Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 291: Tuyết Nhi, ngươi có muội muội

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
"Thanh Hà đi làm gì thế?" Trữ Phong Trí nhìn theo hướng Thiên Nhận Tuyết tiến tới, nhanh chóng thấy được một bóng dáng trẻ tuổi, tuy rằng dưới ánh đèn mờ mờ cũng không xem rõ ràng nhưng Trữ Phong Trí cảm giác quen quen.
Khu nghỉ ngơi của Sử Lai Khắc gần cửa vào đại đấu hồn tràng, Trữ Vinh Vinh cũng bị Thiên Nhận Tuyết hấp dẫn, thấy được bóng dáng trẻ tuổi kia, đồng tử nàng co rụt lại, phát hiện người này hơi giống Tiêu Sắt mà đã lâu không gặp.
"Không quấy rầy ngươi chứ, Tuyết đại ca." Khóe miệng Tiêu Sắt cong lên, nở một nụ cười thú vị.
Thiên Nhận Tuyết hờn dỗi trừng hắn một cái, không có biểu hiện ra ngoài, ơi này không phải chỗ nói chuyện:"Đi thôi, Tiêu Sắt đệ đệ, chúng ta đến nơi khác." Nàng nhấn mạnh hai chữ đệ đệ, giống như muốn trả thù câu Tuyết đại ca của Tiêu Sắt.
Ngay khi Thiên Nhận Tuyết chuẩn bị xoay người thì bên tai lại vang tiếng Tiêu Sắt: "Xem ra tạm thời không đi được, có cố nhân tới."
"Cố nhân?" Thiên Nhận Tuyết nghiêng đầu, thấy một nữ hài tóc dài mặc đồng phục xanh lục từ xa chạy chậm tới, không phải Trữ Vinh Vinh thì là ai?
"Xin đợi một chút." Người chưa đến mà tiếng đã đến trước. Trữ Vinh Vinh hít thở dồn dập đi đến trước mặt hai người.
"Vinh Vinh, sao ngươi tới đây?" Thiên Nhận Tuyết nhíu mày, có chút khó hiểu.
"Hì hì, Thái Tử ca ca, ta tới gặp hắn." Trữ Vinh Vinh cười, ánh mắt tò mò nhìn Tiêu Sắt, "Ngươi là... Tiêu Sắt đi!"
Đã qua gần hai năm từ lúc gặp mặt lần cuối, hiện giờ Tiêu Sắt đã hấp thu sáu Hồn hoàn, thân thể phát dục, cao thêm không ít, diện mạo cũng biến hóa không nhỏ, theo thực lực tăng lên, khí chất cũng biến hóa long trời lở đất.
Nếu không phải người quen thì khó có thể nhận ra hắn.
"Trữ tiểu thư, hai năm không gặp, ngươi cao thêm không ít, người... Cũng trở nên càng xinh đẹp." Theo bản năng, Tiêu Sắt nói lời tán tỉnh thường ngày, Thiên Nhận Tuyết nghe mà khinh bỉ. Xong rồi, tật hoa tâm của ba ba tái phát.
"Tiêu Sắt, quả nhiên là ngươi, ngươi... Cũng càng soái hơn." Nghe Tiêu Sắt nói, mặt Trữ Vinh Vinh đỏ lên, bàn tay mân mê sợi tóc.
"Khụ..." Thiên Nhận Tuyết ho nhẹ một tiếng, mắt đẹp liếc Tiêu Sắt một cái.
Tiêu Sắt xấu hổ cười, chợt nói sang chuyện khác: "Trữ tiểu thư, lát nữa đến vòng thứ hai, ngươi không lên đài sao?"
"Ai, đừng nói nữa, tên đại sư Câu Lan kia nói muốn để ta làm át chủ bài của Sử Lai Khắc, lưu đến trận chung kết, ta không có cơ hội lên sân khấu. Hiện tại Sử Lai Khắc chiến đội bị mấy tên kia làm chướng khí mù mịt, ta đang hối hận vì gia nhập đây." Trữ Vinh Vinh bất đắc dĩ nhìn quanh rồi tiếp: "Trúc Thanh đâu? Sao nàng không đi cùng ngươi?"
Tiêu Sắt lắc đầu: "Nàng đang bế quan."
"Bế quan? Nàng muốn đột phá sao? Cấp bao nhiêu?" Trữ Vinh Vinh tò mò hỏi.
"Cấp bốn mươi chín." Tiêu Sắt tùy tiện nói.
"Cấp bốn mươi chín, chẳng phải là đang đột phá đến Hồn Vương..." Trữ Vinh Vinh nuốt nuốt nước miếng: "Vậy còn ngươi? Ngươi cấp bao nhiêu?"
"Ta.... Hẳn là Hồn Đế đi...." Tiêu Sắt chỉ có sáu cái Hồn hoàn, tính theo Hồn hoàn thì cũng không sai.
Trữ Vinh Vinh kinh ngạc không nói nên lời. Chu Trúc Thanh mười bốn tuổi chuẩn Hồn Vương cũng đã khiến người ta giật mình, Tiêu Sắt mười sáu tuổi Hồn Đế, quả thực đánh vỡ ghi chép mấy vạn năm trên đại lục Đấu La, hơn nữa còn là một vị siêu cấp Hồn Đế, hai năm trước đã có thể một quyền đánh bại Hồn Thánh Phất Lan Đức, Đường Tam mà nàng cho rằng thiên phú không tồi so với người này tức khắc ảm đạm thất sắc.
"Mấy năm nay các ngươi đi đâu? Dĩ nhiên đều trở nên lợi hại như vậy." Trữ Vinh Vinh không nhịn được hỏi. Không nói Tiêu Sắt, lúc trước gặp mặt ở thành Tác Thác, Chu Trúc Thanh chỉ có tu vi Đại Hồn Sư, mới qua gần hai năm mà đã muốn đột phá đến Hồn Vương, hồn lực tăng hơn mươi cấp, còn bản thân Vinh Vinh nàng vì không có tiên thảo, khó khăn lắm mới đến cấp ba mươi ba.
"Chỉ là lang bạt khắp nơi thôi." Tiêu Sắt cười cười, không giải thích nhiều.
Thiên Nhận Tuyết nhìn thấy dáng vẻ hoài nghi nhân sinh của Trữ Vinh Vinh, mỉm cười nói: "Vinh Vinh, ta cùng Tiêu Sắt huynh đệ còn có chút việc, xin lỗi không tiếp được."
"A. Nha. Các ngươi tùy ý." Trữ Vinh Vinh gật gật đầu, xoay người trở lại khu nghỉ ngơi Sử Lai Khắc.
"Vinh Vinh, vừa rồi ngươi nói chuyện với ai?" Liễu Nhị Long thuận miệng nói.
"Là Tiêu Sắt." Trữ Vinh Vinh đáp lại.
"Tiêu Sắt?" Liễu Nhị Long ngẩn ra, nhìn quét về hướng Trữ Vinh Vinh khi trở lại, đã không thấy nửa bóng người.
Bên kia, Thiên Nhận Tuyết dẫn Tiêu Sắt đi vào một phòng khách quý.
Mới vừa tiến vào, Thiên Nhận Tuyết liền khóa cửa phòng, tháo mặt nạ, giải trừ kỹ năng của Thiên sứ trang rồi nhào vào lòng Tiêu Sắt: "Ba ba, sao thời gian dài như vậy mà không tới thăm ta cùng mụ mụ?"
"Gần đây tốn một khoảng thời gian dài luyện hóa dị hỏa cho nên tới chậm." Tiêu Sắt khẽ vuốt tay Thiên Nhận Tuyết, dịu dàng nói.
"Dị hỏa? Khó trách lần này tu vi ba ba tăng lên nhiều như vậy." Thiên Nhận Tuyết bừng tỉnh: "Nhưng lần hẳn là rất nguy hiểm."
"Còn tốt, cuối cùng hữu kinh vô hiểm, nhân tiện..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật.
"Nhân tiện cái gì?" Thiên Nhận Tuyết hỏi.
"Nhân tiện Tuyết Nhi ngươi sắp có thêm một muội muội."
Một tia sáng xanh chợt lóe lên, bóng dáng Long Quỳ xuất hiện.
"Long Quỳ cô cô." Thiên Nhận Tuyết nhào vào ngực Long Quỳ.
"Tuyết Nhi, đã lâu không gặp." Khác với lần trước, lần này ánh mắt Long Quỳ nhìn về phía Thiên Nhận Tuyết có thêm chút tình thương của người mẹ.
"Ngươi nói Tuyết Nhi sắp có thêm muội muội, là ai có thai? Tiên Nhi hay là Trúc Thanh? Hay Long Quỳ cô cô?" Thiên Nhận Tuyết ngẩng đầu, tò mò hỏi.
"Ca ca, có muốn nói cho Tuyết Nhi biết không?" Long Quỳ cười cười nhìn Tiêu Sắt.
"Không sao, dù sao sớm hay muộn cũng phải nói ra." Tiêu Sắt gật gật đầu.
"Được."Long Quỳ nói ra chuyện về Mỹ Đỗ Toa.
Thiên Nhận Tuyết liên tục gật đầu, khi nghe Tiêu Sắt và Mỹ Đỗ Toa trở lại quá khứ cứu Điệp trở về, đôi mắt sáng lên: "Vậy ba ba còn có thể dựa vào bí thuật thần kỳ kia trở lại quá khứ sao?"
"Chuyện này khó mà nói." Hắn có một tấm vé du lịch Đấu La đại lục ba ngày, nếu sử dụng đại lục Đấu La, nói không chừng có thể trở lại quá khứ, đương nhiên cũng có thể là truyền tống ngẫu nhiên.
"Ba ba có thể đi thử một chút, nếu có thể trở lại lúc mụ mụ còn trẻ thì sẽ có niềm vui bất ngờ nha." Thiên Nhận Tuyết nở nụ cười thần bí.
"Tuyết Nhi nói không sai." Long Quỳ tiếp lời.
"Niềm vui bất ngờ?"
Thiên Nhận Tuyết và Long Quỳ mỉm cười liếc nhau, đồng thanh nói: "Đi rồi sẽ biết."
Tiêu Sắt cũng không biết có chuyện gì, nhưng nếu có thể nhìn thấy Bỉ Bỉ Đông lúc trẻ thì khá thú vị, dáng vẻ Đông Nhi khi còn trẻ cũng có chút phong vị khác nha!

Bình Luận

0 Thảo luận