Thu hết thần thái thay đổi của Tiêu Viêm vào đáy mắt, Tiêu Ninh cười nhạt, vỗ bả vai Tiêu Viêm, an ủi nói: "Đừng nản lòng, đó là vì tỷ tỷ ta có tỷ phu ta trợ giúp. Mới trở nên lợi hại như vậy. Thiên phú của ngươi còn ở trên tỷ tỷ ta, chỉ cần ngươi gặp tỷ phu tin tưởng hắn chắc chắn hắn sẽ cung cấp tài nguyên tu luyện cho ngươi. Hắn là một cường giả Đấu Tông, đồng thời còn là thất phẩm luyện dược sư duy nhất ở Hắc Giác Vực... A không phải mà là toàn bộ Tây Bắc đại lục."
Giống như ta cùng Mị nhi, thiên phú bình thường, hơn hai tháng trước, một người mới vào Đấu Giả, một người cửu đoạn đấu khí, về sau khi gặp tỷ phu, tỷ phu chẳng những cho chúng ta một lượng lớn tài nguyên phụ trợ tu luyện, ngay cả công pháp cũng là một bộ địa giai cấp thấp. Địa giai công pháp, nếu mà quay về quá khứ, đừng nói nghĩ, cho dù là nghe cũng chưa từng nghe qua.
Hiện tại tu vi của ta đã đạt tới ngũ tinh Đấu Giả, Mị nhi cũng đạt tới tam tinh Đấu Giả. Tất cả đều là nhờ tỷ phu,"
"Tỷ phu?" Tiêu Viêm sửng sốt, ánh mắt chuyển về phía Tiêu Ngọc, "Tiêu Ngọc ngươi đã lập gia đình từ khi nào?"
Ngươi đừng nghe Tiêu Ninh nói bậy. "Sắc mặt Tiêu Ngọc ửng hồng, tránh khỏi tầm mắt Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói: "Tiểu Sắc Lang kia còn chưa chính thức cầu hôn ta!"
Tiểu Sắc Lang!
Nghe được ba chữ này, Tiêu Viêm hiểu, lại nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của Tiêu Ngọc, ngoại trừ Tiêu Sắt còn có thể có ai?
Hắn hỏi: "Người mà ngươi nói ... Không phải là Tiêu Sắt đấy chứ!"
Nghe vậy, Tiêu Ngọc khẽ gật đầu.
Nhắc tới Tiêu Sắt, trong nháy mắt ánh mắt Tiêu Mị lóe ra hào quang sùng bái: "Đúng vậy, chính là Tiêu Sắt biểu ca. Hắn thật lợi hại, chẳng những đẹp trai, mà ngay cả Địa Ma lão quỷ ở Hắc Giác Vực cũng bị hắn giết chết!"
Tiêu Viêm bừng tỉnh, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ là vụ nổ lớn lần trước.
Sau khi chuyển đề tài, Tiêu Viêm nghiêm mặt nói: "Đúng rồi, chuyện về Tiêu gia các ngươi đã biết chưa?"
Nghe Tiêu Viêm nói như vậy, mọi người trầm mặc xuống, cúi đầu, hai mắt bị bóng ma bao trùm. Mơ hồ truyền ra từng tiếng nức nở.
"Về chuyện của Tiêu gia, Tiểu Sắc Lang đã nói cho chúng ta biết." Tiêu Ngọc nhướng mày, đỏ mắt nói.
"Vậy sau này các ngươi dự định làm sao bây giờ?" Tiêu Viêm nhìn về phía Tiêu Ngọc, chuẩn xác mà nói, hắn đang hỏi Tiêu Ngọc, với tư cách là một Đấu Vương, ít nhiều đều có thể giúp hắn một ít việc, về phần Tiêu Ninh, Tiêu Mị, chỉ là Đấu Giả, chỉ có cản trở mà thôi.
Tiêu Ngọc nghiêm mặt nói: "Tiểu Sắc Lang đã nói qua, thế lực kia không phải là thế lực mà bất luận kẻ hay sự vật đương thời có khả năng lật đổ, bảo chúng ta nhẫn nại, trước tiên ta dự định mang theo Tiêu Ninh và Mị Nhi ở lại Già Nam học viện tu luyện, qua một thời gian ngắn Tiểu Sắc Lang sẽ dẫn chúng ta đi Gia Mã đế quốc Hải Minh tu luyện, chờ có đủ thực lực, lại đi báo thù."
Câu trả lời của Tiêu Ngọc làm cho trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một tia thất vọng nồng đậm, đột nhiên ánh mắt chuyển hướng về phía Tiêu Ninh, Tiêu Mị: "Vậy các ngươi thì sao? Ngươi có nghĩ vậy không?"
Nghe vậy, Tiêu Ninh, Tiêu Mị liên tục gật đầu.
"Cũng được, mỗi người đều có chí. Đã như vậy, các người cũng thấy rồi đấy, nói đến đây, kế tiếp ta sẽ đi Trung Châu, tạm thời cáo từ trước." Nếu đối phương đã lựa chọn con đường ổn thỏa nhất, như vậy Tiêu Viêm cũng sẽ không làm khó người khác.
Dứt lời, cũng không đợi mấy người Tiêu Ngọc trả lời, xoay người rời đi.
"Tiêu Viêm, hình như ta cảm nhận được khí tức của dị hỏa ở nội viện này." Trong lòng, giọng nói già nua của Dược Lão đột nhiên vang lên.
"Lão sư ngươi nói là thật sao?" Ánh mắt Tiêu Viêm rõ ràng sáng lên.
Kích động nói.
Sau khi nhìn thấy được dị hỏa của Tiêu Sắt, có thể nói là ngày đêm nào hắn suy nghĩ, có thể tùy tiện giết chết cường giả Đấu Tông, luyện chế thất phẩm đan dược..... Sớm muộn gì cũng có một ngày, Tiêu Viêm hắn cũng có thể.
"Ừm, ngay hướng Tây Bắc nội viện này, người bình thường chắc chắn không cảm ứng được, nhưng mà ta có dị hỏa, dựa vào dị hỏa như có như không hấp dẫn, ta mới có thể xác định hoàn toàn." Trong lòng Dược lão cũng rất kinh ngạc, vốn dĩ hắn tưởng rằn sau khi Vẫn Lạc Tâm Viêm bị Tiêu Sắt cướp đi, Già Nam học viện không còn dị hỏa, không nghĩ tới vậy mà còn cất giấu đóa thứ hai.
"Lão sư, vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta hãy đến đó đi." Vừa nói, cước bộ của Tiêu Viêm nhanh hơn, nhanh chóng chạy về hướng Tây Bắc, cuối cùng ngay cả thân pháp đấu kỹ Huyền giai cấp thấp được hắn cướp từ một người ở Hắc Giác Vực trước đó cũng dùng.
Trên đường nhanh chóng tiến vào, Dược lão nhắc nhở: "Trước tiên đừng nóng vội, nơi đó có vài khí tức của thủ hộ Đấu Hoàng Đấu Vương, sâu trong nội viện thậm chí ta còn cảm nhận được một Đấu Tông, nếu là cường đoạt, nói không chừng sẽ phản tác dụng, dẫn tên cường giả Đấu Tông kia tới sẽ không xong."
"Lão sư, vậy con phải làm gì." Khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một tia giảo hoạt, theo thời gian gần đây kinh nghiệm tăng trưởng, cũng bị một loạt đả kích, hắn đã không còn là thiếu niên nhiệt huyết trước kia chỉ biết xông thẳng. Nếu như không thể cướp một cách quang minh chính đại được, vậy thì chơi đánh lén.
Già Nam học viện không phải ai cũng tôn sùng Tiêu Sắt sao?
Đối với người của Tiêu gia, cho dù là tu vi Đấu Giả Tiêu Ninh, Tiêu Mị cũng đều phá cách dẫn vào nội viện.
Nếu đã như vậy, sao mình không thuận thế mà làm?
Lợi dụng thân phận con cháu Tiêu gia âm mưu cướp đoạt dị hỏa kia.
Đến lúc đó, nồi sẽ do Tiêu Sắt chết tiệt kia cõng xong, ha ha...
"Người tới là ai? Dám tự tiện xông vào nội viện trọng địa của ta." Vừa đến chỗ dị hỏa, Tiêu Viêm đã bị Đấu Vương Liễu trưởng lão phụ trách trực nhật trong nội viện Già Nam học viện ngăn cản.
"Tiểu tử Tiêu Viêm, con trai tộc trưởng Tiêu Chiến Tiêu gia, cùng tộc với Tiêu Sắt. Là tới tìm mấy người trong tộc Tiêu Ngọc, Tiêu Ninh, Tiêu Mị, vừa mới gặp xong bọn họ, không khéo lạc đường lạc vào nơi này, kính xin thứ lỗi." Tiêu Viêm dừng bước, cung kính nói ra lý do đã sớm nghĩ ra. Năm sinh cụ thể của Tiêu Sắt hắn không biết, nhưng chiếm chút tiện nghi cũng không sai.
"Tiêu Sắt?" Nghe được Tiêu Viêm nói như vậy, Liễu Trường hơi sửng sốt, lần nữa nhìn về phía Tiêu Viêm, nhu hòa rất nhiều, có thể nói thân phận của mấy người Tiêu Ngọc không có giả, chợt nói: "Nếu là người trong tộc của Tiêu Hải Vương, vậy theo ta đi, ta mang ngươi đi ra ngoài, nội viện không cho phép người ngoài tham gia."
Tiêu Viêm không dấu vết nhìn Thiên Phần Luyện Khí Tháp phía sau Liễu trưởng lão, trong lòng hỏi: "Lão sư, ngươi xác nhận dị hỏa ở trong tháp kia sao?"
"Ừm, không có sai." Dược lão đáp lại.
Tiêu Viêm âm thầm gật đầu, trong lòng quyết định, giơ tay làm bộ sợ hãi, hỏi: "Tiền bối, xin hỏi ta có thể gia nhập nội viện sao?"
"Ngươi?" Nghe vậy, Liễu trưởng lão kinh ngạc đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới, không đến hai mươi tuổi, lại có được tu vi Đại Đấu Sư, chỉ nói về thiên phú và thực lực, mặc dù sao cũng với kém đám người Tiêu Sắt, Chu Trúc Thanh đã tốt nghiệp sớm, nhưng cũng là tư chất cao.
Đột nhiên có hơi chần chờ nói: "Nói về thiên phú cad thực lực thật sự là đạt tới tiêu chuẩn nội viện, chỉ là từ trước đến nay khi thành lập Già Nam học viện, vẫn chưa từng có trường hợp đặc biệt chưa vào ngoại viện đã vào nội viện, ngay cả Tiêu Hải Vương lúc trước cũng phải ở ngoại viện một khoảng thời gian, mới dựa vào thực lực của mình vào nội viện."
"Cái đó... Tiền bối ngươi xem có thể sắp xếp được hay không... Tiểu tử vô cùng biết ơn." Tiêu Viêm giả bộ cung kính, cầu khẩn.
"Cái này..." Trong mắt Liễu trưởng lão xẹt qua một tia dao động, nếu như người trước mắt thật sự là người cùng tộc với Tiêu Sắt mà nói, như vậy nói không chừng hắn có thể mượn cơ hội này đạt được hảo cảm của vị thất phẩm Luyện dược sư.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận