Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 274: Tân hôn, thân thể Long Quỳ tạm thời khôi phục.

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
【 Xin lỗi vì không từ mà biệt, nhưng ta còn có chuyện cần xử lý, phải đi rồi.
Trong nạp giới nội có một viên Phá ách đan, ăn xong vào có thể giải trừ phong ấn trong cơ thể ngươi.
Còn có tu vi của ngươi vậy, hình như vì mấy năm nay quản lý tông môn nên trì hoãn không ít, không thể được, bên trong có một viên Hoàng cực đan, nếu vận khí tốt, nói không chừng có thể giúp ngươi trực tiếp tăng thêm hai tinh.
Còn mâu thuẫn giữa Tiêu gia và Nạp Lan Yên Nhiên, ta đã biết.
Ai thị ai phi, vừa nhìn liền hiểu ngay, ta cũng không trách tội đồ đệ ngươi.
Cũng có thể nói là ta càng hy vọng Nạp Lan Yên Nhiên thắng lợi hơn.
Dù sao ta rất ghét ép duyên.
Đặc biệt là ghét tiểu tử Tiêu Viêm từ nhỏ hống hách kia.
Nhưng các ngươi cũng không thể khinh thường hắn.
Tên áo đen hôm qua chúng ta nhìn thấy chính là Tiêu Viêm, chẳng qua thân thể hắn đang bị một linh hồn khác khống chế. Linh hồn kia lúc còn sống là một vị Đấu Tôn, hiện giờ trở thành lão sư của Tiêu Viêm, mong rằng ngươi đốc thúc Nạp Lan Yên Nhiên, không nên thả lỏng tu luyện, đặc biệt là cận chiến.
Nạp giới có hai viên Tử tâm phá chướng đan cùng một viên tam văn Thanh linh đan cùng với một quyển đấu kỹ Địa giai hạ cấp cùng một quyển đấu kỹ phi hành Huyền giai hạ cấp, cộng thêm một ít đan dược phụ trợ tu luyện, coi như là chút trả thủ của ta với Tiêu gia, hỗ trợ vãn bối.
Ta rất chờ mong lần sau gặp mặt, Nạp Lan Yên Nhiên gọi ta là sư công.
Vận Nhi, lần sau gặp lại ta sẽ mang đến cho ngươi một niềm vui.
---- Nam nhân cướp đi đêm đầu tiên của ngươi, Tiêu Sắt.

"Tiểu gia hỏa này, tuổi còn nhỏ, học đâu ra mấy thứ này."
Nhìn lá thư trong tay, Vân Vận sờ sờ mặt, vừa thẹn vừa giận, khuôn mặt ửng đỏ, đêm qua nàng rúc vào lòng Tiêu Sắt nhưng lại không thấy phản cảm, thậm chí cảm thấy rất an tâm.
Sau một lúc lâu, Vân Vận thở phào một hơi, nàng thấp giọng lẩm bẩm:"Một mình tu hành nhiều năm như vậy, không nghĩ tới ta lại đối với tiểu gia hỏa này... Ai.."
Nói xong lời cuối cùng, Vân Vận than nhẹ một tiếng, nở nụ cười vui vẻ, có lẽ... Như vậy cũng không tồi....
Nàng thu hồi trường bào cùng thư từ, lấy Phá ách đan ăn vào, tu vi khôi phục trong nháy mắt.
Cánh đấu khí màu xanh nhạt mở ra, hai cánh rung lên, bay lên trời cao, xoay một vòng giữa không trung, nàng quay đầu lại nhìn nhà gỗ trong sơn cốc cùng với tảng đá lớh, gương mặt xinh đẹp treo nụ cười nhàn nhạt.
Nàng bay xuyên qua tầng mây, hóa thành một tia sáng màu xanh lá, biến mất ở phương xa.
Trên một đỉnh núi cao ngất, một bóng dáng màu xanh lá cùng một bóng hình trong suốt đang lẳng lặng đứng.
"Ca ca, như vậy được sao?" Long Quỳ nhìn Vân Vận biến mất, trong mắt có chút ghen tuông, chợt hỏi Tiêu Sắt.
"Ừ. Như vậy được rồi." Nhìn thấy Vân Vận khôi phục tu vi rồi yên ổn rời đi, Tiêu Sắt dịu dàng xoa xoa đầu Long Quỳ, gật đầu cười nói.
"Ca ca, kế tiếp chúng ta đi đâu? Đi sa mạc Tháp Qua Nhĩ tìm Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ sao?" Tiêu Sắt xoa đầu khiến Long Quỳ không còn ghen tuông, nàng cười duyên hỏi.
"Không, tạm thời chờ ở sơn cốc này, dù sao cũng phải chuẩn bị chút hạ lễ... Ta muốn thực hiện lời hứa ngày xưa với ngươi." Tiêu Sắt lắc đầu cười nói.
"Lời hứa gì?" Long Quỳ căng thẳng.
"Cưới ngươi." Tiêu Sắt nhoẻn miệng cười, dùng hình thức ôm công chúa ôm Long Quỳ vào lòng rồi nhảy xuống núi, hạ xuống đáy cốc.
Cùng ngày, Tiêu Sắt đi Thanh Sơn trấn, tìm được người hỗ trợ hôn lễ, sử dụng Tả Luân Nhãn khống chế bố trí nhà gỗ thành phòng tân hôn, cũng may đồ tân lang tân nương.
Ngày thứ ba, chuẩn bị hết thảy ổn thoả, Tiêu Sắt cùng Long Quỳ tổ chức một hôn lễ đơn giản trong sơn cốc, uống xong rượu giao bôi, hai người tiến vào phòng tân hôn.
Trong phòng, Long Quỳ rúc vào ngực Tiêu Sắt, nhẹ giọng nói: "Ca ca, từ hôm nay trở đi, Long Quỳ chính là tân nương của ngươi. Quân buồn ta buồn, quân vui ta vui."
"Ngươi có ta, ta có ngươi." Tiêu Sắt ôm chặt Long Quỳ. Sau đó hai người bắt đầu học tập "ngoại ngữ", ngôn ngữ của người câm điếc....
づ╭~
Cuối cùng 8==ο
Sau mấy lần nếm thử, có lẽ là bởi vì linh hồn thể không ổn định, hoặc Tiêu Sắt quá mức mạnh, chung quy vẫn không thành công.
"Ca ca, có phải Long Quỳ rất vô dụng hay không, vì không có thân thể, không thể làm giống Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ cùng Tiên Nhi các nàng..." Long Quỳ tự trách, có chút nghẹn ngào nói.
"Không sao, đây không phải là ngươi sai, là ca ca vô dụng, ca ca sẽ nắm chặt thời gian mạnh lên, sau đó tìm tài liệu tốt nhất giúp ngươi luyện chế thân thể." Tiêu Sắt ôm lấy thân thể Long Quỳ, nhẹ giọng an ủi nói.
Đúng lúc này, bên người Long Quỳ loé tia sáng hồng, hóa thành một Long Quỳ màu đỏ gần như hoàn toàn trong suốt.
"Tiểu Lam, ngươi rất muốn hoàn thành động phòng với ca ca sao?" Hồng Quỳ cười nói.
"Ừ, hôm nay là hôn lễ của ca ca cùng Long Quỳ, Long Quỳ không muốn để ca ca khó chịu." Lam Qùy đỏ mặt gật đầu.
"Thật ra có thể nha, trải qua mấy năm tu luyện Quy nguyên hồn quyết, linh hồn đã thập phần cường đại rồi, quỷ lực từ thế giới trước kia mang đến cũng không còn tác dụng, chúng ta có thể dùng những quỷ lực đó ngưng tụ ra một thân thể tạm thời." Hồng Quỳ cười nói.
"Thật sao?"
Hồng Quỳ nhắc nhở: "Ừ, chỉ tồn tại ba ngày, ngươi phải cố gắng tận hưởng thụ thời gian bên ca ca, sau đó sẽ khôi phục thành linh hồn thể."
Vừa nói xong, Hồng Quỳ liền hướng Tiêu Sắt làm mặt quỷ, hoá thành tia sáng hồng, hoàn toàn chui vào trong cơ thể Lam Quỳ.
Trong khoảnh khắc Hồng Quỳ dung nhập thân thể Lam Quỳ, một màn quỷ dị xuất hiện.
Chỉ thấy thân thể Lam Quỳ bộc phát ánh sáng xanh hồng, càng thêm nồng đậm, trong giây lát liền bao vây Lam Quỳ.
Thân trong ánh sáng, bóng dáng Long Quỳ dần dần ngưng thật, cuối cùng hóa thành thân thể như người thường.
Long Quỳ khó tin sờ sờ mặt cùng ngực mình, trong ngàn năm, lần đầu nàng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và tim đập.
"Ca ca... Long Quỳ thật sự khôi phục thân thể." Long Quỳ vui đến phát khóc, nhào vào lòng Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt dùng đôi tay nâng mặt Long Quỳ, hôn vào môi, sau đó hai người cùng ngã lên giường.....
Không bao lâu, tiếng động ái muội quanh quẩn khắp nhà gỗ.

Bình Luận

0 Thảo luận