"Còn chưa đến lúc từ bỏ, chẳng lẽ ngươi đã quên? Tiểu Tam vẫn còn có át chủ bài." Nghe Phất Lan Đức nói, trong mắt Ngọc Tiểu Tân xuất hiện ngọn lửa chiến ý. Đối thủ của Đường Tam là cháu trai hắn, Ngọc Thiên Hằng, chỉ cần đệ tử mình đánh bại Ngọc Thiên Hằng thì hắn liền có thể chứng minh với Lam điện bá vương long gia tộc, rửa sạch sỉ nhục.
"Ngươi nói..." Phất Lan Đức hoảng sợ.
Nghe vậy, Ngọc Tiểu Tân khẽ gật đầu.
Hơn ba tháng trước, sau khi xác nhận Tiêu Sắt rời thành Tác Thác, đám người Sử Lai Khắc lần lượt quay trở về.
Vì hồn lực của Đường Tam đột phá tới cấp ba mươi nên không có về học viện Sử Lai Khắc, dưới sự dẫn dắt của Triệu Vô Cực đi tới Tinh đấu sâm lâm thu thập Hồn hoàn thứ ba.
Mã Hồng Tuấn phải chăm sóc Đái Mộc Bạch đang bị thương nên không có đi, Trữ Vinh Vinh đang ở thành Tác Thác nên cũng không có đi.
Cuối cùng chỉ có Triệu Vô Cực, Đường Tam cùng với Áo Tư Tạp và Tiểu Vũ sắp đột phá cấp ba mươi đi.
Trên đường, Áo Tư Tạp và Tiểu Vũ lần lượt đột phá cấp ba mươi.
Dù sự xuất hiện của Tiêu Sắt dẫn đến bọn họ đi Tinh đấu sâm lâm sớm hơn mấy ngày, khiến Áo Tư Tạp bỏ qua Kê quan phượng vĩ xà nhưng Thái thản cự viên vẫn cảm nhận được hơi thở của Tiểu Vũ, đột nhiên vọt ra ngược ba người Triệu Vô Cực, Áo Tư Tạp, Đường Tam một trận, sau đó mang Tiểu Vũ đi.
Có lẽ là vận mệnh sắp đặt, trên đường đuổi theo Tiểu Vũ, Đường Tam vẫn gặp phải ma nhện trong nguyên tác, đạt được ngoại phụ hồn cốt Bát chu mâu.
-
"Lạp xưởng... À không, Áo Tư Tạp, đã như vậy rồi sao Đường Tam còn miễn cưỡng chứ, dù hắn lợi hại hơn nữa thì thực lực hai bên vẫn cách nhau nhiều." Trữ Vinh Vinh buông tay nói với Áo Tư Tạp.
Bởi vì nàng không có đi Tinh đấu sâm lâm cho nên cũng không biết Đường Tam có được Bát chu mâu, mấy người Triệu Vô Cực, Phất Lan Đức được Ngọc Tiểu Tân yêu cầu nên cũng che giấu, dù sao trước khi ngoại phụ hồn cốt hoàn toàn dung hợp với chủ nhân rất dễ bị người ta nhằm vào.
"Ta cũng không biết." Áo Tư Tạp bất đắc dĩ lắc lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Trữ Vinh Vinh tràn đầy sự phức tạp.
Cho tới bây giờ, hắn đã theo đuổi Trữ Vinh Vinh ba tháng, nhưng bởi vì chưa từng chung hoạn nạn, gần gũi nhau nên nàng vẫn vô cảm với hắn.
Quan trọng nhất đó chính là lúc vừa vào học viện bị Đái Mộc Bạch làm chuyện kia, qua cái miệng rộng của Mã Hồng Tuấn đã lọt vào tai Trữ Vinh Vinh.
Từ đó về sau hắn liền trở thành đối tượng trêu chọc trong truyện cười thô tục của Vua truyện cười ' Trữ Vinh Vinh '. Trữ Vinh Vinh hay gọi hắn là lạp xưởng ' thụ ', gọi Đái Mộc Bạch là vượn hổ ' công '!
Ngọc Tiểu Tân mất trứng cũng được Trữ Vinh Vinh tặng cho một danh hiệu, ' Ngọc tổng quản '.
"Thật nhàm chán.... Nếu Tiêu Sắt ở đây, hẳn là sẽ cho đám gia hoả này nằm sấp trong chớp mắt." Bỗng dưng bóng dáng Tiêu Sắt lại hiện lên trong đầu Trữ Vinh Vinh, nàng nhớ lại cảnh tượng hắn đánh Đái Mộc Bạch, Đường Tam, Mã Hồng Tuấn nằm dài, nháy mắt hạ gục viện trưởng Phất Lan Đức, mạnh quá mức, đối phương cũng chỉ khoảng mười bốn tuổi mà thôi.
Trong lúc Trữ Vinh Vinh suy nghĩ thì rốt cuộc Đường Tam cũng không chống nổi thế công của đối thủ nữa, định phóng thích Bát chu mâu mà hắn còn chưa thể khống chế hoàn toàn.
Tiếng rẹt rẹt vang lên, lưng áo Đường Tam rách ra, sau lưng Đường Tam có tám núm nhỏ từ từ nhô lên.
Ngay sau đó, tám núm nhỏ chợt vỡ ra, từ bên trong có tám vật thể màu tím đậm chui ra tới, hơn nữa lấy tốc độ kinh người mà sinh trưởng.
Chỉ là trong chớp mắt, tám vật thể màu tím cũng đã mọc dài hơn cả mét, khi chiều dài đạt tới khoảng mét rưỡi thì dừng lại, ở phần cuối mọc ra bộ phận giống như khớp xương, rồi tiếp tục mọc dài theo một hướng khác từ khớp xương.
"Rốt cuộc Tiểu Tam cũng dùng hồn cốt...." Nhìn thấy Đường Tam phóng xuất Bát chu mâu, Ngọc Tiểu Tân tức khắc thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt cứng ngắc nở nụ cười còn khó coi hơn khóc.
"Đây là thứ gì?"
"Võ hồn biến dị sao......"
Những người khác đều ngạc nhiên, hiển nhiên không có nhiều người biết ngoại phụ hồn cốt.
Ngay sau đó là một màn làm người ta khiếp sợ, trước ánh mắt chăm chú của người xem cùng với đội đối thủ, tám cái chân nhện màu tím nháy mắt biến thành tám cây xương sườn của động vật nào đó.
"A...." Trong khoảnh khắc tám cây xương sườn xuất hiện, cảm giác đau nhức mãnh liệt ập tới khiến Đường Tam không nhịn được mà phát ra tiếng kêu thảm thiết, sau đó ngất đi....
Hoàng đấu với Sử Lai Khắc, Hoàng đấu thắng!
.......
【 Đinh, chúc mừng ký chủ đổi được ngoại phụ hồn cốt ' Bát chu mâu ' của Đường Tam ở thế giới Đấu La Đại Lục 】
Nghe tiếng hệ thống nhắc nhở, khóe miệng Tiêu Sắt co rút, xương sườn của ma thú nhị giai đổi được Bát chu mâu, e là hiện tại Đường Tam phải mất nửa cái mạng. Dù sao xương sườn không giống hồn cốt hay ngoại phụ hồn cốt, cơ thể con người cực kỳ bài xích nha.
Đi vào một chỗ trong rừng cây, Tiêu Sắt phóng xuất Hãn hải càn khôn tráo, cười nói: "Long Quỳ, ra nếm thử nào!"
Khi nói chuyện, Tiêu Sắt cũng lấy cái ghế sô pha mà Mỹ Đỗ Toa ưa thích ra.
"Ca ca, xem ra tâm tình hiện tại của ngươi không tệ nha."
Một tia sáng xanh từ hình ma kiếm trên cổ tay Tiêu Sắt bắn ra, dừng trên sô pha, hóa thành bóng dáng xinh đẹp của Long Quỳ.
"Tạm tạm, gần đây đánh cướp được không ít thứ tốt." Tiêu Sắt mỉm cười đưa que nướng tới.
Long Quỳ cầm một xâu rau dưa nhẹ nhàng cắn một ngụm, đôi mắt sáng lên, nói: "Hương vị thật không tệ."
"Thích thì ăn nhiều một chút." Tiêu Sắt cười cười, lại cầm một xâu sau đó móc Thất thải thôn thiên mãng ra, có lẽ là bởi vì dùng dị hỏa nướng thịt dê nên Thất thải thôn thiên mãng rất thích, liên tiếp ăn hết năm sáu xâu, khó mà tưởng tượng được vì sao thân hình nhỏ xinh này có thể chứa năm sáu xâu thịt còn to hơn bản thân.
Một mâm que nướng đã hết, rắn nhỏ chợt lóe sáng, thân hình Mỹ Đỗ Toa xuất hiện.
"Nhân loại đáng chết, ngươi lại xem bổn vương là sủng vật."
"Ta luôn tôn kính ngươi nha." Khóe miệng Tiêu Sắt co rút, sau đó hỏi: "Nếu không... Ta lại nướng thêm chút nữa?"
"Không cần, bổn vương không có hứng thú, đã gom đủ tài liệu luyện chế Dung linh đan rồi, ngươi tính khi nào luyện." Mỹ Đỗ Toa xoay người, lau lau khóe miệng, có chút chưa đã thèm.
Tiêu Sắt nói: "Chờ kết thúc thi đấu vào nội viện đi, đến lúc đó ta cũng cần luyện chế thêm Địa linh đan."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận