Sấm sét biến mất, mây đen tan đi, ánh mặt trời ấm áp lại chiếu khắp đại địa, chiếu xuống rừng trúc đã bị tàn phá.
Thân ở trên đất trống gồ ghề trong rừng trúc, giờ phút này bóng dáng đơn bạc của Tiêu Sắt trở nên hùng vĩ.
"Tiêu Sắt, ngươi không sao chứ!" Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Chu Trúc Thanh dẫn đầu hạ xuống, một trái một phải triều nhào vào người Tiêu Sắt, sau đó Tử Nghiên, Điệp, Tô Ngàn cũng thong thả hạ xuống xuống.
Nhìn không còn chỗ để tiếp cận Tiêu Sắt, Điệp phồng má, nàng không có khả năng ôm từ sau, chợt muốn dậm dậm chân, lại phát hiện mình còn không chưa có mọc ra chân.
Ba vị mỹ nữ ùa tới khiến Tiêu Sắt tươi cười, nói: "Yên tâm đi, ta chính là nam nhân của các ngươi."
"Khụ..." Lúc này, Tô Ngàn ho nhẹ một tiếng, "Tiêu Sắt à... Chú ý chút, chung quanh còn có rất nhiều người đang âm thầm xem đó." Có được tu vi Đấu Tông nên đám cường giả Hắc giác vực như hổ rình mồi bên ngoài Phong ngoài thành không tránh được cảm giác của hắn.
"Ha ha.. Ta biết." Tiêu Sắt nhẹ nhàng buông ba vị mỹ nữ, giơ tay hút lấy hai viên đan dược tròn trịa vào tay, cho vào hai bình ngọc, Tiêu Sắt đưa một bình cho Điệp: "Điệp, nhận lấy đi, chờ đuổi những người đó rồi luyện hóa."
"Cảm ơn." Điệp mỉm cười nhận lấy bình ngọc, cẩn thận thu vào nạp giới.
"Tiêu Sắt ta, còn có ta..." Nhìn thấy Điệp được Hóa Hình Đan, Tử Nghiên đã gấp không chờ nổi tiến đến trước mặt Tiêu Sắt, chớp mắt to, hai tròng mắt đen nhánh tỏ vẻ vô tội cùng nhu nhược.
"Cho ngươi có thể nhưng không được trực tiếp nuốt vào, bằng không sau khi ngươi sau sẽ lộ hết." Tiêu Sắt nhắc nhở, hắn không muốn loli này trần truồng trước mọi người.
Nghe vậy, Tử Nghiên đỏ mặt, gật đầu.
Nhìn bộ dạng đáng yêu của Tử Nghiên, Tiêu Sắt cười khẽ đưa bình ngọc tới, sau khi Tử Nghiên nhận lấy vui vẻ thu vào nạp giới thì hắn lại nhìn về phía Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Tô Ngàn.
Bỗng nói với Điệp: "Điệp, ngươi mang Trúc Thanh, Tử Nghiên về phòng, chúng ta đi một chút sẽ về."
Vừa nói xong, Tà thần dực liền bung ra, thân hình Tiêu Sắt hóa thành một luồng sáng nhanh chóng hướng ra ngoài Phong thành. Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Tô Ngàn theo sát.
Một lát sau, bốn người bay đến cửa Phong thành.
Ánh mắt Tiêu Sắt nhìn về phía chân trời, trầm giọng nói: "Vài vị, nếu đã tới rồi vì sao còn không hiện thân?"
Tiêu Sắt vừa nói xong thì có một lão giả áo vàng cười tủm tỉm đạp không đến, khi đến gần, mấy người Tiêu Sắt mới phát hiện trên áo vàng còn có mấy con cự mãng vàng kim, dưới ánh nắng phản xạ ánh sáng nhàn nhạt, tựa như vật còn sống, phóng thích uy áp.
Lão giả áo vàng vừa xuất hiện, vài thủ vệ Phong thành liền nhận ra hắn: "Thế mà là tông chủ Hắc hoàng tông Mạc Thiên Hành, nghe đồn Mạc Thiên Hành đã bước vào cấp Đấu Tông từ mười năm trước, bế quan cho đến bây giờ, không nghĩ tới hôm nay Hải Vương đại nhân luyện dược đã kinh động đến."
Hải Vương tự nhiên là Tiêu Sắt, ở trong Hải Vương cung, Hải Vương là tồn tại siêu nhiên, địa vị còn cao hơn cung chủ ' Thiên độc nữ '.
Nghe Phong thủ vệ nghị luận, Mạc Thiên Hành không có để ý, cười ha hả với bốn người Tiêu Sắt: "Ha ha, thật không nghĩ tới Hải Vương cung lại ẩn giấu hai vị cường giả Đấu Tông cùng một Luyện dược sư thất phẩm, hơn nữa ngay cả đại trưởng lão học viện Già Nam Tô Ngàn cũng tới, Địa ma lão quỷ, người ta đã phát hiện chúng ta, ngươi còn muốn trốn trốn tránh tránh sao?"
"Khặc khặc khặc, Mạc Thiên Hành, xem ra tu vi của ngươi tiến triển không ít, dĩ nhiên có thể phát hiện lão phu..." Giọng nói âm u lành lạnh trầm thấp chợt vang lên, một lão giả thân khoác áo bào có hình bộ xương khô đạp không đi tới, nháy mắt xuất hiện trước mắt mọi người.
Khuôn mặt lão giả rất là gầy, gần như da bọc xương, trông giống đầu lâu, hai mắt hãm sâu như ma trơi trông rất quỷ dị.
Trong khoảnh khắc lão giả xuất hiện, sắc mặt bốn người Tiêu Sắt cùng Mạc Thiên Hành có chút nghiêm trọng. Lần đầu tiên Tiêu Sắt cảm nhận được áp lực từ người khác ngoại trừ Bỉ Bỉ Đông, tuy rằng thực lực lão giả kém xa Bỉ Bỉ Đông nhưng tu vi ít nhất cũng đạt tới Đấu Tông lục tinh, thậm chí thất tinh.
Nhưng Tiêu Sắt không hề lo lắng.
Với thực lực Đấu Tông ngũ tinh của Tiểu Y Tiên, phóng xuất ra Thiên độc bát dực cùng võ hồn đủ để chống lại rồi, huống chi còn có Mỹ Đỗ Toa, Tô Ngàn ở đây.
"Không biết ngọn gió nào đưa hai vị tông chủ thế lực hàng đầu Hắc giác vực tới đây?" Tiêu Sắt bình tĩnh nói.
"Ha ha, lão phu chỉ là trùng hợp bị đan lôi hấp dẫn tới xem thôi, tò mò rốt cuộc là vị luyện dược sư đại sư nào ở Hắc giác vực mà có thể luyện chế đan dược thất phẩm, không nghĩ tới sẽ là tiểu hữu. Tiểu hữu chẳng những có thực lực cường hãn, thuật luyện dược cũng thâm sâu khiến lão phu thật sự khâm phục. So với tiểu hữu, tên Hàn Phong đã chết kia như con khỉ nhảy nhót." Mạc Thiên Hành cười nói.
Hắc hoàng tông chỉ có mình Mạc Thiên Hành là cường giả Đấu Tông, hắn rất kiêng kị thực lực của Tiểu Y Tiên.
Cho nên đối với chuyện Hải Vương cung thâu tóm Phong thành, Viêm tông, Huyết tông; Hắc ấn thành lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt, hiện giờ Hải Vương cung lại xuất hiện một vị Luyện dược sư thất phẩm có thể đánh nát đan lôi, thực lực cấp Đấu Tông cùng với một vị Đấu Tông thần bí, cộng thêm Tô Ngàn cũng ở đây, hắn càng không dám đắc tội.
"Mạc tông chủ quá khen." Duỗi tay không đánh người đang cười, Mạc Thiên Hành cư xử tốt, Tiêu Sắt tự nhiên cũng đáp lại tốt.
"Mạc Thiên Hành, ngươi thật đúng là càng sống càng đi lui, dĩ nhiên khom lưng uốn gối đối mấy tên tiểu bối đều như thế." Biểu hiện của Mạc Thiên Hành khiến Địa ma lão quỷ khinh thường, hắn bĩu môi. Chợt nói với Tiêu Sắt: "Tiểu quỷ, lão phu có hứng thú với thuật luyện dược thuật của ngươi, ngươi có hứng thú đi Ma viêm cốc của ta hay không, lão phu cho ngươi địa vị dưới một người trên vạn người."
"Xin lỗi, không có hứng thú." Tiêu Sắt thản nhiên nói.
"Tiểu tử, không nên rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt...." Địa ma lão quỷ lạnh lùng nói, áo bào không gió mà bay.
"Ngươi có thể thử xem." Tiêu Sắt vung tay phải nắm ma kiếm, tay trái thò ra, một ngọn lửa màu vàng kim từ trong thân thể hắn tràn ra, ngọn lửa nhanh chóng khuếch tán, trong khoảnh khắc liền bao phủ cả khu vực.
Sau đó, Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Tô Ngàn cũng bộc phát đấu khí.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận