Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 190: Kết thúc cũng là bắt đầu

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
Tiêu Sắt dịu dàng sờ sờ Chu Trúc Thanh đầu, mỉm cười nói: "Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, yên tâm đi, đám gia hỏa này đều là Đại Đấu Sư, có đấu khí sa y, ta chỉ dùng thú hoả, đã cố ý khống chế uy lực ngọn lửa rồi, nhiều lắm là khiến bọn họ chật vật thôi."
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh thở phào nhẹ nhõm, nàng sợ xuất hiện tử vong, dù sao cấm kỵ duy nhất trong trận này ' Săn bắt Hoả năng ' chính là giết người, nếu có người chết thì Tiêu Sắt sẽ gặp phiền toái.
Sau một lát, ngọn lửa dần dần tắt, chỉ thấy hơn ba mươi tên lão sinh tướng mạo đường hoàng, quần áo ngăn nắp đã biến thành gà quay, toàn thân đen thùi lùi, rách tung toé, tóc cuộn lại, không biết còn tưởng rằng mới từ mỏ than đá chui ra!
"Phụt!" Thấy cảnh tượng trước mắt, Tiêu Sắt không nhịn được mà cười thành tiếng.
Chu Trúc Thanh, Hàn Nguyệt tính tình lãnh đạm cũng không nhịn được mà che môi, cố nhịn cười.
Nghe tiếng Tiêu Sắt cười, đám lão sinh nhanh phản ứng lại, tức khắc rối loạn, lôi kéo quần áo rách rưới che lại bộ phận nhạy cảm, chạy hướng về lối ra, vừa chạy kêu: "A, ta nhất định sẽ trở về...."
"Trúc Thanh, Hàn Nguyệt, chúng ta đi thôi." Tiêu Sắt nói.
"Lần tới không được làm như vậy." Chu Trúc Thanh hung hăng nhéo hông Tiêu Sắt, hờn dỗi nói.
"Yên tâm, ta nghĩ lần sau bọn họ cũng không dám vây công chúng ta đâu." Tiêu Sắt cười nói.
Khi nói chuyện, ba người Tiêu Sắt nhanh chóng hướng về lối ra khỏi rừng rậm.
.....
Ở một khu đất trống trải có đá tảng lác đác.
Rừng rậm mênh mông trải đến nơi đây thì dừng lại.
Khu vực này có hai triền núi, trên một triền núi có không ít người đang ngồi hoặc hoặc đứng. Những người không nhỏ tuổi, trông đều hơn hai mươi.
Triền núi khác thì có một đài đá cao, trên đài là hai lão giả cùng một thiếu nữ, chính là Tô trưởng lão, Khánh trưởng lão cùng với Tiểu Y Tiên.
Chung quanh ba người còn có vài nam tử trung niên có hơi thở trầm ổn, bọn họ hắn đều có chức vị chỉ đứng sau trưởng lão quản sự.
"Kỳ quái, theo lý mà nói thì lúc này nhóm lão sinh nên trở lại rồi nha, sao lại lâu như vậy, một bóng người cũng không?" Nhìn lối ra khu rừng không bóng dáng, Tô trưởng lão thấy khó hiểu, lẩm bẩm.
"Có lẽ là bọn họ gặp được phiền toái." Nghe Tô trưởng lão nói, Tiểu Y Tiên nở nụ cười hiếm thấy, rồi nói.
"Phiền toái?" Nghe vậy, Tô trưởng lão sửng sốt, kinh ngạc hỏi: "Ngươi nói là Tiêu Sắt?"
Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu.
Nàng biết rõ thực lực của Tiêu Sắt, cho dù không sử dụng ma kiếm cùng bí pháp, người có tu vi không đến Đấu Vương không có tư cách làm đối thủ của hắn.
Lúc này, bắt đầu có tân sinh trở về, đại đa số đều mang vẻ mặt đau khổ, nguyên nhân là do bị lão sinh cướp đoạt Hoả năng!
Lại hơn mười phút qua đi, rốt cuộc cũng có vài tên lão sinh xuất hiện, giống với nhóm tân sinh, Hoả năng cũng bị đoạt, hơn nữa không có tên nào ngoại lệ.
"Tô trưởng lão, Khánh trưởng lão, Tiểu Y Tiên trưởng lão, ta hỏi thăm rõ rồi, là một tân sinh tên Tiêu Sắt dẫn theo tiểu đội ba người cướp đoạt Hoả năng của tất cả lão sinh. Hiện tại có ba bốn mươi tên lão sinh đang tụ tập, vây công nhóm Tiêu Sắt." Một tên quản sự cung kính nói với Tô trưởng lão.
"Hoang đường, quá xằng bậy!" Tô trưởng lão quát to.
Lão sinh chỉ có năm mươi người, giờ phút này thế mà nghe có ba bốn mươi người vây công Tiêu Sắt, không khỏi quá... Kích thích đi!
Thân là trưởng lão nội viện, trong tình huống không gây nguy hiểm đến tính mạng học viên, Tô trưởng lão thích nhất là chuyện các học viên tranh đấu, có tranh đấu thì sẽ có áp lực, chỉ có áp lực mới có thể tạo ra động lực tu luyện.
Đương nhiên, Tô trưởng lão không dám nói ra câu sau, bởi vì Tiểu Y Tiên đang ở bên cạnh.
"Lão Tô, ngươi nói chúng ta có nên đi nhìn chút hay không?" Khánh trưởng lão nhíu mày, có chút chần chờ nói.
"Yên tâm đi, tên Tiêu Sắt kia rất mạnh, dù Đấu Vương cũng không làm gì được hắn, hơn nữa, hình như bọn họ đã trở lại." Nghe lời hai vị trưởng lão nói, Tiểu Y Tiên khẽ cười tiếp lời.
Tiểu Y Tiên vừa nói xong, bóng dáng Tiêu Sắt, Chu Trúc Thanh, Hàn Nguyệt dần dần xuất hiện trước mắt mọi người, phía sau bọn họ là một đám người trẻ tuổi đen thui thân quấn lá cây, từ xa nhìn lại trông rất giống dã nhân trong núi sâu rừng già....
Nhìn thấy ba người Tiêu Sắt, Tô trưởng lão, Khánh trưởng lão, Tiểu Y Tiên cùng cao tầng học viện mở cánh đấu khí, bay đến gần.
"Tiêu Sắt, ta nghe nói có ba bốn mươi tên lão sinh vây công các ngươi, bọn họ đâu?" Tô trưởng lão có chút gấp rút, hắn sợ Tiêu Sắt xúc động giết người, vi phạm quy củ.
Nghe Tô trưởng lão hỏi, Chu Trúc Thanh cùng Hàn Nguyệt không hẹn mà cùng nở nụ cười.
"Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?" Nhìn thấy Chu Trúc Thanh cùng Hàn Nguyệt bật cười, Tô trưởng lão cảm thấy có chuyện không tốt.
"À, Tô trưởng lão, đám gia hỏa đang trốn ở đống cỏ phía sau chính là nhóm lão sinh." Tiêu Sắt nhịn cười, chỉ chỉ.
Nghe vậy, lúc này Tô trưởng lão mới cẩn thận xem xét, nhận ra mấy gương mặt quen thuộc, khóe miệng chợt co rút... Không còn quần áo... Tóc đốt trọi.... Toàn thân cháy đen thùi lùi... Cũng quá... Thảm đi...
Cùng lúc đó, những lão sinh đang chờ cũng sôi nổi tới gần, khi xác nhận đám gia hỏa đen thui trần trụi chính là đồng học của mình thì cười to như được mùa, nhóm lão sinh tham gia ' Săn bắt Hoả năng ' lần này thật đúng là trúng vận rủi tích tụ từ tám đời.
"Khụ..." Tô trưởng lão ho nhẹ một tiếng, yên lặng một lát mới chậm rãi mở miệng nói: "Tiểu gia hỏa, ' Săn bắt Hoả năng ' lần này, tân sinh các ngươi thắng."
Âm thanh nhẹ nhàng vang lên khiến mọi người yên tĩnh hơn chút, ánh mắt đều hướng về phía Tiêu Sắt.
Bọn họ biết, năm nay có một quái vật tới nội viện.
Tương lai sẽ không yên bình nữa.
Trận ' Săn bắt Hoả năng ' này kết thúc mang ý nghĩa một trận săn bắt mới sẽ bắt đầu.

Bình Luận

0 Thảo luận