----
"Trúc Thanh đi đâu thì liên quan gì đến ngươi?" Tiêu Sắt cười lạnh. Lúc trước con ' Hổ viên ' này một mình đào tẩu, thời điểm tiêu dao sung sướng sao không nghĩ tới mèo con, hiện tại thấy nàng lớn lên xinh đẹp liền bắt đầu chú ý, buồn cười đến cực điểm.
"Mộc Bạch, bình tĩnh......." Phất Lan Đức ấn vai Đái Mộc Bạch, nói: "Xin lỗi Tiêu Sắt, có khả năng đầu tiểu tử này bị nước vào, xin đừng để ý."
"Viện trưởng ngươi tránh ra, Trúc Thanh là hôn thê của ta, hôm nay có Triệu Vô Cực lão sư cùng Lý Úc Tùng lão sư, Tần Minh học trưởng, nhiều người thế này, sao phải sợ hắn, ta muốn hỏi xem hắn đã mang hôn thê của ta đi đâu... Họ Tiêu, ta nói cho ngươi biết, thức thời liền giao Trúc Thanh ra đây, nếu không cho dù ngươi lại lợi hại cũng sẽ không..." Đái Mộc Bạch cực lực phản kháng.
Lời Đái Mộc Bạch khiến đám người Sử Lai Khắc kinh ngạc, ngây ra.
"Mộc Bạch, ngươi điên rồi, mau im miệng cho ta." Phất Lan Đức quát to với Đái Mộc Bạch.
Mấy lão sư còn lại đều lộ vẻ khổ sở. Vị này chính là kẻ khiến Hạo thiên đấu la Đường Hạo tắm máu trở về, uy hiếp một vị cường giả siêu cấp, tiểu tử này ngại mệnh dài sao?
Tiêu Sắt châm chọc: "Ngươi nói ta sẽ thế nào? Chẳng lẽ chỉ bằng ngươi Tinh La đế quốc phía sau ngươi? Không nói tới chuyện ta chẳng để Tinh La đế quốc vào mắt, chỉ với đức hạnh của ngươi mà đòi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế sao?"
"Ngươi....." Lời Tiêu Sắt nói trực tiếp chọc vào chỗ đau của Đái Mộc Bạch, vẻ mặt hắn tức khắc trở nên hoảng hốt, trước khi cơ thể có tà hoả thì hắn đã không có hy vọng chiến thắng ca ca mình, hiện tại võ hồn biến dị, thường xuyên bị tà hỏa quấy nhiễu, dẫn tới tốc độ tu luyện suy giảm, hắn đã sắp mười sáu tuổi nhưng vẫn còn dừng bước ở cấp ba mươi bốn......
Nhìn dáng vẻ này của Đái Mộc Bạch, Tiêu Sắt cười lạnh trong lòng, Tử vân dực bung ra, biến mất ở phía chân trời.......
Thấy Tiêu Sắt biến mất, Mã Hồng Tuấn e dè hỏi: "Đái lão đại, vừa rồi Tiêu Sắt nói ngươi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế Tinh La đế quốc, chẳng lẽ ngươi là hoàng tử?"
"Ừ..." Đái Mộc Bạch cúi đầu, hai tay nắm chặt, tóc vàng rũ xuống, hai mắt tràn đầy u ám.
Từ sau khi võ hồn biến dị, hắn sống càng thêm mơ mơ màng màng, ham mê sắc dục, hiện tại lời Tiêu Sắt khiến hắn bừng tỉnh nhận ra mình không còn nhiều thời gian lắm.
Bên kia, trong tầng mây trên trời cao, Tiêu Sắt đã đưa Chu Trúc Thanh cùng Tiểu Y Tiên ra khỏi túi.
"Tiêu Sắt, đang êm đang đẹp sao lại chọn chỗ dừng chân thế này?" Tiểu Y Tiên bĩu bĩu môi, có chút bất mãn nói.
"Ha ha, xin lỗi!" Tiêu Sắt cười cười, ánh mắt chuyển sang Chu Trúc Thanh, nói: "Trúc Thanh, phía dưới là Thiên Đấu thành, ta mới vừa đến liền gặp Sử Lai Khắc, Đái Mộc Bạch kia cũng ở dưới, hình như còn muốn tìm ngươi, ngươi muốn đi gặp hay không?"
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh nao nao, có chút chán ghét xẹt qua đôi mắt, trịnh trọng nói: "Nên có một kết thúc, Tiểu Sắt, chúng ta đi xuống nhìn xem đi."
Vừa nói xong, Chu Trúc Thanh vỗ cánh, thả người bay xuống, Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên nhìn nhau cười, theo sát phía sau.
Ba luồng sáng, một tím, một hồng, một xám bay tới, nháy mắt hấp dẫn sự chú ý của nhóm Sử Lai Khắc đang muốn rời đi.
"Đó là Trúc Thanh?" Đái Mộc Bạch liếc mắt liền nhận ra Chu Trúc Thanh, trên gương mặt mập mạp liền xuất hiện nụ cười, hắn cho rằng Chu Trúc Thanh không có khả năng thoát khỏi sự trói buộc của vận mệnh, chỉ khi cùng hắn đối mặt khó khăn mới có được một đường sinh cơ.
"Chu Trúc Thanh? Không phải võ hồn của nàng là U minh linh miêu sao? Làm thế nào mà có thể phi hành, chẳng lẽ là ngoại phụ hồn cốt?" Thân là kẻ lừa đời lấy tiếng, ngụy quân tử, tự xưng là đại sư, Ngọc Tiểu Tân sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội tạo cảm giác tồn tại nào.
Nghe Ngọc Tiểu Tân nói, đám người Sử Lai Khắc cùng dời mắt về phía Đường Tam, không lâu trước đây hắn cũng có ngoại phụ hồn cốt, chỉ là không biết vì sao đột ngột biến thành xương sườn của sinh vật to lớn nào đó, tám cây xương sườn làm phần lưng vỡ nát, nếu không phải đúng lúc gặp được Hồn sư phụ trợ truyền kỳ trong giới, Diệp Thanh Phong, Đường Tam cũng khó thoát khỏi cái chết.
Ba người Tiêu Sắt, Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh rơi xuống đất, tạo ra một trận khí lãng.
Chu Trúc Thanh đứng trước nhất, đưa lưng về phía Tiểu Y Tiên cùng Tiêu Sắt, ánh mắt chán ghét nhìn Đái Mộc Bạch đang hưng phấn, lạnh lùng nói: "Đái Mộc Bạch, nghe nói ngươi đang tìm ta."
"Đúng vậy! Chu Trúc Thanh, chẳng lẽ ngươi đã quên hôn ước chúng ta định ra từ lúc nhỏ sao? Chúng ta phải cùng đối mặt khó khăn, sao ngươi có thể ở cùng gia hoả không rõ lai lịch này. Lần trước là ta không đúng, ta hứa với ngươi sau này sẽ sửa đổi, có được không?" Thu hết sự chán ghét của Chu Trúc Thanh vào mắt, Đái Mộc Bạch cố nén lửa giận trong lòng, mỉm cười với Chu Trúc Thanh.
Trước nay hắn không phải một người có tính tình tốt, có thể nói là nóng nảy hơn bất kỳ ai, sở dĩ hiện tại nguyện ý ôn hoà nói chuyện với Chu Trúc Thanh hoàn toàn là do tình thế không nghiêng về phía hắn.
Nếu đổi lại trường hợp hợp khác, biết Chu Trúc Thanh đi với nam nhân khác thì hắn đã sớm vung nắm tay đánh tới rồi.
"Cùng đối mặt với khó khăn? Buồn cười..." Sắc mặt Chu Trúc Thanh càng lạnh hơn, "Giữa chúng ta vốn không có bất kỳ tình cảm gì đáng nói, bởi vì một hôn ước mang tính cưỡng chế mà trói buộc vận mệnh của nhau, từ lúc ngươi một mình chạy trốn thì ta đã hoàn toàn thất vọng rồi."
"Sau đó vì sống sót, ta không phải không nghĩ tới chuyện cho ngươi cơ hội, thậm chí mạo nguy hiểm một mình rời Tinh La đế quốc đi tìm ngươi, kết quả lại thấy được một màn ghê tởm."
"Ngươi không phải đi đề cao thực lựv mà ăn chơi đàng điếm, trầm mê sắc dục, thậm chí.... Ngay cả nam nhân cũng không tha, Đái Mộc Bạch à Đái Mộc Bạch, ngươi xem đức hạnh của ngươi......"
Chu Trúc Thanh vừa nói xong, đám người Sử Lai Khắc ngây ngốc, trong lúc Tiêu Sắt rời đi, bọn họ biết được phương thức lựa chọn người thừa kế của Tinh La đế quốc từ miệng Đái Mộc Bạch, Tiêu Sắt nghiễm nhiên trở thành ác nhân đoạt thê.
Vì thế nên mọi người đều tỏ vẻ đồng tình với Đái Mộc Bạch. Đường Tam trực tiếp cho thấy lập trường, tương lai sẽ trợ giúp hắn đánh bại Tiêu Sắt.
Nhưng hiện tại..... Lại nghe Chu Trúc Thanh nói thế này, đặc biệt là câu mà Đái Mộc Bạch còn làm với nam nhân.... Một đám nhìn về phía Đái Mộc Bạch, ánh mắt có chút thay đổi.
Đặc biệt là người bị hại Áo Tư Tạp, sắc mặt trắng rồi lại xanh, muốn tìm một cái hố chui vào, bởi vì hắn chính là nam nhân trong miệng Chu Trúc Thanh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận