-
"Sao đang êm đang đẹp Mỹ Đỗ Toa lại nằm trong lòng ta? Còn lấy hết quần áo nữa?" Tiêu Sắt tiếp tục hỏi.
"Quần áo của ca ca bị thiêu huỷ trong lúc luyện hóa dị hỏa, còn Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ thì tự mình nhào vào trong lòng ca ca." Long Quỳ mỉm cười nói.
Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Sắt có chút gian manh, nhìn chăm chằm Mỹ Đỗ Toa, vui sướng khi người gặp họa nói: "Nữ vương, ngươi cũbg nghe Long Quỳ nói rồi đó, chính ngươi bổ nhào vào ngực ta, ta bị ngươi chiếm tiện nghi nha, không kêu ngươi phụ trách thì thôi, ngươi còn làm ác nhân cáo trạng trước, muốn công kích ta."
"Ngươi...." Nghe Tiêu Sắt nói, ngực Mỹ Đỗ Toa run lên, nàng gặp qua kẻ vô sỉ, lại chưa thấy ai vô sỉ thế này, dù nàng vô ý thức bò vào lòng đối phương, nhưng rõ ràng gia hoả này thức tỉnh trước mà không có lập tức đứng dậy, ngược lại rất hưởng thụ, dùng thân thể cọ cọ ngực nàng.
Cái bánh quẩy to dài kia trực tiếp khiến nàng bừng tỉnh.
"Được rồi, không đùa với ngươi nữa." Tiêu Sắt vẫy vẫy tay, sửa sang y phục, ánh mắt nhìn quanh, thúc giục Quy nguyên hồn quyết, linh hồn lực lặng yên tràn ra, nhanh chóng tìm tới Phần Thiên Luyện Khí tháp.
"Hiện tại ngươi còn suy yếu, ta đã tìm được vị trí Phần Thiên Luyện Khí tháp, chỗ đó có cửa ra, lát nữa ta sẽ đưa ngươi ra trước." Tiêu Sắt nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa.
"Ngươi không đi ra sao?" Mỹ Đỗ Toa có chút kinh ngạc nói.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Ta cảm giác sâu trong dung nham còn một đoá Vẫn lạc tâm viêm khác, dù sao luyện hóa dị hoả của học viện Già Nam rồi, phải tìm thay vô."
Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa dịu dàng nở nụ cười: "Nhìn không ra tới ngươi còn rất trọng tình trọng nghĩa."
Tiêu Sắt nghiêm mặt nói: "Chúng ta coi như sớm chiều ở chung hai ba năm, ta là người thế nào, chẳng lẽ ngươi còn không rõ? Đối mặt với địch nhân cùng mấy kẻ đáng ghét có lẽ sẽ đẩy hết vào hố, nhưng đối mặt với người đối đãi chân thành cũng sẽ chân thành."
"Ai biết được!" Mỹ Đỗ Toa quay đầu đi, mặt đẹp có chút vui vẻ.
Tiêu Sắt bất đắc dĩ lắc lắc đầu, không giải thích nhiều, chợt ngồi xếp bằng xuống, tiến vào trạng thái tu luyện, trước khi rời đi hắn cần thu dị hoả mới dung hợp vào trung tâm vòng xoáy đấu khí Nạp linh trong cơ thể.
Theo ngọn lửa màu vàng hoàn toàn tiến vào nạp linh, khuôn mặt Tiêu Sắt tức khắc hiện lên sự vui mừng, rốt cuộc Hải tâm diễm và Vẫn lạc tâm đã bị luyện hóa hoàn toàn.
Tiêu Sắt lập tức cảm nhận được trong cơ thể đang cuồn cuộn không ngừng sinh ra một loại tâm hoả, tâm hoả này không cần hắn thao túng, thời thời khắc khắc đều nung nấu đấu khí trong thân thể, hắn có dự cảm, dù ngồi bất động, không tới một năm là có thể đột phá đến Đấu Hoàng đỉnh.
Ngay khi Tiêu Sắt chuẩn bị đứng dậy đưa Mỹ Đỗ Toa ra ngoài thì sắc mặt đột nhiên biến đổi, hắn cảm nhận được ngọn lửa màu vàng run lên, sau đó có tà hoả bùng nổ.
"Mẹ nó, đắc ý mà quên mất chuyện này." Tiêu Sắt không nhịn được mà hô thành tiếng, khuôn mặt đỏ lên, hô hấp trở nên dồn dập.
"Ca ca, ngươi làm sao vậy?" Long Quỳ kéo tay Tiêu Sắt, lo lắng nói.
"Long Quỳ.... Mau, mau tiến vào ma kiếm, còn nữ vương, nhanh tiến vào bảo nang, ta sử dụng bí pháp đưa các ngươi ra ngoài, bằng không thì sẽ có chuyện lớn." Cổ họng Tiêu Sắt chuyển động, khuôn mặt đỏ lửa đốt, cúi đầu không dám nhìn thẳng hai người.
Thu hết biểu hiện của Tiêu Sắt vào đáy mắt, Mỹ Đỗ Toa nhíu nhíu mày, có chút chần chờ hỏi: "Ngươi.... Không có việc gì đi!"
"Đây là di chứng sau khi dung hợp dị hỏa, không có gì nguy hiểm, nhưng sẽ sinh ra tà hỏa.... Cho nên các ngươi hiểu ý ta chứ.... Nhanh lên, ta sắp không nhịn được." Tiêu Sắt gần như gào rống, đấu khí sôi trào muốn áp chế tà hỏa nhưng lại phát hiện càng áp càng dữ dội, sắp mất khống chế.
Nghe vậy, mặt Mỹ Đỗ Toa cùng Long Quỳ đồng thời đỏ lên, hai bóng hình xinh đẹp hóa thành hai tia sáng biến mất
Trong khoảnh khắc hai nàng biến mất, Tiêu Sắt hô trong đầu: "Hệ thống, sử dụng vé du lịch Đấu phá."
【 Đinh, sử dụng vé du lịch Đấu phá hệ thống đang truyền tống.... 】
Tiếng hệ thống vang lên, không gian chung quanh vặn vẹo, trong chớp mắt, hắn liền biến mất khỏi thế giới dung nham.
.... Trên bầu trời trong xanh có một vầng mặt trời treo cao, giống như một quả cầu lửa không ngừng phóng thích ngọn lửa phủ đầy sa mạc phía dưới.
Nướng từng hạt cát nóng cháy như sắt nung.
Trên một sườn núi trong sa mạc mênh mông vô bờ, không gian đột ngột vặn vẹo, Tiêu Sắt từ trong hư không đi ra.
Gót chân mới vừa rơi xuống đất, Tiêu Sắt trực tiếp phóng xuất Hãn hải càn khôn tráo, sau đó thả Mỹ Đỗ Toa khỏi bảo nang, gấp rút nói: "Đi mau, đi càng xa càng tốt."
Giờ phút này, lý trí của Tiêu Sắt đã dần dần bị tà hoả áp chế, hai mắt đỏ tươi nhìn chăm chằm Mỹ Đỗ Toa, cổ họng không ngừng quay cuồng....
Nhìn thấy Tiêu Sắt bị tà hoả thiêu đốt, Mỹ Đỗ Toa khẽ gật đầu, không có chần chờ, nàng biết Tiêu Sắt đang rất khó chịu, với trạng thái suy yếu của nàng hiện tại, nếu lại không đi thì sẽ thật sự xảy ra chuyện.
Đang lúc Mỹ Đỗ Toa thúc giục đấu khí chuẩn bị bay đi thì lại thấy phía chân trời có một tia sáng màu đỏ phóng tới, bên trong có một bóng người.
Tia sáng tới gần, xẹt qua Hãn Hải càn khôn tráo, rốt cuộc Mỹ Đỗ Toa cũng thấy rõ bóng người.
Bóng người khoác trường bào màu đen, mang theo mặt nạ trắng, bao tay có vuốt sắt. Điều khiến Mỹ Đỗ Toa chú ý nhất là có đuôi rắn, còn có một hơi thở quen thuộc với hai cánh đấu khí màu đỏ, giống hệt nàng trước khi tiến hoá.
"Đây là...." Nhìn bóng người biến mất, trong mắt Mỹ Đỗ Toa tràn đầy sự kinh ngạc, bất chợt nhìn quanh, thình lình phát hiện hoàn cảnh quen thuộc....
Khi Mỹ Đỗ Toa đang suy nghĩ thì Tiêu Sắt đã gần như mất đi lý trí.
"Ca ca... Mau thả Long Quỳ ra ngoài đi..."
"Long Quỳ giúp ngươi giải quyết...."
Tiếng Hồng Quỳ cùng Lam Quỳ đan xen, quanh quẩn trong Hãn Hải càn khôn tráo, nhưng Tiêu Sắt không hề đáp lại.
Tiêu Sắt là chủ nhân ma kiếm, hắn có thể khống chế không gian ma kiếm, lúc Long Quỳ tiến vào hắn đã đóng lại.
Hắn biết mình sắp đối mặt với cái gì, tà hoả đốt người, dù hắn tình nguyện chịu một trận cũng không muốn lấy phương thức này làm bẩn Long Quỳ, huống hồ nàng là linh hồn thể, phương diện kia có được hay không cũng một vấn đề.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận