Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 112: Đại hội Luyện dược sư bắt đầu

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chan hoà.
Tia sáng đầu tiên chiếu xuống Thánh thành Gia Mã cổ xưa, trên con đường yên tĩnh bắt đầu có tốp năm tốp ba người mặc trường bào Luyện dược sư xuất hiện.
Đổi lại là ngày thường, rất ít khi thấy những Luyện dược sư này, ở trong mắt người thường, bọn họ rất thần bí, đáng kính sợ.
Nhưng hôm nay, tám năm.. À không, bốn năm một lần, đại hội Luyện dược sư sẽ được tổ chức ở đây, tất cả không một Luyện dược sư nào mà không hướng về bảo toạ quán quân, không đơn thuần là vì đan phương lục phẩm, chủ yếu là muốn thể hiện tài năng, đạt được danh vọng, để mọi người biết đến mình.
Trong ngày đặc biệt này, Tiêu Sắt cũng có chút chờ mong, sáng sớm liền đài sen ra tiến hành tu luyện đấu khí, điều chỉnh trạng thái thân thể tới mức tốt nhất mới thu dọn đồ và ra khỏi phòng.
Đi qua hành lang, tiến vào nội sảnh thì nhìn thấy Hải Ba Đông đứng bên cửa sổ.
"A, chuẩn bị đi sao? Xem ra lần này khá rầm rộ, hấp dẫn không ít Luyện dược sư." Nhìn đám Luyện dược sư bên dưới, Hải Ba Đông không khỏi tấm tắc bảo lạ nói.
"Luyện dược sư cũng là người, ngày thường nhận được sự kính sợ của người chung quanh, tuy tỏ vẻ không quan tâm nhưng là con người liền không thoát khỏi hai chữ danh lợi, thích hư vinh. Đối mặt với cơ hội nổi danh giới Luyện dược sư nàyy, muốn không động tâm cũng khó." Tiêu Sắt lo đi đến bàn bên cạnh, đổ một ly trà thơm súc miệng, sau đó ăn một viên Mỹ nha đan.
"Có lẽ ngươi nói đúng, vậy ngươi thì sao, với bản lĩnh của ngươi hẳn là không cần tham gia loại đại hội cấp độ này nha?" Hải Ba Đông khẽ gật đầu, quay lại mỉm cười nói.
"Ta cũng là người, tuy không quan tâm danh nhưng ta lại nặng lợi, Hiệp hội Luyện dược sư có cuốn đan phương lục phẩm ta cần, ngoài ra hội trưởng Phật Khắc Lan của hiệp hội Luyện dược sư ở Hắc Nham đã đưa đồ vật mà t cần, về tình về lý, ta đều phải tham gia."
Hải Ba Đông bất đắc dĩ lắc lắc đầu, bĩu môi nói: "Xem ra đám gia hỏa phía dưới sẽ làm nền cho ngươi. Thật sự cảm thấy đau buồn thay bọn họ."
"Có lẽ sẽ có điều bất ngờ đây." Khoé miệng Tiêu Sắt cong lên, hắn không tin Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Xuất Vân sẽ bỏ qua cơ hội lần này... Đến lúc đó có thể nghe chút chuyện về Tiểu Y Tiên.
Không lâu sau, Tiêu Sắt cùng Hải Ba Đông đi vào Hiệp hội Luyện dược sư.
Dưới sự dẫn dắt của Áo Thác và Phật Khắc Lan, hai người đi tới quảng trường hoàng gia.
"Thật nhiều người nha." Ánh mắt Tiêu Sắt ánh mắt đảo quảng trường rộng lớn, đám người đông đúc làm hắn không khỏi cảm thán.
Nhìn Tiêu Sắt hiếm lắm mới thể hiện cảm xúc, Áo Thác cười, nghiêng đầu nói nhỏ với Tiêu Sắt: "Cách thời điểm bắt đầu thi đấu còn một đoạn thời gian, ta mang ngươi đi nhận biết vài vị đại nhân vật, nói không chừng có tác dụng với ngươi."
"Được." Tiêu Sắt hơi gật đầu, đại nhân vật trong miệng Áo Thác, nếu không có gì bất ngờ thì chính là đám người Gia Hình Thiên, Pháp Mã.
Thấy Tiêu Sắt đáp ứng, Áo Thác cùng Phật Khắc Lan dẫn hắn và Hải Ba Đông đi hướng về khu khách quý.
Khi đi vào khu khách quý, Tiêu Sắt đã thấy rõ mấy ' đại nhân vật. '
Ánh mắt nhanh chóng lướt qua đài cao, có năm cái ghế.
Bốn cái ghế tạm thời còn trống, cái ghế thứ hai bên trái có một lão nhân khô gầy mặc trường bào Luyện dược sư màu tím, trên đầu có huy hiệu dược đỉnh, làn da như vỏ cây khô. Tiêu Sắt dễ dàng liền đoán ra thân phận của đối phương ---- Hội trưởng tổng bộ Hiệp hội Luyện dược sư, Pháp Mã.
Pháp Mã cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Sắt, quay đầu nở nụ cười đầy thiện ý.
Thấy Pháp Mã nhìn về phía này, Áo Thác cùng Phật Khắc Lan có chút thụ sủng nhược kinh, thật cẩn thận đi đến trước mặt Pháp Mã, khom mình hành lễ: "Pháp Mã đại nhân, ngài càng ngày càng minh mẫn."
"Ha ha, Áo Thác cùng Phật Khắc Lan phải không, không nghĩ đến các ngươi cũng trở thành Luyện dược sư tứ phẩm, tiến bộ rất nhanh..." Pháp Mã nở nụ cười hiền lành, nhìn hai người, chậm rãi mở miệng nói.
"Ha ha, đều là Pháp Mã đại nhân có cách dạy dỗ." Áo Thác và Phật Khắc Lan cung kính cười nói.
"Ta chỉ là truyền thụ một chút kinh nghiệm mà thôi, mấu chốt là do các ngươi quyết định.."Lắc lắc đầu cười, ánh mắt Pháp Mã dời đến Tiêu Sắt phía sau Hải Ba Đông, ôn hòa nói: "Tiểu gia hỏa này chính là Tiêu Hoả Hoả có kết quả khảo nghiệm hoàn mỹ đi. Hậu sinh khả uý, hậu sinh khả uý.... Nhớ trước đây tiểu tử Cổ Hà kia cũng coi như kinh tài tuyệt diễm nhưng chỉ tinh luyện được bảy lần. Xem ra lão già ta có thể yên tâm về đại hội Luyện dược sư lần này rồi."
"Hội trưởng Pháp Mã quá khen." Đối với lão nhân thật sự dùng hơn nửa đời cống hiến cho chức nghiệp Luyện dược sư, Tiêu Sắt vẫn rất kính trọng.
"Ha ha, không cần khiêm tốn, có thể tinh luyện linh dịch Thiết mộc đến mười lần, toàn bộ đế quốc Gia Mã cũng sẽ không vượt qua năm ngón tay." Ánh mắt Pháp Mã chuyển sang Hải Ba Đông, lại cười nói: "Không ngờ Băng lão nhân ngươi cũng tới."
"Như thế nào, ngươi có thể tới chẳng lẽ ta liền không thể sao." Hải Ba Đông bĩu môi, ngồi vào một ghế.
"Tới tốt, tới tốt, bằng không một mình lão gia hỏa như ta ở đây rất tịch mịch. Ha ha...." Pháp Mã vui vẻ cười nói.
Hải Ba Đông cùng Pháp Mã rất quen thuộc, điều này khiến Áo Thác cùng Phật Khắc Lan bất ngờ, một lúc sau mới tỉnh táo, có thể quen thuộc với Pháp Mã như thế, gọi là Băng lão nhân, không phải chính là vị Băng hoàng Hải Ba Đông đã biến mất nhiều năm sao?
"Tiểu gia hỏa này toàn kết giao một ít quái vật." Nghĩ vậy, Áo Thác cùng Phật Khắc Lan liếc nhau cười khổ, dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Tiêu Sắt.
Đối mặt ánh mắt của hai người, Tiêu Sắt bất đắc dĩ nhún vai, đứng sau Hải Ba Đông, lưng dựa vào một cây cột, nhắm mắt dưỡng thần, lẳng lặng chờ đợi thi đấu. Còn Áo Thác cùng Phật Khắc Lan thì về ghế của hiệp hội Hắc Nham thành.
"Hải, Hải lão nhân, Pháp Mã lão nhân, tới rất sớm nha." Một giọng nói già nua chợt vang lên.
Tiêu Sắt mở bừng mắt, ngẩng đầu nhìn thấy một lão giả văn nhã chậm rãi đi tới, tiểu công chúa bước theo phía sau.
Hôm nay nàng mặc trường bào Luyện dược sư, nhưng huy chương trên ngực cũng không phải tam phẩm, mà là nhất phẩm bình thường. Trường bào đã bị thay đổi, cổ tay áo rộng thùng thình, cắt thành hoa sen, tăng thêm một phần thanh nhã. Nhưng Tiêu Sắt biết thiếu nữ trông có vẻ thanh nhã này chính là một công chúa điêu ngoa.
Bên cạnh tiểu công chúa còn có một nữ tử cao gầy lạnh nhạt.
Nữ tử mặc áo giáp đặc biệt, tay nâng một thanh trường thương, tuổi tác không khác Nhã Phi lắm, tướng mạo có vài phần tương tự như tiểu công chúa, trong sự lạnh nhạt ẩn chứa vài phần uy nghiêm do hoàng gia hun đúc ra.

Bình Luận

0 Thảo luận