Nghe Tiêu Sắt nói, Huân Nhi không trả lời ngay, mỉm cười, đi về phía Tiêu Sắt.
"Tiêu Sắt biểu ca, ngươi nói... Trên đời này có chuyện xuyên qua thời không sao?" âm thanh khiến người ta say mê vang lên bên tai Tiêu Sắt.
Nghe vậy, Tiêu Sắt nhíu mày, không có mở miệng, chỉ lẳng lặng nhìn nàng một cách chăm chú.
Huân Nhi nghiêm mặt nói: "Ngươi biết không? Khoảng thời gian từ lúc Huân Nhi bốn tuổi đến sáu tuổi, ký ức rất mơ hồ, giống như quên mất điều gì đó, thẳng đến khi Tiêu Sắt biểu ca ngân nga một bài hát thiếu nhi, Huân Nhi mới bừng tỉnh, nghe Huân Nhi hát..."
"Chợt lóe chợt lóe sáng lấp lánh...."
Hát xong, gương mặt Huân Nhi đã đầy nước mắt.
Một lát sau, Huân Nhi lau nước mắt nói: "Ca từ thì Huân Nhi nhớ không rõ lắm, nhưng hẳn là lúc ấy Tiêu Sắt biểu ca hát bài này đi."
Nhìn Huân Nhi rơi lệ, Tiêu Sắt khẽ gật đầu, không có phủ nhận.
Huân Nhi nở nụ cười dịu dàng, tiếp tục nói: "Năm trước, khi Tiêu Sắt biểu ca đã trở lại, sau một năm nghe lại tên Tiêu Sắt biểu ca, không biết vì sao Huân Nhi lại rơi lệ.... Khi đó, Huân Nhi mới nhận ra mình thật sự quên mất một phần ký ức phân quan trọng."
Nghe vậy, lòng Tiêu Sắt run lên, chẳng lẽ mình đã từng xuyên vào người Huân Nhi?
Không... Hẳn là không có khả năng, nữ hài bị linh hồn mình tiến vào thân là Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Sắt tin chắc điểm này, hơn nữa còn có bằng chứng.
Hơn nữa, nếu mình thật xuyên vào người Huân Nhi, như vậy quan hệ giữa nàng và Tiêu Viêm nên giải thích thế nào, dựa theo phong cách của Tiêu Viêm, không có khả năng không có cơ hội tiếp cận Huân Nhi.
Còn bài hát thiếu nhi, Tiêu Viêm cũng là người xuyên việt, chưa chắc không phải hắn từng hát.
Nghĩ vậy, Tiêu Sắt ngẩng đầu nhìn trăng sáng, mở miệng nói: "Bài hát kia chỉ là ta vô tình nghe được, từ bốn tuổi đến sáu tuổi, ta chưa bao giờ đi qua Tiêu gia."
"Năm trước, Đấu Hoàng thần bí muốn thử ta hẳn là cường giả âm thầm bảo hộ Huân Nhi tiểu thư đi. Ta biết hiện tại hắn đang ẩn nấp quanh đây, Huân Nhi tiểu thư cũng không cần dò xét ta. Thân phận của ngươi rất thần bí, cho nên ta sẽ không đụng vào người hoặc vật liên quan đến ngươi, hơn nữa từ trước tới nay ta đều như thế này."
"Đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong, Tiêu Sắt xoay người, muốn trở về nhà gỗ.
Còn chưa mở cửa, phía sau lại vang tiếng Huân Nhi, âm thanh trong trẻo động lòng người, "Đại ca ca..."
Đại ca ca!
Ba chữ vừa truyền vào tai liền khiến lòng Tiêu Sắt run lên.
Cơ thể cứng đờ, trong mắt có chút chần chờ.
Nhưng nhớ lại cảnh Huân Nhi, Tiêu Mị cùng đông đảo thiếu nữ Tiêu gia ngày xưa vờn quanh Tiêu Viêm, ánh mắt nhanh chóng trở nên kiên định, phất tay nhẹ rồi đi vào phòng.
Dù xuyên hay không xuyên đến trên người Huân Nhi, trong mắt Tiêu Sắt, Huân Nhi ' thích ' Tiêu Viêm là sự thật.
Nếu chỉ bởi vì một hồi ức hư ảo, mơ hồ không rõ hồi ức mà động lòng, như vậy phần cảm tình này cũng quá rẻ rúng.
......
Đợi Tiêu Sắt biến mất, Lăng Ảnh hiện thân, quỳ một gối trước mặt Huân Nhi, "Tiểu thư ta...."
Còn không đợi Lăng Ảnh nói hết lời, Huân Nhi liền vẫy vẫy tay, "Không liên quan đến ngươi, ta chỉ cần biết... Là hắn..."
......
Bên trong Hãn Hải càn khôn tráo.
Nhìn mèo con đã thành công ngưng tụ vòng xoáy đấu khí, bởi vì quá mỏi mệt mà chìm vào giấc ngủ, Tiêu Sắt mỉm cười.
"Ca ca, chẳng lẽ Huân Nhi vừa rồi cũng giống Đông Nhi tỷ tỷ, cùng ngươi...."
Một tia sáng bay ra khỏi cổ tay Tiêu Sắt, hóa thành một bóng hình xinh đẹp.
Tiêu Sắt hít sâu một hơi, lấy đài sen ra, ngồi xếp bằng bên trên, vừa bôi Thanh linh tử chi cao vừa nói: "Có lẽ là vậy! Ta cũng đoán được một ít. Nhưng nàng khác Đông Nhi, nàng đã có cuộc sống của mình, thậm chí có người nàng thích. Đã như vậy thì chuyện vốn không nên xảy ra coi như chưa từng xảy sinh là được, tránh tự tìm phiền não."
......
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chan hoà.
Khi tia sáng mặt trời đầu tiên xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào Hãn hải càn khôn tráo, Tiêu Sắt chậm rãi mở mắt, thoát khỏi trạng thái tu luyện.
Mới vừa mở mắt liền nhìn thấy mèo con đang buồn chán ngồi trên giường, tay ngọc ôm má, lẳng lặng nhìn mình.
"Tỉnh rồi sao?" Mèo con mỉm cười nói.
Tiêu Sắt gật đầu, ôm mèo con vào trong lòng, từ sau khi trở về từ đại lục Đấu La, mèo con luôn bận rộn tu luyện, hắn thì bận trấn an Tiểu Y Tiên, hai người không có thời gian ở chung.
"Đã đột phá?" Tiêu Sắt tiến đến cạnh nàng, dịu dàng nói.
"Ừ." Mèo con rúc vào ngực Tiêu Sắt, gật đầu, lẳng lặng hưởng thụ chút dịu dàng này.
"Xin lỗi Trúc Thanh, trong khoảng thời gian này không có gần gũi với ngươi." Tiêu Sắt áy náy nói.
Chu Trúc Thanh lắc lắc đầu, đáp lại: "Ta biết ngươi phải chịu áp lực rất lớn, chẳng những muốn giúp Long Quỳ sống lại, còn phải thay Tiên Nhi giải quyết vấn đề thể chất, luyện chế Dung linh đan cho Mỹ Đỗ Toa, đều là những chuyện cực kỳ quan trọng, thậm chí liên quan đến tính mạng."
"Tuy rằng ta không thích ngươi hoa tâm. Nhưng từ lúc bắt đầu ta liền biết ngươi là nam nhân có trách nhiệm. Đây cũng là điểm khác biệt giữa ngươi và Đái Mộc Bạch, Tiên Nhi, Long Quỳ, Đông Nhi tỷ tỷ đều là nữ tử ưu tú. Cho nên.. Vì để có thể giống Tiên Nhi và Long Quỳ đứng chung một chỗ, kề vai chiến đấu cùng ngươi, ta sẽ nỗ lực đuổi theo."
Nghe mèo con nói, Tiêu Sắt rốt cuộc không nhịn được, cúi đầu, trước ánh mắt ngại ngùng cùng chờ mong của mèo đưa đến nụ hôn đầu tiên trong ngày.
Đây là lần thứ hai hai người hôn môi, mèo con vẫn cứng ngắc như cũ nhưng không bị đụng tới hàm răng như lần trước, thậm chí còn tách đôi môi của Tiêu Sắt.
Nàng đang nỗ lực đáp lại.
Tiêu Sắt đã thực chiến với Nhã phi, Tiểu Y Tiên, Hồng Quỳ, kỹ thuật tiến bộ vượt bậc, chỉ chốc lát liền khiến tim mèo con đập loạn xạ, mắt đẹp mê ly.
Hôn một lúc, Tiêu Sắt không thoả mãn với hôn môi nữa, ôm eo mèo con, móng heo bắt đầu không thành thật, lần lần mò mò thẳng đến khi hoàn toàn nắm lấy tâm hồn căng tràn của nàng.
Đây là lần đầu Tiêu Sắt chạm vào bộ phận này.
Tâm hồn đột nhiên bị Tiêu Sắt nắm lấy, thân thể mèo con đột nhiên run lên, tâm trí giãy dụa một lúc, cuối cùng tùy ý để Tiêu Sắt làm xằng làm bậy....
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận