-
"Ha ha.. Vả mặt lão đông tây Hoa Đốn kia, hiện tại ta bắt đầu ưa thích tiểu gia hỏa này rồi." Trên đài khách quý, Gia Hình Thiên nhìn động tác của Tiêu Sắt mà cười to thành tiếng.
"Ha hả.... Xem ra lão nhân ta lo lắng vô ích." Pháp Mã thở phào một hơi, sờ sờ ngực, hưng phấn cười.
"Thật đúng là một tiểu gia hỏa đáng tin cậy." Thấy Tiêu Sắt chẳng những không thất bại mà ngược lại còn là người thứ nhất thành đan, Nhã Phi mỉm cười, không khỏi cảm thán.
"Đúng là đáng tin cậy, giống như từ đầu đến cuối mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn, khiến người ta rất an tâm." Ánh mắt dịu dàng nhìn thiếu niên trong cột sáng, Nạp Lan Yên Nhiên mỉm cười nói tiếp.
Tuy rằng chỉ là vòng thứ hai, nhưng biểu hiện của Tiêu Sắt đã vượt tiêu chuẩn, dẫn đầu trong nhóm, vượt cả thiếu niên áo xám có thể là Luyện dược sư ngũ phẩm kia.
Yêu Dạ ngồi cạnh nghe Nhã Phi cùng Nạp Lan Yên Nhiên tán thưởng, không khỏi kinh ngạc nghiêng đầu nhìn hai nàng, Yêu Dạ thấy được tình yêu nhàn nhạt trong mắt Nhã Phi, còn Nạp Lan Yên Nhiên cũng đang có xu hướng chuyển biến theo phương diện này.
"Thật đúng là một gia hỏa thu hút nữ hài tử!" Lại dời mắt nhìn về phía Tiêu Sắt, Yêu Dạ thầm nói trong lòng.
Giờ phút này, thiếu niên áo xám tức giận đến mức muốn nổ tung, hắn đường đường là hội trưởng Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Xuất Vân mà lại bị một tiểu gia hỏa mới lớn vả mặt.
Tổn thương không lớn nhưng tính sỉ nhục cực mạnh.
Đặt Cương quyết đan đã luyện xong vào gương đồng, thiếu niên áo xám âm trầm nhìn Tiêu Sắt, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, trận chung kết ngày mai ta tuyệt đối không nương tay."
"Ta đây chờ." Đối mặt với lời uy hiếp của thiếu niên áo xám, Tiêu Sắt không thèm để ý, hơi nhún vai, nhắm mắt đứng tại chỗ, lẳng lặng đợi hết giờ...
Thời gian chậm rãi trôi đi, sau nửa canh giờ, rốt cuộc Liễu Linh cũng luyện chế thành công, những Luyện dược sư khác cũng liên tục thành đan.
Vòng đấu kết thúc, sắc trời cũng dần tối, ánh nắng chiều phía tây nhuộm đỏ cả quảng trường.
"Các vị, hôm nay dừng ở đây, các vị trở về nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai là vòng cuối cùng tranh đoạt giải quán quân cho nên hy vọng các vị không nên vắng mặt, tránh hối hận cả đời." Đứng trên đài cao, Pháp Mã cười vang nói.
Pháp Mã tuyên bố kết thúc khiến mọi người sôi nổi thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Sắt thì không thấy sao cả nhưng thi đấu cường độ cao thế này làm tâm hồn và xác của phần lớn Luyện dược sư có tu vi Đấu Sư trở nên uể oải, mệt mỏi.
Thời điểm Tiêu Sắt thu dọn đồ chuẩn bị rời khỏi quảng trường, thiếu niên áo xám dùng ánh mắt không có ý tốt nhìn Tiêu Sắt, trước khi đi còn không quên làm động tác cắt cổ.
Còn Liễu Linh thì hình như bị đả kích, không có làm hành động gì, chỉ hậm hực rời đi.
Trước ánh mắt nóng bỏng của vô số người, Tiêu Sắt theo dòng người dự thi ra khỏi quảng trường, hít một ngụm không khí mới. Vừa muốn trở về chỗ ở thì phía sau có một giọng nói trong trẻo vang lên, "Tiêu Hỏa Hỏa tiên sinh, xin chờ một lát một chút."
Xoay người lại, Tiêu Sắt nhìn thấy một đám người trào ra từ quảng trường, đi đằng trước là ba vị mỹ nữ Nạp Lan Yên Nhiên, Nhã Phi, Yêu Dạ, cực kỳ hấp dẫn sự chú ý, phía sau bọn họ là đám người Nạp Lan Kiệt, Đằng Sơn đang chuyện trò vui vẻ.
Nghe ra đây là giọng Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Sắt nhìn về phía nàng, nhẹ nhàng hỏi: "Không biết Nạp Lan tiểu thư có chuyện gì?"
Nạp Lan Yên Nhiên cười khẽ kéo tay Nhã Phi cùng Yêu Dạ rồi nói: "Lát nữa Yêu Dạ công chúa sẽ tổ chức tiệc tối cho ngươi cùng Liễu Linh ở hoàng cung, không biết..."
"Ách... Lại là yến hội..." Tiêu Sắt bất đắc dĩ đỡ trán.
Thấy Tiêu Sắt muốn từ chối, sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên nhợt nhạt, gấp rút nói: "Đêm nay lão sư của ta cũng sẽ tới, nàng là cường giả Đấu Hoàng, Tiêu Hỏa Hỏa tiên sinh chẳng những am hiểu luyện dược mà năng lực chiến đấu cũng không tầm thường, đến lúc đó nàng có thể chỉ điểm đấu kỹ cho ngươi."
"Vân tông chủ?" Nghe vậy, Tiêu Sắt ngẩn ra rồi lắc đầu nói:: "Xin lỗi, hôm nay thật sự có chút mệt mỏi, ta còn cần chuẩn bị cho vòng đấu này mai, liền không làm phiền."
Nói xong, Tiêu Sắt nhìn Nhã Phi, khom người với cả ba, sau đó xoay người rời đi trước ánh mắt ngạc nhiên của quần chúng. Trong hoàn cảnh hiện tại, cho dù Tiêu Sắt đi gặp Vân Vận, đối mặt cũng chỉ là Vân tông chủ cao cao tại thượng, căn bản không có bao nhiêu ý nghĩa. Hắn thích chính là Vân Chi ngày sau dịu dàng như nước, như một cô nàng trước mặt người mình thích, huống hồ hôm nay đế quốc Xuất Vân giở trò, nói không chừng sẽ rất náo nhiệt.
...........
Trên xe ngựa của nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, Tiêu Sắt đang ngồi cùng Nhã Phi.
Giờ phút này, Nhã Phi đang mỉm cười quan sát Tiêu Sắt, từ khi hai người đâm thủng vách ngăn vô hình giữa nhau thì không còn nhiều e ngại.
"Sao lại nhìn ta như thế?" Ngửi mùi thơm nhẹ phát ra từ người Nhã Phi, Tiêu Sắt cười khẽ hỏi.
Nhã Phi cười cười lắc lắc đầu, nói: "Ta còn tưởng rằng vừa rồi ngươi sẽ đáp ứng, không nói tới Nạp Lan Yên Nhiên cùng Yêu Dạ, vị tông chủ kia chẳng những là cường giả Đấu Hoàng mà bản thân còn là siêu cấp mỹ nữ, ngươi không động tâm?"
Nghe vậy, Tiêu Sắt nở nụ cười xấu xa nói: "Như thế nào.. Ghen sao?"
"Phi.. Không đứng đắn.. Ai ghen chứ..." Nhã Phi nghe vậy, mặt đẹp hơi đỏ lên, nhỏ giọng hờn dỗi.
Ánh mắt đảo qua gương mặt quyến rũ của Nhã Phi,cuối cùng dừng lại trên môi đỏ, nhớ lại cảnh hôm qua hai người hôn môi, khóe miệng Tiêu Sắt cong lên.
Bị Tiêu Sắt nhìn chằm chằm như thế, Nhã Phi đoán được hắn đang nghĩ chuyện gì, mặt đẹp càng đỏ hơn, rụt rè nói: "Ngươi đừng nghĩ bậy, bằng không tỷ tỷ sẽ la....."
"Hẳn là đêm nay Nhã Phi tỷ sẽ tham gia yến tiệc do hoàng thất tổ đi." Tiêu Sắt cười chuyển đề tài. Tối hôm qua là chuyện ngoài ý muốn, nếu làm trò trước mặt Long Quy, dù đối phương nguyện ý nhưng cũng sẽ có ảnh hưởng không tốt.
"Ừ." Tiêu Sắt đột nhiên đứng đắn trở lại làm lòng Nhã Phi có chút mất mát, gật đầu nói.
Tiêu Sắt trịnh trọng nói: "Không có gì bất ngờ xảy ra thì đêm nay đế quốc Xuất Vân sẽ làm một ít động tác, ngươi đi sẽ gặp nguy hiểm, ở gia tộc Mễ Đặc Nhĩ mới an toàn."
"Đế quốc Xuất Vân?" Nhã Phi hơi kinh hãi, ngạc nhiên nói: "Hiện tại Thánh thành Gia Mã có bốn vị cường giả Đấu Hoàng trấn thủ, sao bọn họ dám..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận