Biên: Hắc Dược:
---
Trong thần điện Mỹ Đỗ Toa.
"Toa Toa, Điệp, ta đưa Tuyết Nhi trở về trước." Tiêu Sắt nói với Điệp và Mỹ Đỗ Toa.
Thiên Nhận Tuyết còn phải trở về hoàn thành thần khảo, Bỉ Bỉ Đông cũng đang tiến hành bước cuối cùng của khảo nghiệm, đến lúc đó, Tiêu Sắt có thể mang các nàng tới đây giới thiệu.
Khi hắn đột phá Đấu Hoàng, bản vá hệ thống cho hắn thêm một chức năng, chuyển tu vi thành hóa khí.
Có thể chuyển hóa năng lượng tu luyện khác của hệ thống thành năng lượng thuộc về thế giới của hắn.
Ví dụ như hồn lực ở Đấu Khí đại lục chuyển hóa thành Đấu Khí, Đấu Khí ở đại thế giới chuyển hóa thành linh lực...
Nhưng đồng thời cũng có hạn chế, chính là đã chuyển hóa thì không thể nghịch chuyển, hệ thống tu luyện cấp thấp chỉ có thể chuyển hóa sang hệ thống tu luyện cao cấp.
Vả lại trong quá trình chuyển hóa, cho dù cảnh giới ngang nhau, nếu chất lượng năng lượng của hệ thống tu luyện quá thấp, khi chuyển hóa sang hệ thống tu luyện đẳng cấp cao thì tu vi sẽ giảm xuống.
Ví dụ như Đấu La đại lục, Hồn Thánh ước chừng tương đương Đấu Linh, nếu là một Hồn Thánh cấp 75 bình thường trong tình huống chưa hoàn thành ngưng tụ hồn lực, hồn lực hóa lỏng, hồn lực kết tinh, hồn lực hải đảm, trực tiếp chuyển sang tu luyện Đấu Khí, tu vi của hắn chỉ còn Đấu linh một sao, thậm chí có thể rơi xuống Đại Đấu Sư.
Đương nhiên, Thiên Nhận Tuyết và Bỉ Bỉ Đông không phải lo lắng, các nàng đã chuẩn bị từ rất sớm, đã bắt đầu tu luyện công pháp mà Tiêu Sắt đưa cho, nhất là Bỉ Bỉ Đông, ở Đấu La đỉnh phong, hồn lực mài giũa nhiều năm như vậy, nói nếu về chất lượng và độ dày của hồn lực, chỉ sợ là đã vượt qua Đấu Khí, dù sao hồn lực cũng không có tính cuồng bạo của Đấu Khí, dễ luyện hóa hơn, một khi đã chuyển hóa, tỷ lệ đột phá Đấu Tôn rất lớn, vì bảo thủ, Tiêu Sắt vẫn quyết định để nàng hoàn thành thần khảo trước, vạn nhất tu vi bị kẹt ở Đấu Tông đỉnh phong, cũng không dễ chơi. Trước mắt Tiêu Sắt không có cách giúp nàng đột phá bình cảnh.
Nghe lời Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa và Điệp gật đầu, Mỹ Đỗ Toa đi đến bên cạnh Thiên Nhận Tuyết, nhẹ đánh trán nàng, khuôn mặt xinh đẹp tỏ vẻ cưng chiều, ôn nhu nói: "Tuyết nhi, rảnh rỗi thường xuyên về thăm ta."
"Ma ma Mỹ Đỗ Toa, ta sẽ về." Thiên Nhận Tuyết mỉm cười, cầm bàn tay Mỹ Đỗ Toa. Thiên Nhận Tuyết phân biệt cách xưng hô với bạn gái Tiêu Sắt, người có tuổi lớn hơn nàng sẽ gọi là mẹ, tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu sẽ xưng tỷ muội.
Tiêu Sắt đứng ở một bên thấy tình hình này, gật đầu, không thể không nói từ sau khi Mỹ Đỗ Toa mang thai, càng ngày càng ôn nhu, với hắn, với Điệp, với Long Quỳ, cả với Thiên Nhận Tuyết như là con đẻ, đặc biệt là với chính hắn, trước kia nàng luôn thích đối nghịch hắn, hiện tại, ngoại trừ ủng hộ, phần lớn là tuân theo.
Đương nhiên, Mỹ Đỗ Toa chỉ vẻn vẹn đối tốt với nhóm bốn người Tiêu Sắt mà thôi, với những người khác vẫn là bộ dạng lạnh như băng cao ngạo.
Không biết sẽ đối đãi với lão bà khác của hắn như thế nào.
"Chú ý an toàn, thay ta nói lời chào hỏi với mẹ ngươi." Điệp cũng đi tới, ôn nhu nói.
"Ừm, đã rõ, Điệp di." Nói xong, Thiên Nhận Tuyết nhìn Tiêu Sắt, chợt tiến đến bên tai Điệp thấp giọng nói: "Điệp di cần phải cố lên, tranh thủ sớm ngày làm mẹ của Tuyết Nhi."
"Tuyết nhi ngươi..." Điệp đỏ mặt, sau đó khẽ gật đầu.
"Được rồi, Toa Toa, Điệp, ta cần đưa Tuyết Nhi trở về." Tiêu Sắt sờ túi Bách Bảo Như Ý bên hông, phóng ra một chùm sáng màu đỏ, Thiên Nhận Tuyết không có bất kỳ phản kháng nào, bị thu vào trong đó.
"Hệ thống, sử dụng phiếu du lịch vĩnh viễn đi Đấu La đại lục." Tiêu Sắt hô trong đầu.
'Tích, đang truyền tống....'
Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống, không gian xung quanh xoay chuyển, Tiêu Sắt biến mất khỏi phòng.
.......
"Chủ nhân." Tiêu Sắt vừa trở lại phủ Thái tử, Tuyết Thanh Hà do Bách Biến khôi lỗi hóa thành quỳ một gối với Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt gật đầu, khẽ vuốt túi Bách Bảo Như Ý bên hông đưa Thiên Nhận Tuyết ra, "Tuyết nhi, ngươi giải quyết xong chuyện Thiên Đấu thành, sau đó hoàn thành khảo nghiệm, đến lúc đó ta sẽ tới đón ngươi và Đông nhi."
"Ba ba, chờ một chút." Thiên Nhận Tuyết kéo cánh tay Tiêu Sắt.
"Sao vậy?" Tiêu Sắt nghi ngờ hỏi.
"Ba ba, năm ngoái Thiên Tầm Tật chết, võ hồn của hắn trong tay ngươi sao." Thiên Nhận Tuyết cười tủm tỉm nói.
"Ừm." Tiêu Sắt không phủ nhận.
"Baba dung hợp với hắn đi, thành Võ Hồn Song Sinh, còn là hai Võ Hồn Thần cấp, đến lúc đó lại thêm chín Hồn Hoàn, có thể dùng tốc độ nhanh nhất tăng tu vi." Thiên Nhận Tuyết mỉm cười bí ẩn.
"Này... Được rồi." Tiêu Sắt không cự tuyệt. Đột nhiên hô lên trong đầu: "Hệ thống, dung hợp Võ Hồn Thiên Sứ Lục Dực."
'Tích, hệ thống đang dung hợp....'
Hào quang vàng đậm xuyên thấu cơ thể hắn, Tiêu Sắt chỉ cảm thấy xiềng xích trong cơ thể bị phá vỡ, rắc rắc một tiếng, ở phía sau hắn hiện ra một Thiên Sứ sáu cánh toàn thân bốc lên ánh sáng vàng. Cùng lúc đó, tóc Tiêu Sắt cũng biến thành màu vàng rực rỡ giống với Thiên Nhận Tuyết. Làn da càng thêm trắng, toàn thân tản ra vầng sáng màu vàng nhàn nhạt. Cả người có thêm khí chất thần thánh, cao quý.
"Là lĩnh vực thiên sứ sao? Hình như có tác dụng tinh lọc hồn lực và Đấu Khí." Tiêu Sắt giơ tay, nhìn vầng sáng năng lượng màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay, có vẻ giống với Đấu Khí Phần Quyết của hắn, như dựa trên dị hỏa hắn có thêm vào màng lọc.
"Baba, đi thôi." Nhìn Tiêu Sắt biến hóa, Thiên Nhận Tuyết mỉm cười, chủ động sờ túi Bách Bảo Như Ý bên hông, hóa thành ánh sáng trắng nhập vào trong đó.
"Đi đâu?" Thu hồi Võ Hồn Lục Dực Thiên Sứ, màu tóc khôi phục nguyên trạng, Tiêu Sắt khó hiểu hỏi.
"Đến 'quá khứ' tìm mẹ!" Giọng nói của Thiên Nhận Tuyết từ trong túi Bách Bảo Như Ý phát ra.
"Ách..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, hắn không thể xác định có thể thành công hay không, hô trong đầu: "Hệ thống, sử dụng phiếu du lịch Đấu La (3 ngày)."
"Tích, sử dụng thành công."
Không gian đột ngột xoay chuyển, lần thứ hai Tiêu Sắt biến mất khỏi phòng.
.......
Võ Hồn thành, trên đỉnh Giáo Hoàng sơn, Bỉ Bỉ Đông cầm Tương Tư Đoạn Tràng Hồng, rúc vào trong ngực Tiêu Sắt.
Lúc này gần chạng vạng, hoàng hôn buông xuống, hoàng hôn phía tây tương phản Võ Hồn thành, hoa mỹ mà tráng lệ.
"Ta sẽ chờ ngươi, vẫn sẽ chờ, vô luận là mười năm, hai mươi năm, hay là ba mươi năm. Ba trăm năm.... Ba vạn năm."
Theo giọng nói của nàng, tia ánh hoàng hôn cuối cùng trút xuống, thân ảnh mơ hồ của Tiêu Sắt hóa thành từng chút tinh quang biến mất bên cạnh Bỉ Bỉ Đông.
Trong nháy mắt Tiêu Sắt rời đi, Bỉ Bỉ Đông cảm thấy ký ức có Tiêu Sắt trong đầu nhanh chóng phai nhòa, nước mắt không nhịn được chảy xuống, nàng không muốn quên hắn....
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận