Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 162: Lại đổi đồ của Tiêu Viêm

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
-
"Cảm giác Hồn cốt thế nào?" Nhìn lưỡi hái biến mất, Tiêu Sắt thu hồi ma kiếm, cười nói.
"Rất không tệ, hiện tại nếu ta gặp lại hai lão gia hỏa đế quốc Gia Mã kia, ta có thể tùy tiện ngược một tên." Tiểu Y Tiên xinh đẹp cười nói.
Tiêu Sắt trợn trắng mắt, "Nữ hài tử sao lại nói chuyện thô thế này, cận thận không gả được đó."
"Còn không phải học từ ngươi." Tiểu Y Tiên làm mặt quỷ, chu mỏ nói nhỏ: "Không gả thì còn có ngươi nha!"
"Được, về sau ngươi chính là tiểu tức phụ của ta." Nghe vậy, Tiêu Sắt ngẩn ra chút rồi nở nụ cười xấu xa.
"Ta chính là độc sư, người người sợ không kịp trốn, ta dám gả nhưng ngươi dám cưới sao?" Nghe Tiêu Sắt nói, Tiểu Y Tiên mỉm cười nói.
Tiêu Sắt không có trả lời, trực tiếp hành động, vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ, hôn lên môi Tiểu Y Tiên trước ánh mắt ngạc nhiên của nàng.
Lần đầu tiếp xúc thân mật với người khác phái, trong lòng Tiểu Y Tiên hồi hộp biết bao nhiêu, tim đập thình thịch.
Trải qua hai năm làm độc sư, tuy nàng trở nên tàn nhẫn hơn nhưng nói đến cùng vẫn chỉ là thiếu nữ chưa trải qua chuyện tình cảm.
Hơi thở nam nhân ập đến kích thích thần kinh, khiến đầu óc nàng trở nên làm trống rỗng.
Kỹ thuật hôn của Tiêu Sắt không tính là điêu luyện nhưng rất nồng nhiệt, đã có kinh nghiệm với Nhã Phi, Tiêu Sắt thi triển kỹ xảo kiếp trước thuận buồm xuôi gió.
Trong phút chốc liền khiến Tiểu Y Tiên không thể cưỡng lại được, mắt đẹp mê ly.
Một lúc sau, Tiểu Y Tiên thở hổn hển, mặt đẹp đỏ bừng như quả chín.
"Về sau ngươi chính là tiểu tức phụ của ta, đừng hòng chạy trốn." Tiêu Sắt ôm Tiểu Y Tiên, thì thâm bên tai nàng.
Nghe vậy, thân thể Tiểu Y Tiên đột nhiên run lên, mặt đẹp càng đỏ hơn, ngay cả cổ cũng ửng hồng, đang muốn gật đầu thì bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, chợt mở miệng nói: "Trúc Thanh làm sao bây giờ? Long Quỳ đâu? Đừng nói với ta là ngươi chỉ xem nàng là muội muội. Còn có Bỉ Bỉ Đông đã cho ngươi Hồn cốt ở thế giới khác, người ta đợi ngươi nhiều năm như vậy..... Ngoài ra hình như ngươi còn có một biểu tỷ thanh mai trúc mã đi...."
"Ách...." Lời Tiểu Y Tiên nói làm khóe miệng Tiêu Sắt co rút, chợt dời mắt nhìn về phương xa, cười gượng nói: "A... Hôm nay thời tiết thật không tệ!"
"Phi, tra nam." Nghe Tiêu Sắt nói lảng, Tiểu Y Tiên nhấc chân hung hăng đạp vào mũi chân hắn, sau đó xoay người nở nụ cười, mở đôi cánh màu tím thả người bay xuống sơn cốc.
Nhìn bóng Tiểu Y Tiên khuất dần, Tiêu Sắt than nhẹ một tiếng: "Hậu cung, gánh thì nặng mà đường thì xa nha."
【 Đinh, thời hạn một tháng đã đến. Chúc mừng ký chủ nhận được một lần trao đổi. Chúc mừng ký chủ nhận được một lần rút thăm đĩa quay. 】
Nghe tiếng hệ thống nhắc nhở, Tiêu Sắt tươi cười, lẩm bẩm nói: "Lại qua một tháng nữa sao? Xem ra thời điểm học viện Già Nam chiêu sinh sắp bắt đầu rồi...."
Ngay sau đó, Tiêu Sắt lấy một gói thuốc bột từ nạp giới, hô trong đầu: "Hệ thống, dùng bao thuốc xổ này trao đổi."
Bao thuốc xổ này là lúc trước chuẩn bị để trộm đồ trong động phủ Tử Tinh Dực Sư Vương, hiện giờ còn dư lại một ít, giữ lại cũng không có chỗ dùng, dứt khoát dùng để trao đổi.
【 Đinh, chúc mừng ký chủ đổi được một đoạn đấu khí của Tiêu Viêm 】
"Mẹ nó..."
Đã hơn hai năm từ khi đổi được Phần quyết, giờ là lần thứ hai Tiêu Sắt đổi được đồ của Tiêu Viêm, nhịn không được chửi thầm một tiếng.
..........
Cùng lúc đó, Ở Tiêu gia thành Ô Thản.
Trong một gian phòng u ám, tĩnh lặng.
Tiêu Viêm khoanh chân ngồi vào một thùng tắm, từng sợi đấu khí màu trắng xuyên thấu qua mũi miệng dũng mãnh tiến vào trong cơ thể hắn, rốt cuộc tu vi của hắn đã có thể đột phá trở lại.
"Đột phá đến tứ đoạn đấu khí sao? Chỉ tốn không đến một tháng, tiến độ so với dự tính của ta còn nhanh hơn. Cứ theo đà này thì một năm đạt tới thất đoạn đấu khí hẳn là không thành vấn đề." Nhìn Tiêu Viêm đột phá, Dược lão đang lơ lửng mỉm cười, mở miệng nói.
"Hắc hắc, đều là nhờ Trúc cơ linh dịch của lão sư. Lần trước ngài nói có công pháp so với Thiên giai còn quỷ dị hơn, khi nào cho ta đây?"
Nghe tiếng Dược lão, Tiêu Viêm cười hắc hắc, thoải mái duỗi người, tu vi lại đột phá khiến sự tự tin đã mất đi quay trở trở về, giờ phút này hắn cực kỳ vui vẻ.
"Đừng vuốt mông ngựa, không tới Đấu Giả cũng không thể tu luyện được. Thay vì thương nhớ công pháp không bằng suy nghĩ xem làm như thế nào để kiếm tiền, Trúc cơ linh dịch này đủ cho ngươi tu luyện một tháng." Dược lão bĩu môi, tức giận cười mắng.
Tiêu Viêm gật đầu, suy nghĩ một lát, tức khắc có ý định.
Nhưng khi vừa muốn nói chuyện thì thân thể đột nhiên run lên, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, thoáng chốc cảm thấy trời đất quay cuồng.
Sau một lúc lâu mới khôi phục tinh thầni.
"Tiểu gia hỏa, ngươi làm sao vậy?" Thấy sự dị thường của Tiêu Viêm, Dược lão nhíu mày dò hỏi.
"Lão sư, tu vi của ta lại rớt xuống tam đoạn đấu khí." Tiêu Viêm thất thanh nói.
"Tam đoạn đấu khí?" Nghe vậy, Dược lão ngẩn ra, lập tức bay đến kiểm tra thân thể Tiêu Viêm, mặt già tức khắc hiện có vẻ nghiêm trọng: "Dĩ nhiên thật sự rớt xuống tam đoạn đấu khí, kỳ quái, thân thể của ngươi không có vấn đề gì cả, sao tu vi lại hạ xuống đây?"
Nhìn bộ dạng suy tư của Dược lão, da mặt Tiêu Viêm co rút, có chút tức giận nói, "Lão sư, không phải là ngươi làm chứ!"
"Nói bậy bạ gì đó, nếu ngươi đã nhận ta làm sư phó, không được ngươi cho phép ta sẽ không tùy tiện hấp thu đấu khí của ngươi." Dược lão phẫn nộ nói.
"Vậy đây là chuyện như thế nào? Đang êm đang đẹp đấu khí lại biến mất." Tiêu Viêm cười khổ nhún vai, sắc mặt trắng bệch càng thêm khó coi.
Mới vừa nói xong, đồng tử Tiêu Sắt đột nhiên co rụt, chỉ cảm thấy trong bụng cuồn cuộn.
"Lão sư, ta không nhịn được."Tiêu Viêm nhanh chóng đứng dậy, muốn bước ra khỏi thùng tắm.
Hắn trúng thuốc xổ Tiêu Sắt phối trí, ngay cả ma thú tam giai cũng không thể nhịn, sao Tiêu Viêm có thể nhịn được chứ.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Dược lão, mông Tiêu Viêm vừa rời khỏi mặt nước liền có tiếng phụt cực to vang lên, khi hạ nhân mở cửa dọn dẹp... nước trong thùng tắm được phủ một lớp phân vàng....mùi hôi thối tràn ngập căn phòng...
Hai sư đồ Tiêu Viêm vĩnh viễn không thể quên được ngày này!

Bình Luận

0 Thảo luận