hải càn khôn tráo ngăn trở, nếu không sẽ gây chú ý.
"Nữ vương ngươi..." Nhìn tinh huyết ẩn chứa năng lượng khủng bố, lại nhìn sắc mặt tái nhợt của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt vội vàng đi đến cạnh nàng, lấy ra một viên đan dược màu đỏ, đưa tới bên miệng Mỹ Đỗ Toa, "Đây là Bổ huyết đan, có thể giúp ngươi bổ sung khí huyết, mau ăn đi."
Nhìn vẻ mặt nôn nóng của Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa có chút ấm lòng, theo bản năng há miệng thở dốc, ăn đan dược, sắc mặt lập tức hồng hào hơn một chút.
Đưa giọt tinh huyết nóng bỏng cho Tiêu Sắt, khoé môi Mỹ Đỗ Toa cong lên, châm rãi nói: "Lần trước ngươi giúp bổn vương ngăn đám Cổ Hà đi sa mạc Tháp Qua Nhĩ, bổn vương từng nói thiếu ngươi một ân tình. Giọt tinh huyết này xem như bổn vương trả cho ngươi."
Nói xong, Mỹ Đỗ Toa lại biến thành Thất thải thôn thiên mãng.
"Cảm ơn." Nâng Thôn thiên mãng nhỏ xinh đáng yêu lên, Tiêu Sắt lẩm bẩm một tiếng, sau đó lấy bình ngọc ra, đưa tinh huyết vào.
............
Không lâu sau, Tiêu Sắt đi theo Hải Ba Đông tới quảng trường.
Bởi quá nhiều người nên con đường gần như không thể đi, rơi vào đường cùng, bọn họ chỉ phải đi cửa sau.
Khi Tiêu Sắt tiến vào quảng trường, phát hiện Liễu Linh cùng người dự thi đã đến đông đủ, giờ phút này, bọn họ đang tốp năm tốp ba nói chuyện với nhau. Hoắc Đốn đã sớm đi vào sân thi đấu, ngay cả khí cụ luyện dược đều được bày biện đầy đủ hết.
"Chắc là tối hôm qua tên Liễu Linh này đã bị mấy người Gia Hình Thiên chỉnh đốn một trận nha." Trong lòng cười cười, Tiêu Sắt thản nhiên đi đến vị trí của mình.
Khoảnh khắc Tiêu Sắt tiến vào quảng trường, tiếng cười nói chung quanh tức khắc biến mất, một đám nhìn Tiêu Sắt bằng ánh mắt kính sợ, hiển nhiên hành động vả mặt Luyện dược sư Xuất Vân của Tiêu Sắt cùng biểu hiện thực lực cường hoành đã khiến tất cả người dự thi sinh ra chút kính sợ, bao gồm cả Liễu Linh, chỉ là hắn không muốn thừa nhận thôi.
Trên đài khách quý, Pháp Mã cười vang nói: "Các vị, hôm nay là vòng cuối cùng, cũng chính là trận chung kết. Vòng cuối cùng này, hiệp hội sẽ không cho các ngươi bất kỳ thứ gì, mọi người cứ phát huy sở trường, người luyện ra đan dược có phẩm cấp, hiệu quả cao nhất sẽ là quán quân đại hội Luyện dược sư lần này."
Nghe tiếng Pháp Mã cười, những người dự thi sôi nổi tỏ vẻ đau khổ. Bởi vì không biết nội dung khảo hạch nên bọn họ không chuẩn bị đủ dược liệu và đan phương thích hợp.
Rơi vào đường cùng, mọi người chỉ có thể lấy ra dược đỉnh và dược liệu, căng da đầu luyện chế.
Đương nhiên cũng không thiếu người có chuẩn bị sung túc như Tiêu Sắt, Hoa Đốn, Liễu Linh.....
Trên đài cao, lạnh lùng nhìn bóng dáng Hoắc Đốn phía dưới, sau đó ánh mắt dời sang Pháp Mã, Gia Hình Thiên trầm giọng nói: "Thế nào rồi Pháp Mã, đã sắp xếp ổn thỏa sao?"
"Chỉ có thể nói là tận lực." Pháp Mã thở dài.
Pháp Mã không lo lắng chuyện Tiêu Sắt có thành công luyện chế ra Tam văn thanh linh đan hay không. Hắn lo là Hoa Đốn chuẩn bị dược liệu đan phương ngũ phẩm, hơn nữa bí quá hoá liều quyết định luyện chế.
Nhìn dược liệu Tiêu Sắt lấy ra, Pháp Mã chợt kinh ngạc hô lên: "Từ từ.. Tình huống có chút không đúng."
"Chỗ nào không đúng?" Nghe vậy, Gia Hình Thiên nhíu mày.
"Hắn không lấy ra dược liệu luyện chế Tam văn thanh linh đan." Pháp Mã trầm giọng nói.
"Ha ha ha... Ngay từ đầu tiểu gia hỏa này đã chuẩn bị xong đan phương cùng dược liệu, Pháp Mã lão nhân, ngươi chưa hỏi rõ ràng liền đem dược liệu cùng đan phương khác cho tiểu gia hỏa này đi, ha ha ha... Lão gia hỏa ngươi cũng bị gia hỏa này gạt...." Nghe Pháp Mã nói, Hải Ba Đông lập tức cười ha hả.
Khi mấy người nói chuyện, Tiêu Sắt đã lấy ra dược liệu cùng dược đỉnh.
Ngay lúc Tiêu Sắt chuẩn bị nhóm lửa, bỗng có tiếng hô vang lên. Tiêu Sắt theo bản năng ngẩng đầu nhìn thì thấy Liễu Linh ngưng tụ ra một ngọn lửa màu nâu. Các Luyện dược sư khác cũng lần lượt ngưng tụ ngọn lửa, trong lúc nhất thời, hơn trăm ngọn lửa đủ màu sắc xuất hiện.
"Tiêu Hoả Hoả, hôm nay ta muốn ngươi thất bại thảm hại trước mặt Yên Nhiên." Liễu Linh nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Sắt, cười lạnh nói.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận