Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 214: Đề nghị của Bỉ Bỉ Đông

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Biên: Hắc Dược
---
". . ." Đường Tam chần chờ, vừa định nói không uống, nhưng trong đầu lại đột nhiên có suy nghĩ muốn uống, như thể bị thôi miên ám thị, vội mở nắp bình tu liền một hơi như Đái Mộc Bạch. . . .
Cứ như vậy, tà mâu Viên Hổ Đái Mộc Bạch, ngụy quân tử Đường Tam, Câu Lan Phượng Hoàng Mã Hồng Tuấn, ba người chén chú chén anh, không lâu sau nóc nhà đã đầy bình rỗng.
"Đái Lão Đại say rồi. . ." Mã Hồng Tuấn say khướt nói.
"Không, ta chưa say. . . Còn có thể uống tiếp. . ." Đái Mộc Bạch nâng bình muốn uống, kết quả phát hiện bình không.
"Hết. . . Hết rượu rồi. . ."
"Đái Lão Đại, nếu đã hết rượu, vậy chúng ta về nghỉ thôi. . . Đi về đi. . . ." Đường Tam lèm bèm hò hét.
"Đúng. . . Chúng ta về nghỉ thôi."
Nói rồi ba người nhảy khỏi nóc nhà, và tất nhiên là cả ba té chổng vó.
Mã Hồng Tuấn lúc này đã say như lợn chết, Đái Mộc Bạch và Đường Tam không thể mặc kệ hắn, hai người hai bên đỡ hắn về kí túc xá giáo viên.
Còn đi đâu khác ngoài phòng Ngọc Tiểu Giang.
Trừ việc nhìn Mã Hồng Tuấn lâu hơn, Ngọc Tiểu Giang vẫn chưa lộ ra biểu hiện ngoài ý muốn nào khác, dùng nụ cười cứng ngắc so với khóc càng khó coi hơn mà đón ba người vào, sau đó khóa cửa kéo rèn, như thể sớm đã có dự mưu.
Mấy người hợp lực khiêng Mã Hồng Tuấn lên giường, cởi bỏ quần áo dính mùi rượu của hắn ra.
Đột nhiên, ba người Ngọc Tiểu Giang, Đường Tam, Đái Mộc Bạch đồng thời nở nụ cười quái dị.
Ba người phân công hợp tác.
Ngọc Tiểu Giang, người bị huỷ một trứng, vô cùng tự giác nằm cạnh Mã Hồng Tuấn.
Thấy Mã Hồng Tuấn và Ngọc Tiểu Giang đã yên vị, Đái Mộc Bạch cùng Đường Tam nhìn nhau cười, bắt đầu cởi áo ngủ. . . . .
Không lâu lắm, trong phòng Ngọc Tiểu Giang vang lên một trận gào khóc thảm thiết, bị đau nhức ảnh hưởng, ảo thuật của Ngọc Tiểu Giang tự động giải trừ, nhưng Đái Mộc Bạch và Đường Tam đã say khướt, đâu đủ tỉnh táo mà đi lo.
Kích thích cực độ chẳng những không giúp cho bọn họ giải thuật, trái lại càng thêm trầm luân.
Giờ khắc này trong mắt bọn họ, đối tượng bọn họ phát tiết không phải Ngọc Tiểu Cương hay Mã Hồng Tuấn, mà là Phượng Hoàng và Tiểu Vũ.
Còn về Mã Hồng Tuấn bị tai bay vạ gió, hắn say đến bất tỉnh nhân sự, nói chi đau đớn, có mà dùng tay tát chết hắn cũng không tỉnh nổi. . . .
Ngọc Tiểu Giang kêu thảm đánh thức các đạo sư Sử Lai Khắc ở lân cận.
Đạo Sư âm Thư cùng mấy Đạo Sư khác tìm đến phòng Ngọc Tiểu Giang đầu tiên, cũng chính là đám người dẫn đường cho nhóm Phất Lan Đức vào rừng rậm tìm kiếm Liễu Nhị Long.
Ngay sau đó, Phất Lan Đức, Triệu Vô Cực, Tần Minh cùng với các Đạo Sư trực đêm khác cũng lần lượt chạy tới.
Liễu Nhị Long ở trong rừng rậm, cách quá xa nên không nghe thấy.
Giờ khắc này, Ngọc Tiểu Giang đã ngất đi, tiếng kêu thảm thiết đình chỉ.
" âm Thư Đạo Sư, đã xảy ra chuyện gì?" Phất Lan Đức lo lắng hỏi âm Thư.
Âm Thư cười khổ lắc đầu, "Viện trưởng, ta cũng không biết, tiếng kêu thảm vừa nãy từ phòng lão sư Ngọc Tiểu Giang vọng ra." Nói thật, trong lòng hắn không thế nào ưa được tên gia hoả hồn lực chỉ có cấp 29 này, cao tuổi không cách nào đột phá Hồn Tôn chưa tính, còn rất ẻo lả, khiến người khác chán ghét không thôi.
Nếu không phải bởi vì hắn là bằng hữu của viện trưởng tiền nhiệm Liễu Nhị Long và viện trưởng đương nhiệm Phất Lan Đức, sớm đã bị đuổi ra khỏi cửa.
Phất Lan Đức nhíu mày, gõ cửa phòng Ngọc Tiểu Giang: "Tiểu Giang, Tiểu Giang. . . . Có ở đây không? Chưa ngủ sao."
"Không có ai đáp lại, có phải chúng ta nghe lầm rồi hay không." Triệu Vô Cực nói.
"Đèn vẫn sáng đây." Đột ngột, sắc mặt Phất Lan Đức đại biến, "Không đúng. . . Bên trong có động tĩnh. . . Không tốt. . . Tiểu Giang có lẽ xảy ra vấn đề rồi. . ."
Vừa nói, Phất Lan Đức tung cước đạp cửa phòng.
Trong chớp mắt cửa phòng bị đá văng ấy, sắc mặt mọi người vốn đang lo lắng, lại đại biến lần hai, tất cả mọi người thấy được một màn cay mắt đến nhớ đời.
. . . . . .
Cùng lúc đó, trong tửu lâu xa hoa Thiên Đấu Thành.
Trong phòng, Bỉ Bỉ Đông nép trong lòng Tiểu Sắt, mắt đẹp khép hờ, hưởng thụ chốc lát yên tĩnh.
Tiểu Sắt nhìn Bỉ Bỉ Đông trước mặt hắn, đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tay hắn nhẹ vuốt mái tóc mềm tơi của nàng.
"Hắt xì." Tự dưng Tiểu Sắt nhảy mũi.
"Sao vậy Tiểu Sắt?" Bỉ Bỉ Đông giật mình mở mắt, ân cần hỏi han.
"Nha. . Không có gì, chỉ là mũi hơi ê ẩm thôi." Tiểu Sắt xoa mũi, ánh mắt nhìn hướng Học Viện Lam Bá, rơi vào trầm tư: bên kia đã hỏng đi!
Nhìn Tiểu Sắt mang dáng dấp suy tư, Bỉ Bỉ Đông tựa hồ nghĩ tới điều gì, chợt có chút áy náy nói: "Xin lỗi Tiểu Sắt, mấy ngày nay ta đến thì. . . Có chút không tiện. . . . Hiếm khi Long Quỳ ở chỗ Tuyết Nhi vậy mà . . . ."
Nghe vậy, Tiểu Sắt biết Bỉ Bỉ Đông hiểu nhầm, chợt nở nụ cười xấu xa, duỗi tay hư bóp nhẹ mấy lần nơi bầu ngực Bỉ Bỉ Đông, làm cho nàng liên tục thở gấp, rồi nói: "Ha ha, yên tâm đi, ta cũng không phải đang suy nghĩ chuyện này, ta hiện tại tuổi còn nhỏ, mấy năm sau làm cũng chẳng sao. Huống hồ ta hiện tại đã có thể tự do ra vào Đại Lục Đấu La . . . Sau này có thể thường xuyên sang đây thăm ngươi."
"Lại chờ mấy năm ta thành lão bà mất." Bỉ Bỉ Đông có chút tự giễu nói.
"Nói bậy gì đó, bằng vào thiên phú và tu vi chúng ta, sống vạn tám ngàn năm cũng không thành vấn đề, mười ngàn năm sau, ngươi cũng chỉ lớn hơn ta mấy chục tuổi, tính là cái gì?" Tiểu Sắt quát lớn nói.
"Hì hì. . ." Nghe Tiểu Sắt nói, Bỉ Bỉ Đông cong đôi mắt đẹp thành hai vầng trăng khuyết, yểu điệu đáp: "Ngươi cũng đã từng nói những lời đó với ta."
"Vậy thì sau này không nên nói chuyện già trẻ nữa." Tiểu Sắt trịnh trọng nói.
"Ta biết rồi." Bỉ Bỉ Đông trở mình, hưởng thụ nằm nhoài trong ngực Tiểu Sắt, lắng nghe tiếng tim đập của hắn, ôn nhu nói: "Tiểu Sắt, Trúc Thanh chuyển tu đấu khí xong còn có thể phụ gia hồn hoàn sao?"
"Còn." Tiểu Sắt đáp lại nói.
Bỉ Bỉ Đông trầm ngâm chốc lát, lại mở miệng: "Nếu như vậy, ngươi có thể chờ Trúc Thanh phụ gia hồn hoàn xong, xác nhận không có vấn đề thì đi thử nghiệm thức tỉnh Võ Hồn."
"Nếu như có thể thức tỉnh ra một Võ Hồn cường đại, dựa vào Võ Hồn triển khai đấu kỹ, có thể tự cường hoá bản thân nhiều vô cùng."
"Đám Hạo Thiên Tông kia từng được ca tụng là đệ nhất thiên hạ tông, cũng không đồng nghĩa Hạo Thiên Chùy siêu phàm đến thế. Võ Hồn có phẩm chất tương tự, thậm chí siêu việt là có tồn tại. Nhưng bởi vì Hạo Thiên Tông có bí kỹ thuộc về riêng Hạo Thiên Chùy, ngoài chín bí kỹ hồn hoàn cơ sở, còn có thêm nhiều kỹ năng khác nữa, thậm chí có loại tăng cường thực lực bản thân như "tạc hoàn", mới giữ vững vị thế thiên hạ đệ nhất vũ khí Võ Hồn."
Tiểu Sắt khẽ mỉm cười: "Khi biết Trúc Thanh có thể tiếp tục phụ gia hồn hoàn, ta cũng có cái ý nghĩ này, xem ra chúng ta cũng thật là phu xướng phụ tuỳ, lại đây, cho phu quân thơm cái nào."
Vừa nói, Tiểu Sắt đã hôn nàng. Đồng thời tay hư bắt đầu không thành thật mò loạn. . . .
Bỉ Bỉ Đông cũng không có phản kháng, trái lại còn hưởng ứng hắn. Miệng lưỡi tiến sâu, hô hấp dồn dập, dục hoả quấn thân.
"Đông Nhi, ta thật khó chịu. . ."
"Tiểu Sắt, nếu không. . . ."
"Được không? Bẩn lắm. . . ." Tiểu Sắt có chút chần chờ nói.
"Không sao, chỉ cần ngươi muốn, cái gì cũng có thể." Vừa nói, Bỉ Bỉ Đông bắt đầu nhích người xuống dưới, mãi đến lúc mặt nàng cười với bụng Tiểu Sắt thì mới thôi, sau đó. . . . .

Bình Luận

0 Thảo luận