----
Nghe Đường Tam nói, những người còn lại cũng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, một luồng sáng vàng đang dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi tới gần, bọn họ dần dần thấy rõ một bóng người trẻ tuổi có hai cánh màu đen được bao bọc trong ánh sáng.
"Đó là Tiêu Sắt." Trữ Vinh Vinh vui mừng nói.
"Hai cánh sau lưng hắn là cái gì? Là võ hồn của hắn sao? Tốc độ của viện trưởng còn kém hắn rất rất xa. . . ." Mã Hồng Tuấn thở dài nói.
Bởi Tiêu Sắt không ẩn giấu hơi thở bản thân, những người còn lại cũng phát hiện hắn.
"Phong Trí, chỉ sợ Tiêu Sắt này không phải Hồn Đế đơn giản như vậy, hơi thở của hắn đã không thấp hơn ta, tốc độ của hắn còn vượt xa ta." Trên xe của Thất Bảo Lưu Ly Tông, Kiếm đấu la đột nhiên mở mắt, nói với Trữ Phong Trí.
"Không thấp hơn Kiếm thúc. . ." Trữ Phong Trí khó có thể tin, chợt phun ra một hơi: "Xem ra, chúng ta thật sự coi thường vị Tiêu Sắt này, may là hắn giao hảo với Thanh Hà, nếu không mà bị lôi kéo tiến vào Võ Hồn điện thì là chuyện bết bát nhất."
"Đúng là như thế." Kiếm Đấu La gật đầu.
Tiêu Sắt bay qua xe ngựa Sử Lai Khắc, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, đúng lúc đối mắt với Đường Tam, hắn nở nụ cười trêu tức rồi trực tiếp bay về phía chiếc xe ngựa sang trọng nhất.
"Tiêu Sắt huynh đệ, ngươi tới rồi." Tiêu Sắt rơi xuống đất, Thiên Nhận Tuyết tươi cười đón lấy.
"Ừ, trễ nãi chút, xem ra cuối cùng không có tới muộn." Tiêu Sắt gật gù.
"Đi, chúng ta vào xe ngựa rồi nói." Thiên Nhận Tuyết đưa tay mời, Ở trong mắt người ngoài, hai người trông như bằng hữu tốt của nhau.
Xe ngựa chậm rãi đi vào Vũ Hồn thành, một nơi hoang vu cách xa Vũ Hồn thành, bên trong kiến trúc cũ kĩ thế mà có một màn trình diễn khách.
.....
Phòng giam số mười chỉ có chừng mười mét vuông, cực kỳ hỗn loạn chật chội, có mười mấy đại hán với khuôn mặt dữ tợn, một tầng chất bẩn màu vàng, không biết là thứ gì dính đầy hai vách tường, nhìn thôi cũng đã khiến người ta phát ngán, muốn nôn mửa.
"Ơ, người mới tới sao, hình như bị thương, Cúc Hoa, trị liệu cho hắn, để chết thì quá đáng tiếc ." Một đại hán vạm vỡ tên là Tam Đao, thân thể đầy vết đao châm chọc nói.
"Dạ, đại ca." Một nam tử trung niên với khuôn mặt hèn mọn đi tới trước người Ngọc Tiểu Cương, giơ tay phải gọi ra một đóa hoa cúc.
Vàng vàng tím, ba cái hồn hoàn huyễn lệ hiện lên, từng tia sáng vàng từ hoa cúc chui vào cơ thể Ngọc Tiểu Cương, chữa trị vết thương của hắn.
Tên nam tử trung niên hèn mọn này từng là một Hồn sư hệ chữa trị ở Vũ Hồn thành, chỉ vì lúc chữa trị ham muốn sắc đẹp người ta, có ý đồ dâm loạn khiến người ta hét lên dẫn đến đội tuần tra Võ Hồn điện phát giác, sau đó bị tống vào ngục giam này, dựa vào thân phận Hồn tôn hệ chữa trị trở thành người đứng thứ hai trong phòng giam số mười này.
Thương thế dần dần lành, Ngọc Tiểu Cương chậm rãi mở mắt.
"Là ngươi đã cứu ta?" Ngọc Tiểu Cương hỏi Cúc Hoa.
"Muốn tạ ơn thì tạ ơn đại ca, nếu không thì ta đây chẳng muốn quản ngươi." Cúc Hoa bĩu môi, đứng về sau đại hán.
"Đa tạ đại ca."
Không biết đại ca xưng hô như thế nào?" Hắn cũng biết tiến thoái, ở nơi quỷ quái này, nếu muốn sinh tồn được nhất định phải thỏa hiệp.
"Họ Đại." Mắt Tam Đao đầy ham muốn.
"Họ Đại?" Ngọc Tiểu Cương hơi khó hiểu, hắn không biết đại lục Đấu La có họ thế này.
"Họ Đại tên Ca, ta chính là Đại Ca ở nơi này." Một trắng hai vàng, ba cái hồn hoàn từ dưới chân Tam Đao chậm rãi bay lên, hắn đắc ý nói.
"Hồn Tôn. . ." Lòng Ngọc Tiểu Cương cả kinh, nếu ở bên ngoài thì Hồn Tôn căn bản không lọt nổi mắt xanh của hắn, nhưng ở địa phương quỷ quái, đừng nói là một vị Hồn Tôn, dù một Chiến Hồn đại sư bình thường cũng có thể nghiền ép hắn.
"Cảm tạ đại ca ra tay giúp đỡ, ngày sau kính xin chăm sóc nhiều."
Nghe ý Ngọc Tiểu Cương còn muốn ra ngoài, cả đám đều cười ha hả.
"Hê hê. . ."
"Ha ha. . ."
"Hắc hì hì hì. . ."
"Phất phất phất. . ."
"Cô lạp lạp lạp lạp. . ."
Những tiếng cười kỳ quái lạ lùng khiến Ngọc Tiểu Cương không khỏi sợ hãi.
Mẹ nó ---- Hồ Liệt Na kia đưa mình đến nơi quái quỷ gì đây.
"Ngươi muốn đại ca chăm sóc ngươi thế nào?"
"Yên tâm, ' Ngày sau ' đại ca sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, mỗi người mới đều sẽ được đại ca chăm sóc."
"Khà khà, lão tiểu tử, ngươi đáng yêu như thế, đại ca nhất định sẽ chăm sóc ngươi thật tốt."
"Ha ha, tiểu tử này biết điều, ta yêu thích, đại ca sẽ chăm sóc tốt."
. . . . .
Nghe mọi người phun đầy lời ẩn ý thô tục, mặt Ngọc Tiểu Cương thoáng chốc trắng bệch, theo bản năng nhớ lại đêm ba người Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn say rượu.
"Yên lặng một chút, đừng dọa tiểu. . . A không, lão gia hoả." Tam Đao quát một tiếng, mọi người đột nhiên yên lặng, hắn cười híp mắt nhìn về phía Ngọc Tiểu Cương: "Lão tiểu tử, ngươi tên là gì?"
"Ngọc Tiểu Cương." Ngọc Tiểu Cương nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt này khiến hắn rất không thoải mái.
"Ngọc Tiểu Cương? Tên không êm tai, ta đặt cho ngươi một cái tên, nhìn ngươi gầy gò gầy , sau này gọi là Hoa Hồng đi." Tam Đao cười run lên, hiển nhiên rất đắc ý với trình độ đặt tên của mình.
Hoa Hồng? Ngọc Tiểu Cương cảm thấy ê răng.
"Đại ca, tên là cha mẹ đặt? Sao có thể tùy ý thay đổi. Ngài gọi ta Tiểu Cương hoặc Tiểu Ngọc đều được, ngài thấy thế nào?" Ngọc Tiểu Cương phát huy sự mềm dẻo khi đối ngoại, hạ thấp khẩn cầu.
Tam Đao nghe xong, sắc mặt trầm xuống, hét to: "Thối lắm, ngươi dám từ chối? Người khác đổi mà ngươi lại không đổi sao? Tên mỗi người ở đây đều do ta đặt, tên vừa trị liệu cho ngươi gọi là Cúc Hoa, đầu trọc kia là Thủy Tiên, tên hói đầu gọi Mê Ly. . . .Tên cuối cùng là Mẫu Đơn, ngươi phải tên Hoa Hồng. Thủy Tiên, ai cho ngươi ngồi xuống ? Còn không mau khắc thẻ bài cho người mới, sau đó Hoa Hồng với các ngươi thay phiên trực đêm, lật tới thẻ bài ai thì phải đi hầu hạ."
Chuyện càng kỳ quái hơn đã xảy ra, Tam Đao móc túi quần chua thối, chỉ vào Ngọc Tiểu Cương nói: "Đầu óc Hoa Hồng Ngọc Tiểu Cương có chút không đủ dùng, thấy không cần phải trải qua ác mộng đêm đó.
"Đại ca, tại sao nha?"
"Ít nói nhảm, nhanh há mồm. Không thì để hầu hạ ngươi."
"Nha. . . A. . . A a a. . . ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận