Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 231: Ai bị đánh đây

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Ta chưa kêu ngươi gọi ca ca nha."
"Vậy điều kiện gì?"
Trong mắt Tiêu Sắt loé lên sự giảo hoạt, vẫy vẫy tay với Đông Phương Tần Lan, đợi nàng tới gần mới nhẹ giọng thì thầm vài câu.
Đông Phương Tần Lan nghe xong ngẩn ra, mắt đẹp toát ra vẻ không thể tin nổi, nhìn nhìn Đông Phương Hoài Trúc rồi lại nhìn nhìn Tiêu Sắt, trong lòng tức khắc hiểu rõ, nàng chần chờ một lát mới hếch mặt lên.
"Với điều kiện của ngươi, cũng không phải không thể, nhưng một cái nạp giới còn chưa đủ..."
"Vậy ngươi còn muốn gì nữa?" Tiêu Sắt cười nói.
"Ba hộp đồ ăn như trước đó...À không! Năm hộp." Đông Phương Tần Lan vươn ba ngón tay sau đó lại thêm hai ngón.
Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, ánh mắt nhìn về phía Đông Phương Hoài Trúc, có chút thương tiếc thoáng qua, có muội muội thế này, coi như tám đời mốc meo. Sau đó Tiêu Sắt lấy ra mười hộp đồ ăn bỏ vô nạp giới đưa vào tay Đông Phương Tần Lan rồi nói: "Đây là mười hộp! Bên trong đầy đủ hương vị."
"Cái này dùng như thế nào?" Đông Phương Tần Lan nhận lấy nạp giới, yêu thích không buông tay.
"Đeo vào ngón áp út bên trái, sau đó rót đấu khí vào là được, đương nhiên cũng có thể dùng linh lực." Tiêu Sắt nghiêm trang nói.
"Đơn giản như vậy..." Nghe vậy, Đông Phương Tần Lan lập tức đeo nạp giới vào tay trái, sau đó lấy ra một hộp đồ ăn, bắt đầu ăn, vừa ăn vừa nói: "Ngao ô... Thật thuận tiện, về sau ta phải để đầy đồ ăn bên trong, nhưng vì sao phải đeo vào ngón áp út bên tay trái?"
"Bởi nó đại diện cho chính nghĩa." Tiêu Sắt nói mà mặt không đổi sắc.
"Chính nghĩa! Tốt cho một cái chính nghĩa! Ngươi khinh nhục người Nam Quốc ta, hôm nay liền để mệnh lại đi." Một tiểu lão đầu ở phía xa bỗng đi hướng về phía mấy người Tiêu Sắt, khủng bố chính là hắn chỉ đạp một bước mà cỏ cây chung quanh đã bị khí độc từ thân thể hắn phát ra làm khô héo.
Trong phút chốc, một cây đại thụ cao hơn trăm thước chết héo.
Tiểu lão đầu đúng là Lan Kình Thiên.
"Không tốt, Tiêu Sắt công tử, Tần Lan mau bay lên đi! Tránh khói độc kia." Nhìn thấy lão đầu phóng xuất khói độc khủng bố, Đông Phương Hoài Trúc vội vàng kéo cổ áo lão giả cùng thiếu niên, định bay lên trời.
"Hoài Trúc cô nương không cần kinh hoảng, các ngươi đứng tại chỗ là được, lão nhân này giao cho ta đối phó." Tiêu Sắt nhẹ đè vai Đông Phương Hoài Trúc, giơ tay phải phóng xuất Hãn hải càn khôn tráo, khói độc chưa tới gần liền bị Hãn hải càn khôn tráo ngăn cản bên ngoài.
"Tiêu Sắt công tử, đây là....." Nhìn thấy khói độc khủng bố bị một quầng sáng ngăn cách bên ngoài, Đông Phương Hoài Trúc nhịn không được hỏi.
"Ở đây chờ ta trở lại." Tiêu Sắt mỉm cười, không giải thích nhiều, vỗ vai Đông Phương Hoài Trúc rồi ra khỏi Hãn hải hộ thân tráo.
Mặt khác, bởi vì Hãn hải càn khôn tráo xuất hiện khiến Lan Kình Thiên không thấy bóng dáng đám Tiêu Sắt, hắn không khỏi nhíu mày, lẩm bẩm: "Kỳ quái, người đâu?"
"Tiểu lão đầu, không cần tìm, ta ở đây!" Quầng sáng hơi hơi dao động, Tiêu Sắt bỗng xuất hiện trước ánh mắt ngạc nhiên của Lan Kình Thiên.
"Phụ thân, chính là hắn... Chính là hắn khi dễ ta... Mau giúp ta giáo huấn hắn." Nhìn thấy Tiêu Sắt xuất hiện, Lạc Lan đi theo sau Lan Kình Thiên chỉ vào Tiêu Sắt lớn tiếng nói.
"Giả thần giả quỷ!" Lan Kình Thiên gật đầu với Lan Lạc, khói độc không ngừng tụ lại bao vây Tiêu Sắt.
Đối mặt với khói độc của Lan Kình Thiên, Tiêu Sắt vui mừng không sợ, ngọn lửa màu hồng phấn bao bọc cơ thể hắn, dễ dàng xua tan khói độc.
"Tiểu lão đầu, vẫn nên lấy ra bản lĩnh thật đi, chút độc này thật đúng là không đủ xem, so với vị ta nhận thức kém xa." Tiêu Sắt cười cười, ánh mắt nhìn về phía Lan Lạc, "Tiểu nha đầu, ngươi lại tới nữa, không sợ ta đánh mông sao?"
"Tiểu tử thật can đảm." Thấy mình đường đường là Yêu Vương lại bị phớt lờ, Lan Kình Thiên giận tím mặt, tay già vung vẩy, khói độc không ngừng tụ lại, hóa thành từng đóa yêu vân, khắp không trung đều bị khói độc bao phủ, mất đi màu sắc, ngay cả không khí cũng trở thành kịch độc.
"Tỷ tỷ, gia hoả Tiêu Sắt này sẽ không có việc gì đi!" Đông Phương Tần Lan bị chiêu thức của Lan Kình Thiên doạ sợ, có chút lo lắng nói.
"Yêu lực thế này, chỉ có một người, Nam Thùy Yêu Vương, Lan Kình Thiên!" Sắc mặt Đông Phương Hoài Trúc có chút khó coi, muốn đi ra ngoài trợ giúp Tiêu Sắt nhưng lại phát hiện không cách nào đánh vỡ màn ánh sáng.
"Tiểu tử, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi." Lan Kình Thiên vung bàn tay, độc vân hội tụ thành một bàn tay khổng lồ chộp về phía Tiêu Sắt.
"Chúng ta đây liền xem là ngày giỗ của ai." Tiêu Sắt vung tay, ngọn lửa màu hồng phấn hội tụ thành một thanh cự kiếm, dựng lên rồi trảm xuống, quát: "Xích viêm kiếm ---- Hoành quán bát phương!"
Một đạo kiếm khí khủng bố mang theo dị hỏa chợt phóng ra, đánh về phía bàn tay khổng lồ, chỉ nghe một tiếng roẹt, bàn tay độc vân khổng lồ bị đánh tan một cách dễ dàng.
Từ trước đến nay, Tiêu Sắt không phải kẻ chịu bị đánh, đánh tan bàn tay độc vân xong, hắn dậm chân trên mặt đất, thân hình hóa thành một sợi khói nhẹ, hoàn toàn phớt lời độc trong không khí, nhanh chóng phóng tới trước mặt Lan Kình Thiên.
"Bắt lấy ngươi, Bát sơn trùng điệp." Tiêu Sắt cười, đấu khí trào ra từ tay phải, có tám ảo ảnh ngọn núi chồng lên nhau, hung hăng nện lên người Lan Kình Thiên.
"Không tốt...." Tiêu Sắt đột nhiên tới gần khiến Lan Kình Thiên kinh hãi, vội vàng thúc giục độc khí ngăn cản, đáng tiếc Tiêu Sắt có dị hoả, độc khí gặp được dị hỏa liền tiêu tán. Rơi vào đường cùng, Lan Kình Thiên cắn chặt răng, dùng yêu lực khổng lồ của cấp Yêu Vương ngăn cản.
Ầm ầm ầm!
Ảo ảnh ngọn núi va chạm với Lan Kình Thiên, thân thể thấp bé của Lan Kình Thiên tựa như diều đứt dây bay ngược ra xa vài trăm thước, sau đó rơi xuống đất.
"Phụ thân..." Nhìn thấy phụ thân như thần minh trong lòng mình bị đánh bay, Lạc Lan ngây ngốc nhưng nhanh phản ứng lại, bay vút về phía Lan Kình Thiên, con gấu trúc cũng theo qua.
"Trưởng lão, Lạc Lan đi mau.... Phốc...." Lan Kình Thiên phun máu tươi, cố gắng chống thân thể tổn thương đứng lên, lạnh lùng nói với gấu trúc. Tiêu Sắt quá mạnh, mạnh hơn hắn tưởng, chẳng những có ngọn lửa vượt xa Thuần chất dương viêm, thực lực bản thân cũng cực kỳ cường hãn, một chưởng vừa rồi suýt lấy mạng già của hắn.
"Phụ thân phải cùng đi.." Lạc Lan nâng dậy phụ thân, nức nở nói.
"Đi, đi đến nơi nào?" Không biết Tiêu Sắt đã đứng trước bọn họ từ lúc nào.
"Ngươi muốn làm cái gì?" Lan Kình Thiên che Lạc Lan lại.
"Không muốn làm gì, chỉ là muốn thực hiện chuyện đã nói mà thôi." Khi nói chuyện, bàn tay Tiêu Sắt thò ra, hút Lạc Lan đến, bắt đầu đánh mông.....

Bình Luận

0 Thảo luận