"Ngươi là?"
Ở trước mặt Tiêu Sắt chính là một thiếu nữ Xà nhân tộc trắng trẻo, gương mặt xinh đẹp, đuôi rắn thon dài màu xanh lá mang đến cho Tiêu Sắt cảm giác như thấy Tiểu Thanh trong 《 Bạch xà truyện 》 kiếp trước.
Thiếu nữ Xà nhân mỉm cười, cung kính nói: "Tiêu Sắt đại nhân, ta tên Nguyệt Nhi, có khả năng ngươi quên mất, ba năm trước đây ở trong sa mạc, chính là ngài cứu ta từ tay bọn buôn người."
"Thì ra là ngươi, xin lỗi." Nghe vậy, Tiêu Sắt bừng tỉnh, lúc ấy hắn dồn hết sự chú ý vào Thanh Lân, không chú ý mấy xà nữ nhiều. Nghĩ lại, đã gần ba năm chưa gặp Thanh Lân.
"Tiêu Sắt đại nhân quá lời." Nhìn thấy Tiêu Sắt xin lỗi mình, mặt nàng hơi đỏ lên, đưa tay nói: "Xin Tiêu Sắt đại nhân theo ta, nữ vương đại nhân phân phó, nếu ngài tới có thể trực tiếp đi gặp nàng."
Tiêu Sắt gật đầu, sau đó đi theo Nguyệt Nhi, xà nhân chung quanh nghe là mệnh lệnh của nữ vương cũng không dám nhiều lời, sôi nổi tránh ra.
"Nguyệt Nhi, ngươi biết Điệp... Cũng chính là muội muội của nữ vương các ngươi hiện tại ở đâu?" Tiêu Sắt nhìn quanh, thuận miệng hỏi. Vừa rồi Mạc Ba Tư gọi Điệp là phản đồ Xà nhân tộc, hắn biết được giờ phút này vẫn còn không ít xà nhân có địch ý sâu sắc với nàng, nếu không giải quyết chuyện này, hắn tình nguyện mang theo Điệp bên cạnh.
"Điệp đại nhân cùng nữ vương bệ hạ trở về không bao lâu liền bế quan." Nguyệt Nhi mỉm cười đáp lại nói.
"Ừ." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, không có nói thêm.
Dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Nhi, xuyên qua mấy con đường nhỏ, một lúc sau hai người ngừng lại trước một rừng trúc.
"Tiêu Sắt đại nhân, mời ngài vào đi thôi, Nguyệt Nhi chỉ có thể mang ngài đến nơi đây." Nguyệt Nhi giơ tay chỉ vào đường nhỏ.
"Ừ." Tiêu Sắt gật đầu, không có chần chờ, cất bước đi vào rừng trúc.
Nhìn bóng Tiêu Sắt đi xa bóng dáng, khuôn mặt nhỏ của Nguyệt Nhi có chút ảm đạm cùng lưu luyến, hai người chung quy không phải người chung thế giới, nàng bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng, xoay người vặn vẹo đuôi rắn rời đi.
Xuyên qua rừng trúc, Tiêu Sắt bước chân đến một gian phòng, chần chờ một lát, hắn đã nhận ra một hơi thở Đấu Tông cùng với hơi thở Đấu Hoàng đỉnh cấp.
"Xem ra là Mỹ Đỗ Toa cùng với bốn vị trưởng lão Xà nhân tộc rồi." Tiêu Sắt thầm nghĩ, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Vào đi." Tiếng đập cửa mới vừa vang lên, có giọng nói già nua đáp lại. Ngay sau đó cửa phòng mở ra, Tiêu Sắt chậm rãi đi vào, Tiêu Sắt vừa tiến vào thì cửa phòng tự động đóng lại.
Tiến vào phòng, Tiêu Sắt liền nhìn thấy Mỹ Đỗ Toa đang ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, nhìn thấy Tiêu Sắt tiến vào, đầu tiên là nàng vui vẻ sau đó dường như giận dỗi, quay đầu đi.
Bên phải Mỹ Đỗ Toa là bốn bà lão có làn da tựa như vỏ cây.
Nghe tiếng bước chân Tiêu Sắt, các nàng đều mở mắt, bốn đôi mắt như mắt rắn độc khoá chặt Tiêu Sắt, bốn hơi thở lạnh lẽo bốc lên, hội tụ lại, hoá thành một con rắn to đen nhánh mang theo áp bách vô hình nhào về phía Tiêu Sắt.
Cảm nhận được sự cường hãn của con rắn to, thân thể Tiêu Sắt nhoáng lên, ngọn lửa màu vàng kim bùng nổ bao trùm lấy thân thể hắn.
Ngọn lửa vừa mới xuất hiện, nhiệt độ căn phòng nháy mắt tăng cao, ngay cả Đấu Tông như Mỹ Đỗ Toa cũng không nhịn được mà nhíu mày. Con rắn đen do hơi thở của bốn bà lão biến thành chưa tới kịp tới gần Tiêu Sắt đã tiêu tán.
"Quả nhiên là dị hỏa, hơn nữa dị hỏa này khủng bố tới mức không thể tưởng tượng được...."
Nhìn ngọn lửa màu vàng lượn lờ trên người Tiêu Sắt, bà lão ngồi xếp bằng ở giữa có chút kinh ngạc, nàng chậm rãi mở miệng nói: "Ngươi chính là Tiêu Sắt?"
"Vãn bối Tiêu Sắt, gặp qua bốn vị tộc lão Xà nhân tộc." Tiêu Sắt chắp tay, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
"Thật sự không nghĩ tới các hạ mới mười sáu tuổi, đặt ở trong nhân loại cũng chỉ vừa thành niên, thế mà đã đạt tới cấp Đấu Hoàng, hậu sinh khả uý." Mặt bà lão ở giữa xuất hiện nụ cười còn khó hoi hơn là khóc, chợt giới thiệu với Tiêu Sắt: "Lão thân là Đại trưởng lão Xà nhân tộc, vị này là nhị trưởng lão, tam trưởng lão, tứ trưởng lão, còn có tộc trưởng Mỹ Đỗ Toa ngươi đã quen thuộc, lão thân không cần giới thiệu nhiều."
Nhìn theo ánh mắt Đại trưởng lão, Tiêu Sắt lần lượt chắp tay hành lễ, khi đến Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt nháy mắt trái với nàng, dùng ánh mắt chỉ có hai người hiểu. Ở góc độ này, bốn vị tộc lão không tới, nhưng Mỹ Đỗ Toa lại thấy rõ, hai má ửng đỏ, tiểu nam nhân này lại nghĩ tới chuyện kia....
Đại trưởng lão dần dần thu lại nụ cười, nghẹn ngào nói: "Tiêu Sắt các hạ, trước khi chúng ta bắt đầu đối thoại, ta muốn biết ý đồ của ngươi khi đến Xà nhân?"
"Cưới Toa Toa... A, cũng chính là tộc trưởng Mỹ Đỗ Toa của các ngươi." Tiêu Sắt bình tĩnh nói, còn không quên cười với Mỹ Đỗ Toa, khiến nàng vừa thẹn vừa giận.
"Toa.. Toa...." Nghe vậy, khoé miệng bốn vị tộc lão Xà nhân tộc giật giật, các nàng không hẹn mà cùng nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa, phát hiện tộc trưởng không những không tức giận, ngược lại tỏ vẻ thẹn thùng, không khỏi mở rộng tầm mắt, đây vẫn là nữ vương Mỹ Đỗ Toa lạnh lùng cao ngạo của các nàng sao?
"Vậy vì sao ngươi lại đả thương thống lĩnh Mạc Ba Tư của Xà nhân tộc ta?" Nhị trưởng lão lên tiếng, trong giọng nói mang theo sự tức giận.
"Hắn vô cớ công kích ta, thậm chí muốn lấy mạng ta, tự nhiên ta phải đánh trả, không có giết hắn đã là nể mặt Toa Toa. Hơn nữa..." Tiêu Sắt nhún vai, hơi hơi trầm ngâm, sau đó lạnh lùng nhìn thẳng nhị trưởng lão: "Hắn không nên nhục mạ Điệp, Điệp là ta cứu về, ai dám tổn thương tổn nàng ta đều muốn giết."
Đối với nhị trưởng lão này, Tiêu Sắt từng nghe Điệp nhắc tới quá, thuộc về phái cấp tiến ở Xà nhân tộc, rất thù ghét nhân loại, bảo thủ không chịu thay đổi, lúc trước chính là lão bà hạ lệnh khiến nàng và tỷ tỷ Mỹ Đỗ Toa giết hại lẫn nhau.
"Làm càn..." Nghe xong, nhị trưởng lão giận dữ, đấu khí từ trong cơ thể tràn ra, đột nhiên phóng về phía Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lạnh lùng nhìn, đang muốn giáo huấn đối phương thì Mỹ Đỗ Toa ngồi xếp bằng đã lâu chưa từng lên tiếng bỗng bộc phát khí thế cường hãn thuộc về Đấu Tông, mạnh mẽ áp đấu khí của nhị trưởng lão trở về trong cơ thể, áp lực khổng lồ khiến nhị trưởng lão không thể nhúc nhích.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận