"Buông Mộc Bạch ra." Đường Tam lạnh lùng nói.
Tiêu Sắt bước về phía trước một bước, liếc Tiểu Vũ một cái, khóe miệng hơi cong lên, sau đó nhìn Đường Tam, thản nhiên nói: "Đánh thắng ta mới có thể dẫn hắn đi. Các ngươi không phải nói ' không dám gây chuyện là người tầm thường sao '? Nếu muốn làm thiên tài thì phải trả giá."
Nghe vậy, đám Đường Tam nhìn nhau, gật gật đầu.
Thân thể Trữ Vinh Vinh xoay tròn, phóng xuất võ hồn Thất bảo lưu ly tháp, Hồn hoàn thứ nhất, thứ hai đồng thời sáng lên, hai tầng tháp phía dưới bắn ra hai luồng sáng rực rỡ chui vào cơ thể Đường Tam và Mã Hồng Tuấn.
Trên đỉnh đầu mập mạp có ánh sáng đỏ bùng nổ, Hồn hoàn thứ nhất trên người bừng sáng, phun một tia lửa về phía Tiêu Sắt. Đường Tam cũng ra tay, công kích Tiêu Sắt từ một hướng khác.
Còn Tiểu Vũ, sau khi cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Sắt liền hoảng hốt, lui ra sau lưng Trữ Vinh Vinh, cúi đầu, sắc mặt lại trở nên khó coi.
Đối mặt với công kích từ Đường Tam và Mã Hồng Tuấn, Tiêu Sắt lạnh lùng cười, thân thể nháy mắt biến mất trước mắt mọi người, khi xuất hiện lần nữa đã ở phía sau Mã Hồng Tuấn, nắm cổ hắn như nắm một cây súng lửa, nhắm ngay Đường Tam.
"Thật nhanh, Tử cực ma đồng của ta lại không thấy rõ hắn di chuyển như thế nào." Đường Tam giật mình, nhận thấy tia lửa bắn tới liền nhảy lên, vội vàng thi triển Quỷ ảnh mê tung né tránh, nhưng Lam ngân thảo lượn lờ quanh thân hắn đã bị thiêu rụi.
Tiêu Sắt cũng không khinh thường đối phương nhỏ yếu, ném thân thể tròn tròn của Mã Hồng Tuấn lên cao, sau đó đá hắn bay về phía Đường Tam, Đường Tam không kịp tránh, chỉ có thể thi triển Khống hạc cầm long hóa giải lực từ Mã Hồng Tuấn.
Tiêu Sắt lạnh lùng cười, thân hình lại biến mất, nháy mắt xuất hiện trước hai người, giơ chân đá vào cằm bọn họ.
Trực tiếp đá cả hai bay lên trời, bảy tám cái răng văng ra.
Tiêu Sắt cũng di chuyển lên phía trên hai người, rồi lại đá, cứ lặp lại như thế. Giờ khắc này, công kích mà Mộc Chiến từng gặp tái diễn trên người Đường Tam, Mã Hồng Tuấn.
Sau một lúc lâu, hai người như đầu heo rơi xuống đất.
Những người đang xem đều mở to mắt, bọn họ không thấy Tiêu Sắt ra tay như thế nào, toàn bộ quá trình cũng chỉ diễn ra trong vài nhịp hô hấp, sau đó Đường Tam cùng Mã Hồng Tuấn đã bị đánh thành đầu heo?
"Ca." Nhìn thấy Đường Tam bị đánh thảm như vậy, Tiểu Vũ cũng bất chấp sợ hãi, chạy đến cạnh Đường Tam.
Đường Tam cố gắng chống đỡ thân thể, dùng chút sức lực cuối cùng, run rẩy nói: "Tiểu Vũ, mau.. chạy..."
Nói xong, Đường Tam liền ngất.
"Không.. Ta không đi.." Tiểu Vũ rơi nước mắt.
Nhìn hai người một bộ sinh ly tử biệt, khoé miệng Tiêu Sắt co rút, phun nhố nói: "Đừng gào nữa, trước sau đều là các ngươi gây sự còn làm như mình là người bị hại. Thật không hiểu nổi sao các ngươi có thể sống đến bây giờ."
Nói rồi Tiêu Sắt phóng thích linh hồn lực, phát hiện Đường Hạo sắp bạo nộ, nhưng chưa ra tay, cảm ứng bốn phía một chút liền hiểu, thì ra Phất Lan Đức đã tới.
Một lát sau, Phất Lan Đức có mũi ưng, đôi mắt thâm quầng vội vã đi tới, phía sau chính là Áo Tư Tạp.
Phất Lan Đức nhìn Đái Mộc Bạch bị treo trên cây rồi lại nhìn nhìn Đường Tam cùng Mã Hồng Tuấn bị đánh thành đầu heo, thêm Tiểu Vũ ngồi khóc lóc thảm thiết bên cạnh Đường Tam thì không khỏi nhíu mày, hỏi Trữ Vinh Vinh: "Vinh Vinh, xảy ra chuyện gì?"
Nghe Phất Lan Đức gọi, Trữ Vinh Vinh mới bừng tỉnh, nghiêng đầu nhìn về phía Phất Lan Đức, giơ tay chỉ về phía Tiêu Sắt, nói: "Người kia nói đánh thắng hắn, hắn mới thả Đái Mộc Bạch, sau đó Đường Tam cùng Mã Hồng Tuấn liền vọt qua, ta còn chưa thấy rõ cái gì thì Mã Hồng Tuấn và Đường Tam liền biến thành như vậy."
Nghe vậy, Phất Lan Đức biến sắc, ánh mắt chuyển đến Tiêu Sắt, trừng mắt nói: "Tiểu gia hỏa, luận bàn với nhau, ngươi không cảm thấy mình ra tay quá nặng sao?"
Tiêu Sắt bình tĩnh lắc lắc đầu, cười nói: "Ngươi hẳn là viện trưởng Sử Lai Khắc Phất Lan Đức. ' không dám gây chuyện là người tầm thường ', không phải điều ngươi dạy bọn hắn sao? Nếu dám vô cớ gây chuyện thì cần chuẩn bị trả giá, bị đánh một trận vẫn còn nhẹ."
"Tốt cho câu bị đánh một trận vẫn còn nhẹ. Hôm nay để lão phu thay trưởng bối giáo huấn ngươi một chút." Phất Lan Đức không giận mà cười. Hắn mặc kệ ai đúng ai sai, giờ phút này hắn chỉ biết học sinh của mình bị đánh. Là viện trưởng học viện Sử Lai Khắc, hắn cần phải lấy lại công đạo.
"Như thế nào? Đánh nhỏ đến già, đừng nói ta khi dễ ngươi, có muốn tiểu cô nương Thất bảo lưu ly tông bên cạnh tăng phúc hay không, nếu thua thì sợ mặt già của ngươi không có chỗ để." Tiêu Sắt nở nụ tươi, châm chọc nói.
Chu Trúc Thanh thấy Phất Lan Đức không màng thân phận muốn ỷ lớn hiếp nhỏ, lập tức đi đến trước mặt Tiêu Sắt, mở miệng nói: "Viện trưởng Sử Lai Khắc Phất Lan Đức, nghe nói có võ hồn Tứ nhãn miêu đầu ưng, là một vị Hồn thánh hệ mẫn công, ta và ngươi cùng nhau đối phó hắn."
Tiêu Sắt đánh mấy người Đái Mộc Bạch, một phần nguyên nhân là ra mặt giúp nàng, hiện giờ đối mặt Hồn thánh, dù nàng biết mình không thể giúp được gì nhưng quyết không lùi bước.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, mỉm cười đáp lại: "Yên tâm đi, đúng lúc ta cũng muốn kiến thức thế nào là Hồn thánh, ngươi đứng một bên nhìn là được."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt chậm rãi tiến đến, vẫy vẫy tay với Phất Lan Đức: "Đến đây đi, viện trưởng Phất Lan Đức, để ta kiến thức kiến thức Hoàng kim thiết tam giác lợi hại thế nào nha."
"Tốt lắm." Phất Lan Đức lui về phía sau một bước, hai tay thành trảo, "Tứ nhãn miêu đầu ưng---- phụ thể."
"Cô!"
Theo một tiếng cú mèo vang lên, thân thể Phất Lan Đức bắt đầu biến hóa, hai tay có móng vuốt sắc bén, sau lưng sinh ra cánh cú mèo, nháy mắt biến thành một con cú mèo hình người.
Vàng vàng tím tím đen đen đen, bảy cái Hồn hoàn từ dưới chân dâng lên, sáng lạn bắt mắt.
Đối mặt với thiếu niên dễ dàng đánh bại các học viên ưu tú của mình, Phất Lan Đức không dám khinh thường.
Hai cánh rung động, Phất Lan Đức bay lên trời cao, Hồn hoàn thứ tư bừng sáng, chợt phóng ra mười lưỡi đao gió cực kỳ sắc bén bắn về phía Tiêu Sắt.
Đối mặt với công kích của Phất Lan Đức, Tiêu Sắt vui mừng không sợ.
Đấu khí màu xanh trong cơ thể trào ra, cơ thể hóa thành bóng mờ biến mất tại chỗ.
Tránh khỏi lưỡi đao gió công kích đồng thời mở ra Tử vân dực, Tiêu Sắt bay lên, nhanh chóng tới trước mặt Phất Lan Đức, giơ nắm tay bao phủ đấu khí hung hăng nện tới.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận