Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 158: Không cách nào thay đổi chuyện từ hôn

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Tiêu Viêm biểu ca, ngươi còn nhớ rõ chuyện xảy ra giữa chúng ta từ năm bốn tuổi đến sáu tuổi sao?" Sau khi yên lặng một lúc lâu, hình như Huân Nhi nghĩ tới điều gì đó, quay đầu hỏi Tiêu Viêm.
"Bốn tuổi đến sáu tuổi?" Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, bất chợt theo bản năng che hạ bộ.
Có lẽ chuyện khác sẽ theo thời gian mà phai nhạt nhưng năm bốn tuổi lại xảy ra một chuyện, trở thành ác mộng mà hắn không thể xoá nhoà.
Năm đó hắn bốn tuổi, Huân Nhi vừa đến Tiêu gia không lâu.
Lần đầu nhìn tiểu nữ hài đẹp như hoa này, Tiêu Viêm đã yêu thích, hơn nữa còn hành động ngay trong đêm.
Hắn muốn mượn cớ ' thí nghiệm đấu khí có thật sự tồn tại hay không, nhân tiện giúp tiểu nữ hài uẩn dưỡng thân thể ' để lại cho Huân Nhi ấn tượng sâu sắc thì tiểu nữ hài nhỏ xinh gầy yếu trong mắt hắn lại phát huy ra thực lực người thường khó có thể dự đoán, đánh hắn một trận, chẳng những gãy ba cây xương sườn, ngay cả hạ bộ cũng bị đạp mấy cái, làm hại hắn tiểu ra máu hơn nửa tháng.
Đúng là thứ không chiếm được thường là tốt nhất.
Sau khi thương thế khỏi hẳn, hắn vẫn không chết tâm, hai ba ngày lại chạy tới chiếm hảo cảm.
Nhưng Huân Nhi lại cứng rắn dị thường, giống như một nam hài, đánh tất cả nam hài ở Tiêu gia có ý đồ tới gần nàng, bao gồm cả hắn. Chỉ cần tới gần trong phạm vi ba thước, thấy một lần, đánh một lần.
Qua hai năm, Huân Nhi nhận được danh hiệu tiểu ma đầu ở Tiêu gia. Một ít thiếu niên yêu thích vẻ ngoài đáng yêu bị thủ đoạn thô bạo của Huân Nhi hù doạ, sôi nổi lựa chọn lùi bước.
Chỉ có Tiêu Viêm kiên trì, dù bị đánh nhiều lần nhưng không từ bỏ, ngược lại kích phát lòng hiếu thắng của thiếu niên, mỗi lần thương thế khỏi hẳn hắn đều sẽ tiến đến chiếm hảo cảm.
Thẳng đến năm sáu tuổi, xuất hiện sự thay đổi.
Năm ấy, Huân Nhi một mình ở ngọn núi sau Tiêu gia khóc, khóc rất thương tâm, giống như mất đi vật gì quan trọng lắm.
Tiêu Viêm nấp sau một khối đá to, yên lặng quan sát.
Thân là người xuyên việt, hắn biết rõ lúc nữ hài đau lòng thường là lúc phòng tuyến trong lòng yếu ớt nhất. Vì thế liền làm theo cách trong phim truyền hình kiếp trước, tiến đến an ủi, vẫn bị đánh một trận tơi bời.
Nhưng ngày hôm sau Huân Nhi như biến thành một người khác, không còn cường thế, không còn thích đánh người nữa. Ngược lại mang đến cho người ta cảm giác bình dị gần gũi như tiểu thư khuê các.
Một ít người bị Huân Nhi đánh vẫn còn ám ảnh, không dám tới gần.
Chỉ có Tiêu Viêm từng thấy Huân Nhi khóc không ngừng tiếp cận, qua mấy năm, quan hệ giữa hai người dần dần tốt hơn.
Trong lúc Tiêu Viêm nhớ lại những chuyện này thì tiếng Huân Nhi lại vang lên, "Tiêu Viêm biểu ca?"
"A...." Bị Huân Nhi làm bừng tỉnh, Tiêu Viêm chột dạ gãi gãi ót, cười gượng nói: "Lúc ấy quá nhỏ, ta cũng không nhớ rõ."
Huân Nhi có chút nghi ngờ nhưng cũng không hỏi nhiều, khẽ gật đầu, ánh mắt dời về quyển sách.
Nhìn gương mặt Huân Nhi càng thêm tươi đẹp, Tiêu Viêm kinh ngạc cảm thán nuốt nước miếng, trong lòng thầm mắng bản thân ngu ngốc, mối quan hệ lúc trước vất vả xây dựng lại bị phá hỏng vì mặt mũi, khiến thiếu nữ sinh ra khoảng cách với mình.
Có lẽ là muốn dời đi sự chú ý, Tiêu Viêm nhìn về phía lão giả xa lạ cùng thiếu nữ ngồi phía trên, nhỏ giọng nói với Huân Nhi: "Huân Nhi, ngươi biết hai khách nhân kia là ai sao? Tu vi lão giả kia còn cao hơn so với phụ thân ta."
Nghe vậy, Huân Nhi cũng có chút hứng thú, nàng không hy vọng Nạp Lan Yên Nhiên từ hôn, bởi vì như vậy thì sau này sẽ bớt đi một người dây dưa Tiêu Sắt, chợt mỉm cười nói: "Ngươi nhìn kiếm bạc bảy màu trên cổ tay áo bọn họ."
"Bọn họ là người Vân Lam tông?" Kiếm bạc bảy màu là biểu tượng của Vân Lam tông, ở đế quốc Gia Mã không ai không biết, vừa nghe Huân Nhi nhắc nhở, Tiêu Viêm lập tức nhận ra.
"Lão giả kia là trưởng lão Vân Lam tông Cát Diệp, thiếu nữ là đệ tử tông chủ Vân Lam tông Vân Vận, ta nghĩ ngươi sẽ không cảm thấy xa lạ với tên của nàng, Nạp Lan Yên Nhiên." Huân Nhi cười nhạt nói.
"Nạp Lan Yên Nhiên." Tiêu Viêm giật mình, nhíu mày, tiếp tục hỏi: "Bọn họ tới làm gì?"
"Bốn năm trước, Nạp Lan Yên Nhiên được tông chủ Vân Lam tông nhìn trúng thu làm đệ tử. Nàng biểu hiện thiên phú tu luyện cực tốt, khiến Vân Vận càng thêm yêu thương. Khi một người có năng lực thay đổi vận mệnh, nàng sẽ gạt đi chuyện mà mình không thích... Bất hạnh thay, hôn ước với Tiêu Viêm biểu ca chính là chuyện mà nàng không thích nhất." Huân Nhi nhàn nhạt nói.
"Vậy là nàng tới để từ hôn?" Tiêu Viêm có chút phẫn nộ nói.
Huân Nhi chậm rãi gật đầu, thản nhiên nói: "Tám chín phần."
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm tức khắc trắng bệch, nếu thật sự bị từ hôn, như vậy Tiêu Viêm hắn sẽ trở thành trò cười.
"Đáng chết.. Nếu hiện tại ta là một Đấu Sư, nàng còn dám khinh thường thế này sao?" Thầm mắng một tiếng, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, bắt đầu nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi.....
"Khụ..." Cát Diệp ho nhẹ một tiếng, đứng dậy chắp tay với Tiêu Chiến, mỉm cười nói: "Tiêu tộc trưởng, lần này tiến đến Tiêu gia là có việc muốn nhờ."
"Cát trưởng lão cứ nói thẳng, nếu Tiêu Chiến có thể làm được sẽ không chối từ." Đối phương là trưởng lão Vân Lam tông, hắn chỉ là tộc trưởng một gia tộc nho nhỏ, chuyện mà trưởng lão Vân Lam tông thỉnh cầu chắc chắn không dễ làm.
Cát Diệp nhìn quanh, nhíu mày, nghiêm mặt nói: "Chẳng biết có thể nói chuyện riêng hay không?"
Nghe vậy, Tiêu Chiến nao nao, đang muốn đáp ứng thì ba vị trưởng lão Tiêu gia ngồi bên cạnh lo lắng Tiêu Chiến sẽ có cơ hội gần gũi, xây dựng quan hệ tốt với Cát Diệp nên lập tức cười ha hả nói: "Cát Diệp trưởng lão, không cần như thế, ở đây đều là nòng cốt Tiêu gia, có chuyện quan trọng cứ nói đừng ngại, Tiêu gia nhất định dốc hết toàn lực để làm."
Cát Diệp không có trả lời, nhìn về phía Tiêu Chiến, lẳng lặng chờ đối phương trả lời.
Lần này, Nạp Lan Kiệt nhờ hắn đi cùng Nạp Lan Yên Nhiên tới từ hôn, sau đó đã được Vân Vận cho phép. Nạp Lan kiệt nói nhất định phải lén nói chuyện này với Tiêu Chiến. Hiện tại thấy tình huống có chút mất khống chế, dứt khoát giao quyền quyết định cho Tiêu Chiến.
"Này...." Ánh mắt của Cát Diệp lập tức dẫn ánh mắt của tất cả mọi người hướng về Tiêu Chiến, khiến hắn như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
Chần chờ một lát, Tiêu Chiến đưa ra một quyết định khiến hắn hối hận cả đời: "Cát trưởng lão, mời nói, nơi này không có người ngoài."
Sự nhu nhược của Tiêu Chiến khiến Cát Diệp thất vọng, mặt già miễn cưỡng tươi cười, chỉ thiếu nữ bên cạnh: "Tiêu tộc trưởng có biết nàng là ai?"
"Ánh mắt Tiêu Chiến vụng về, vị tiểu thư này là...." Nghe vậy, Tiêu Chiến ngẩn ra, chợt quan sát Nạp Lan Yên Nhiên, xấu hổ lắc lắc đầu.
"Chất nữ Nạp Lan Yên Nhiên, gặp qua Tiêu thúc thúc.

Bình Luận

0 Thảo luận