Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 111: Nhã Phi hôn

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Không lâu sau, Mộc Chiến được hạ nhân Mộc gia nâng ra khỏi gác mái.
"Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai? Dám tiếp cận lão bà tương lai của ta." Cố gắng chống đỡ thân thể bị thương, Mộc Chiến hung hăng nói.
Chỉ là khí thế yếu hơn so với bộ dạng hùng hổ trước đó, cực kỳ giống lão hổ rớt nanh vuốt.
"Mộc Chiến, ngươi là tên điên." Mộc Chiến ngang ngược vô lý làm Nhã Phi tức đỏ mặt, tâm hồn đầy đặn phập phồng. Nàng không ngờ mình đã từ chối vô số lần nhưng đối phương vẫn quấn lấy.
Nghe Mộc Chiến hỏi, Tiêu Sắt không phản ứng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước trái cây, cười nói với Nhã Phi: "Có phải đầu óc gia hỏa này có vấn đề hay không?"
"Đây là gia hoả phiền toái mà ta từng nói, một kẻ điên cực kỳ vô lý." Nhã Phi cười khổ nói.
"Khó trách, động chút liền hạ tử thủ, còn là loại người điên thích đánh lén." Tiêu Sắt bừng tỉnh, từ đầu đến cuối chưa từng liếc nhìn Mộc Chiến...
Tiêu Sắt với Nhã Phi thong thả nói chuyện khiến Mộc Chiến giận tím mặt, đẩy tay hạ nhân ra, đấu khí điên cuồng tuôn trào, nháy mắt ngưng tụ thành đấu khí sa y.
"Tiểu tử, ngươi tìm chết! Thanh mộc thứ."
Ngửa mặt lên trời rống to, hai tay Mộc Chiến hoá thành cây khô, bàn chân đạp đất nhảy lên, vung cây khô mang theo kình khí mãnh liệt, hung hăng đâm về phía Tiêu Sắt.
Lúc này, chỗ Tiêu Sắt đã trở thành tiêu điểm toàn trường. Khi mọi người người nhìn thấy Mộc Chiến phẫn nộ dùng ' Thanh mộc thứ ', trong ánh mắt đều có chút chờ mong, chờ mong hai người va chạm xem sẽ có chuyện gì tiếp theo. Đương nhiên hơn phân nửa đều hy vọng Tiêu Sắt xui xẻo, ba đại mỹ nữ của đế đô, đã có hai vị vây quanh Tiêu Sắt, nam nhân nào không tức giận chứ.
Chính là kiểu mà không ăn được nho thì nói nho còn xanh, ta không được, ngươi được nên phải chết.
"Buồn cười." Đối mặt với công kích của Mộc Chiến, Tiêu Sắt cũng nổi giận, dùng thủ pháp ném ám khí ném ly ngọc thật mạnh, cái ly không nghiêng không lệch đập vào trán Mộc Chiến khiến đầu óc hắn choáng váng.
Sau đó thi triển Mông lung yên bộ nháy mắt biến mất tại chỗ, tới gần Mộc Chiến, giơ chân đá hắn bay lên cao.
Thân thể không ngừng di động nhanh chóng trong không trung, Mộc Chiến trúng rất nhiều quyền cước, đánh khoảng một chén trà nhỏ, Tiêu Sắt mới nguôi giận trở lại chỗ.
Toàn thân Mộc Chiến chỗ xanh chỗ tím, biến thành đầu heo rơi mạnh xuống mặt đất, ngất đi.
"Đều đang làm gì! Vây ở chỗ này còn ra thể thống gì, không mau tản ra." Lúc này, Nạp Lan Kiệt ẩn sau đám người quan sát bỗng xuất hiện, sắc mặt khó coi quát to, đi theo phía sau hắn là Đằng Sơn.
Hai người dừng lại bên cạnh Tiêu Sắt, Nạp Lan Kiệt nhìn cháu gái bảo bối của mình trước, sau khi xác định không có việc gì thì mới nhìn về phía Tiêu Sắt, quan tâm hỏi: "Tiêu Hoả Hoả tiểu hữu, ngươi không sao chứ."
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, trong lòng rất muốn câm nín, ngươi tránh ở chỗ tối xem cả buổi, ta là người đánh, có thể có việc gì sao?
Nhìn gương mặt trẻ tuổi bình thường của Tiêu Sắt, Nạp Lan Kiệt được đề cao nhận thức, thực lực mà Tiêu Sắt vừa mới phát huy, so với một ít cường giả Đấu Sư thậm chí Đại Đấu Sư thế hệ trước, chỉ mạnh hơn chứ không yếu, Mộc Chiến thua không oan.
"Trẻ tuổi thế này, chẳng những có thuật luyện dược phi phàm mà còn có thực lực vượt xa người cùng thế hệ, nếu Yên Nhiên không có hôn ước... Ai đáng tiếc...." Thầm than một tiếng, ánh mắt Nạp Lan Kiệt dời sang mấy tên hạ nhân đang muốn đưa Mộc Chiến đi trị liệu, mặt già trầm xuống, quát: "Chờ tiểu tử Mộc Chiến này tỉnh liền nói với hắn một tiếng, Tiêu Hoả Hoả là bằng hữu Nạp Lan gia ta, nếu ngày sau hắn lại dám gây chuyện, đừng trách Nạp Lan Kiệt này không khách khí."
Tuy rằng Nạp Lan Kiệt tiếc hận vì không thể thông qua phương thức liên hôn mượn sức Tiêu Sắt nhưng vẫn cần tạo quan hệ tốt, kỳ tài có thiên phú dị bẩm như thế, nếu hoàn toàn bị gia tộc Mễ Đặc Nhĩ lôi kéo thì Nạp Lan gia sẽ thiệt thòi lớn.
Quả nhiên, Nạp Lan Kiệt mới vừa quát, Đằng Sơn cũng quát to: "Cũng thay ta chuyển cáo một tiếng, hiện giờ Tiêu Hoả Hoả đang ở nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, nếu tiểu tử Mộc Chiến này dám âm thầm giở trò, đừng trách gia tộc Mễ Đặc Nhĩ trở mặt vô tình."
"Tuân.. Hai vị tộc trưởng..." Đối mặt với hai vị tộc trưởng, hạ nhân Mộc gia nào dám trả lời chữ không, lập tức cẩn thận khiêng thiếu chủ nhà mình chật vật rời đi.
Một trận khôi hài kết thúc như vậy, yến hội vẫn tiếp tục, chỉ là bầu không khí bắt đầu có chút quỷ dị lên, giờ khắc này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Tiêu Sắt đã thay đổi, sự đố kỵ, khinh thường trước đó dần biến mất, thay thế là sự kính sợ, Mộc Chiến đứng đầu trong đám công tử ca ở Đế đô lại bị đánh thảm như vậy, bọn họ cũng không dám trêu chọc nữa.
..............
"Vừa rồi ta biểu hiện thế nào? Lá chắn này đủ tư cách chứ." Tiêu Sắt dựa vào cột, mỉm cười nói.
"Xin lỗi, lần này làm khó ngươi." Nghe Tiêu Sắt nói, mặt Nhã Phi ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Ta cũng không dự đoán được lần này Mộc Chiến sẽ ra tay, nếu không phải ngươi có đủ thực lực, chỉ sợ..."
"Không cần phải xin lỗi, không phải ngươi đã trả thù lao rồi sao?" Tiêu Sắt lắc lắc đầu, ánh mắt đảo qua gương mặt quyến rũ của Nhã Phi, cuối cùng dừng trên môi đỏ, vì muốn giảm bớt không khí xấu hổ, trêu chọc "Môi thơm của một trong ba đại mỹ nữ Đế đô, bao nhiêu người cầu mà không được, nếu ngươi thật sự cảm thấy băn khoăn, vậy lại hôn ta thêm một cái, ta sẽ không để ý."
"Không đứng đắn." Thấy Tiêu Sắt không tức giận, Nhã Phi thở phào nhẹ nhõm đồng thời trừng hắn, đưa mắt nhìn quanh, sau khi xác nhận không ai chú ý, mặt đẹp càng đỏ hơn, trước ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Sắt, bước nhanh tới, khác với lần trước, lần này nàng hôn vào miệng hắn.
Cảm nhận được đôi môi mềm mại trơn trượt cùng với mùi thơm nhàn nhạt, Tiêu Sắt theo bản năng ôm eo Nhã Phi, trong khoảnh khắc cánh tay chạm vào eo, Tiêu Sắt cảm nhận được thân thể Nhã Phi đột nhiên cứng đờ, sau đó mới dần thả lỏng.
Hai người đều lần đầu hôn môi, cảm thấy mười phần mới lạ, nhiều lần đụng tới hàm răng.
Trong thời khắc nguy cấp này, Tiêu Sắt cố nhớ lại vô số hình ảnh đã xem ở kiếp trước rồi thực hành, một lát sau, Nhã Phi dần dần chìm đắm, chén rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Nghe được tiếng vỡ, Nhã Phi lập tức bừng tỉnh, đẩy Tiêu Sắt ra, giống như con mèo sợ hãi quay đầu chạy đi...
Sờ sờ môi mỏng còn ướt át, Tiêu Sắt cười khẽ lắc lắc đầu.
Có lẽ hành trình tối nay cũng không quá thiệt thòi.
..........

Bình Luận

0 Thảo luận