Hắc Giác Vực, Phong Thành.
Trụ sở Hải Minh.
Bên trong sảnh của tòa nhà chính.
Mỹ Đỗ Toa vừa mới hoàn thành xử lý xong công việc có hơi mệt mỏi đỡ trán.
"Tỷ tỷ, mệt mỏi thì nghỉ ngơi nhiều hơn, những chuyện này giao cho hạ nhân là được." Điệp đứng đằng sau Mỹ Đỗ Toa.
"Aiz, đây cũng là chuyện không có biện pháp, thế lực mới thành lập, tốt xấu hỗn hợp, nhược điểm và ẩn họa quá nhiều. Chỉ riêng Hải Vương Các, đã có không ít người âm thầm bán lại lợi ích trong các, nếu không điều chỉnh lại quy củ để ước thúc thì cho dù thế lực này có cường giả tọa trấn, cũng sẽ không giữ lâu được, đám sâu bướm phía dưới vì lợi ích trước mắt, nhưng cái gì cũng làm được." Mỹ Đỗ toa ngửa mặt lên ghế, tận hưởng sự mát xa của Điệp.
"Tiên nhi và tỷ phu mặc kệ sao?" Điệp nhíu mày nói.
Mỹ Đỗ Toa có hơi thở dài nói: "Không phải mặc kệ, mà là không biết. Tỷ phu của ngươi không thích tục tĩu. Mặc dù Tiên nhi từng có kinh nghiệm quản lý thế lực, nhưng đều là dựa vào thực lực mạnh mẽ chấn nhiếp, đối với cấp dưới làm được việc cũng sẽ không điều tra chi tiết."
"Vậy đúng thật là một phiền toái lớn." Điệp như có điều suy nghĩ gật đầu.
Đúng lúc này, cửa đại sảnh văn phòng bị mở ra, tiếng của một tiểu loli nhỏ nhắn xinh xắn nhảy nhót đi vào.
Không cần phải nói, cả Hải Minh có thể không kiêng nể gì đi vào trọng địa Hải Minh như thế, cũng chỉ có một mình Tử Nghiên.
"Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ, tên khốn kiếp kia đã trở về chưa." Tử Nghiên ngồi xuống bên cạnh Mỹ Đỗ Toa, nắm lấy bàn tay ngọc của nàng, phồng má hồng hỏi.
"Có lẽ... Sẽ quay lại sớm thôi." Mỹ Đỗ Toa lộ ra nụ cười sủng nịch, xoa đầu Tử Nghiên, có lẽ là bởi vì bản thể đều là ma thú, quan hệ hai người luôn đặc biệt tốt.
"Hừ, chờ hắn trở về, ta muốn đánh hắn một trận, vậy mà lại dám thả bồ câu của ta đi, còn nói lần sau đi ra ngoài sẽ mang theo ta, không ngờ lại đi không một tiếng động mang theo Tiểu Y Tiên và Trúc Thanh." Tử Nghiên phồng lên má thơm.
Mỹ Đỗ Toa bất đắc dĩ lắc đầu, đang muốn nói cái gì đó, thì đột nhiên giọng nói của thị nữ ngoài cửa vang lên: "Nữ vương bệ hạ, Diệp trưởng lão của Già Nam học viện cầu kiến."
Trưởng lão nội viện của Già Nam học viện? Hắn ta làm gì ở đây? Chẳng lẽ là nội viện xảy ra biến cố gì?" Mặc dù trong lòng Mỹ Đỗ Toa có nghi hoặc, nhưng lo lắng về mối quan hệ của Tiêu Sắt và Già Nam học viện, vẫn lựa chọn tiếp kiến, giọng nói uy nghiêm nói: "Để cho hắn tiến vào đi."
"Nữ vương bệ hạ." Cửa đại sảnh văn phòng bị mở ra, Diệp trưởng lão đi vào, cung kính hành lễ.
Hắn chỉ là một Đấu Hoàng,
Mà thực lực hiện giờ của Mỹ Đỗ Toa là một cao giai Đấu Tông, đấu khí đại lục, cường giả vi tôn, Mỹ Đỗ Toa có tư cách tiếp nhận hành lễ.
"Diệp trưởng lão không cần đa lễ, không biết ngươi đến Hải Minh có chuyện gì không, chẳng lẽ là Già Nam học viện xảy ra biến cố gì?" Mỹ Đỗ Toa lạnh nhạt hỏi.
"Nữ vương thật đúng là tinh mắt, Già Nam học viện thật sự là phát sinh biến cố. Vẫn Lạc Tâm Viêm trong Nội Viện Thiên Phần Luyện Khí Tháp bị Tiêu Viêm và một vị Thần Bí Đấu Tông trộm đi. Tiêu Viêm là người của Tiêu gia, là đồng tộc cùng Tiêu Sắt đại nhân, cho nên đại trưởng lão đặc biệt để cho ta đến trưng cầu ý kiến của ngài ấy." Diệp trưởng lão nói.
Tiêu Viêm?
Mỹ Đỗ Toa nhíu mày, đối với Tiêu Viêm, nàng cũng coi như từng có duyên gặp mặt, tại hôn lễ với Tiêu Sắt trong thánh thành của sa mạc Tháp Nhĩ Qua, Tiêu Viêm từng lẻn vào Xà nhân tộc, lúc ấy nàng còn muốn giải quyết đối phương, đáng tiếc Tiêu Sắt nói cho nàng biết bên cạnh Tiêu Viêm có một linh hồn thể mạnh mẽ nên đã buông tha, hiện tại xem ra người gọi là Đấu Tông kia chính là Dược lão đó.
Suy nghĩ một lát, nữ vương Mỹ Đỗ Toa nói: "Thiên Hỏa cung phụng là chủ nhân tiền nhiệm của Vẫn Lạc Tâm Viêm, ta sẽ để Thiên Hỏa Cung Phụng triệu hoán Vẫn Lạc Tâm Viêm trở về cho ngươi, sau này sẽ phái người đưa qua cho ngươi. Về phần Tiêu Viêm, Tiêu Sắt đối với hắn cũng không có cảm mạo. Bất kỳ biện pháp nào Già Nam học viện đưa ra với hắn, Hải Minh cũng sẽ không can thiệp."
"Đa tạ nữ vương bệ hạ." Nghe thấy có thể trực tiếp lấy lại Vẫn Lạc Tâm Viêm, trong lòng Diệp trưởng lão mừng rỡ, vội vàng nói cảm ơn: "Đã như vậy, tại hạ xin cáo từ trước."
Mỹ Đỗ Toa khoát tay áo, đợi Diệp trưởng lão đi rồi, phân phó người đi tới Thiên Hỏa điện thông tri Diệu Thiên Hỏa triệu hồi Vẫn Lạc Tâm Viêm.
.....
Núi Già Nam.
Trong một thung lũng nào đó ở nội viện.
"Đến đây là được rồi, khoảng cách với nội viện đã đủ xa rồi, ta dò xét một chút, phía sau không có truy binh đuổi theo." Tiêu Viêm đang cấp tốc chạy trốn, trong lòng đột nhiên vang lên giọng nói già nua của Dược Lão, lúc này bóng người mới dừng lại.
"Lão sư, vậy ta thôn phệ dị hỏa ở đây sao? Giờ phút này, trong lòng Tiêu Viêm khó tránh khỏi có hơi kích động, hắn cũng không nghĩ tới lần này trộm dị hỏa lại có thể dễ dàng như vậy, nhìn về thân phận con cháu Tiêu gia này đúng là rất hữu dụng, báo cáo với Già Nam học viện kia, ngay lập tức móc tim móc phổi đối với hắn.
"Phía trước dưới thác nước có một sơn động, nơi đó vừa vặn thích hợp." Dược lão nói.
Tiêu Viêm gật đầu, mũi chân khẽ chạm mặt đất, bóng người hóa thành bóng ma lướt về phía sơn cốc.
Huyết Liên Đan.
Băng Linh Hàn Tuyền.
Na linh.
Địa Linh Đan.
......
Trải qua một trận nằm giữa ranh giới sống chết, Tiêu Viêm cuối cùng cũng cảm nhận được cái gì gọi là đau thấu tâm can.
Nhưng mà cũng may cuối cùng Tiêu Viêm đã thành công, thu Ấu Sinh Vẫn Lạc Tâm Viêm vào nạp linh.
Hoàn toàn thu phục dị hỏa.
"Lão sư, ta thành công rồi." Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn tay phải, ngọn lửa màu trắng nhũ ở lòng bàn tay bốc lên. Trong phút chốc, nhiệt độ cả sơn động đột nhiên tăng vọt.
"Ừm, không sai, kế tiếp ngươi chỉ cần dung hợp dị hỏa này với Phần Quyết là được." Dược lão khẽ vuốt ve râu, vất vả lâu như vậy, cuối cùng cũng không uổng phí.
Tiêu Viêm nặng nề gật đầu, hai tay nặn ra tu luyện thủ ấn, khí tức bàng bạc từ trong cơ thể Tiêu Viêm tuôn ra, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm dựa theo con đường vận chuyển công pháp của Phần Quyết.
Đang lúc Tiêu Viêm định đưa dị hỏa trong Nạp Linh dẫn vào Phần Quyết, Vẫn Lạc Tâm Viêm trong cơ thể hắn bỗng nhiên nổi lên, thoát ly khống chế của hắn, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, phá tan sơn động.
Tiêu Viêm muốn đi tìm, dĩ nhiên không kịp, chỉ đành trơ mắt nhìn Vẫn Lạc Tâm Viêm biến mất ở chân trời.
Trong chốc lát, khí tức Tiêu Viêm vốn sắp tràn đầy nhanh chóng uể oải.
"Không...". Tiêu Viêm quỳ trên mặt đất, ngửa mặt lên trời rít gào, thú hỏa Vẫn Lạc Tâm Viêm của hắn liên tục bị Vẫn Lạc Tâm Viêm cắn nuốt thoát ly sự khống chế của hắn bay đi.
.......
Bên kia, Hải Minh, Thiên Hỏa Điện.
"Vậy mà lại trưởng thành một chút, là bởi vì thôn phệ cái dị hỏa diễm kia sao?" Diệu Thiên Hỏa nhìn ấu sinh Vẫn Lạc Tâm Viêm vừa mới bị hắn triệu hồi thì thào một tiếng, nhét nó nhét vào bình đựng lửa đã chuẩn bị trước, đưa cho Nguyệt Mị ở một bên: "Vẫn Lạc Tâm Viêm ta đã thu hồi, cầm đi giao cho nữ vương đi."
"Vâng. Thiên hỏa cung phụng." Nguyệt Mị tiếp nhận bình đựng lửa, hành lễ, xoay người đi ra khỏi Thiên Hỏa đại điện.
Không bao lâu sau, sau khi Nguyệt Mị báo cáo với Mỹ Đỗ Toa, liền mang Vẫn Lạc Tâm Viêm về nội viện Già Nam học viện.
Trong khi đó, Tiêu Sắt cũng trở về với chúng nữ.
Đầu tiên là sắp xếp phòng cho mọi người, sau đó Tiêu Sắt đi tới chỗ ở của Mỹ Đỗ Toa.
"Toa Toa, nhớ ta không." Tiêu Sắt ôm lấy Mỹ Đỗ Toa bằng hình thức công chúa,00 hôn một cái, sau đó ngồi lên đùi mình.
"Như thế nào, nỡ trở về, lần này, ngươi mang về không ít nữ hài tử." Mỹ Đỗ Toa trợn trắng mắt.
"Cũng may, không nhiều lắm, không nhiều lắm. Tuyết Nhi, Đông Nhi ngươi đều biết. Vinh Vinh là đệ tử của ta, Nana là đối tác. Nói đúng ra, ta không mang theo thêm một người phụ nữ nào về nhà cả." Tiêu Sắt cười nói.
"Thật sự chỉ là đệ tử và đối tác thôi sao?" Nữ vương Mỹ Đỗ Toa lộ ra nụ cười nguy hiểm: "Tiểu nha đầu tên Ninh Vinh Vinh kia tạm thời không đề cập tới, ngươi cũng đừng quên, Thôn Thiên Sát đối với huyết mạch khí tức cực kỳ mẫn cảm, ta có thể cảm nhận được khí tức huyết mạch của ngươi ở trong cơ thể Cổ Nguyệt Na.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận