Từ cung điện Mỹ Đỗ Toa đi ra, Tiêu Sắt đã nhìn thấy Vân Vận chuẩn bị trở về Vân Lam Tông khi đã đưa A Lệ đến chỗ Dược Trần học tập.
"Vận nhi." Tiêu Sắt đuổi theo nàng.
"Tiêu Sắt, ngươi trở về khi nào?" Vân Vận dừng phi độn, trên dung nhan tuyệt đẹp toát ra một tia vui mừng, nhào vào trong long Tiêu Sắt.
Khoảng cách hai người gặp mặt đã qua hơn hai năm, khi đó Tiêu Sắt nói là đi bế quan đột phá Đấu Đế, Vân Vận cho rằng chỉ là nói đùa, dù sao cho dù Tiêu Sắt có thiên tài như thế nào, nhưng Đấu Khí đại lục đã vạn năm chưa xuất hiện Đấu Đế, sao đột phá Đấu Đế lại có thể dễ dàng như vậy.
Cho đến mấy tháng trước, A Lệ được kích hoạt huyết mạch Đấu Đế, tu vi tăng lên Đấu Thánh, Vân Vận mới biết được Tiêu Sắt thật sự đã thành công trở thành Đấu Đế, hơn nữa còn tiêu diệt một đám Hồn tộc muốn tàn sát Đấu Khí đại lục ở Hắc Giác vực.
Nhưng từ đó về sau Tiêu Sắt im hơi lặng tiếng, vốn dĩ Vân Vận cho rằng Tiêu Sắt có chuyện gì trì hoãn, cần qua một thời gian ngắn mới trở về, không nghĩ tới hôm nay đã gặp phải.
"Vừa mới trở về Hải Minh không lâu." Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Ngươi muốn trở về Vân Lam Tông sao?"
"Ừm, ta vừa mới đưa A Lệ đến Dược lão, đang chuẩn bị trở về." Trong mắt Vân Vận xẹt qua một tia chần chờ: "Ngươi... Ngươi có muốn ở cùng với ta hay không?"
"Vận nhi, khi nào ngươi mới học được cách không cần khách khí với ta vậy? Ta sẽ không giống như những người khác, ngươi cho rằng sau khi thành công trở thành Đấu Đế ta sẽ thay đổi sao!" Tiêu Sắt buông tay Vân Vận ra khẽ hôn nàng. Một giây sau, cảnh vật xung quanh hai người đã biến thành quảng trường sau núi Vân Lam Tông.
Nạp Lan Yên Nhiên đang luyện kiếm, thấy hai người Tiêu Sắt và Vân Vận đột nhiên đến, lập tức thu kiếm nghênh đón, cung kính nói: "Lão sư, Tiêu Sắt đại ca."
Vân Vận hơi gật đầu, khẽ vuốt ve hai má trắng nõn của Lan Yên Nhiên.
Nhìn Nạp Lan Yên Nhiên có thân hình yêu kiều quyến rũ, trong lòng Tiêu Sắt không khỏi sinh ra một suy nghĩ tà ác ---- tình thầy trò.
Nhưng ngay lập tức lại nghĩ đến Vân Vận, biết đối phương không có khả năng đồng ý, tóm lại vẫn là buông tha, lấy ra một cái bình ngọc từ trong nạp giới đưa cho Nạp Lan Yên Nhiên: "Yên Nhiên, ta cũng không có gì để tặng ngươi, hiện giờ tu vi của ngươi đã đạt tới Đấu Tông đỉnh phong, trong này có tinh huyết ma thú Đấu Thánh thuộc tính phong,bạo ngược chi khí bên trong đã bị ta tiêu diệt, ngươi cầm đi luyện hóa là đột phá được cảnh giới Đấu Tôn."
"Cảm ơn Tiêu Sắt đại ca." Nạp Lan Yên Nhiên cũng không có giả tạo, huống chi quan hệ hiện tại của hai người cũng không cần phải giả bộ.
Thu bình ngọc vào nạp giới, Nạp Lan Yên Nhiên nhìn Tiêu Sắt lại nhìn Vân Vận, trong mắt không khỏi xẹt qua một tia hâm mộ, hơi trầm ngâm đột nhiên cười nói: "Lão sư, Tiêu Sắt đại ca các ngươi tán gẫu trước, ta đi tu luyện trước."
Nói xong liền xoay người, bàn tay ngọc khẽ che ngực, hít sâu một hơi, chân đạp hư không hóa thành ánh sáng biến mất ở trong quảng trường.
Nhìn nơi Nạp Lan Yên Nhiên biến mất, Tiêu Sắt có hơi thất thần, lúc này bên tai đột nhiên vang lên tiếng hờn dỗi của Vân Vận: "Xem cái gì, người cũng đã đi rồi."
"A, chúng ta cũng đi thôi." Tiêu Sắt nắm lấy tay Vân Vận đi về phía khuê phòng của nàng.
Vân Vận đỏ mặt, một bên đi theo Tiêu Sắt, một bên nói: "Tiêu Sắt, có phải ngươi và Yên Nhiên đã phát sinh chuyện gì không?"
"Không có!" Tiêu Sắt lắc đầu, lại nghe Vân Vận nói: "Vậy làm sao ta lại phát hiện, mỗi lần Yên Nhiên nhìn thấy ngươi đều lộ ra bộ dạng thất hồn lạc phách, giống như bị bạn trai vứt bỏ, thành thật khai báo, có phải ngươi đã trêu chọc nàng hay không?"
"Làm sao có thể, lão bà, mấy năm nay lần nào ta và nàng gặp mặt không phải cũng có ngươi sao?" Tiêu Sắt khẽ nhún nhún, tuy rằng hắn muốn vượt rào thầy và trò, nhưng còn chưa được!
"Vậy chắc chắn là đại hội luyện dược sư mười năm trước." Trong lòng Vân Vận thở dài một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Ta sớm nên nghĩ đến."
"Nghĩ đến cái gì?" Tiêu Sắt khó hiểu.
"Không... Không có gì, chúng ta mau đi vào thôi." Vân Vận theo bản năng trả lời.
Nhưng lời này vừa mới rời miệng nàng đã hối hận, mặt đỏ lên, vào để làm gì? Trong lòng hai người đều biết rõ vậy mà nàng vừa mở miệng đã thúc giục, ý gì thì quá rõ.
Quả nhiên, một giây sau Tiêu Sắt đã ôm nàng, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, lần thứ hai xuất hiện đã đi tới khuê phòng Vân Vận, trong ánh mắt vừa sợ vừa xấu hổ của Vân Vận, Tiêu Sắt hóa thân thành sói đói mà nhào tới.
.............
Đợi đến khi Tiêu Sắt rời khỏi Vân Lam Tông đã là một tuần sau, mà dường như Vân Vận thì đã thương lượng xong trước với đám người Mỹ Đỗ Toa, Tiểu Y Tiên, mang theo A Lệ đi tới không gian Đấu La.
Mà Tiêu Sắt thì đi tới điểm dừng tiếp theo, Hải Vương Các ở Hắc Giác vực, bởi vì linh hồn lực của hắn cảm giác được mèo con ở đó, còn có đệ tử mấy năm không gặp của mình, Ninh Vinh Vinh cũng ở đây.
Giờ phút này, Chu Trúc Thanh và Ninh Vinh Vinh đã triệt để thành hai vị đại mỹ nữ, lần trước đi Thần giới Tiêu Sắt cũng cho Ninh Vinh Vinh một cái thần vị, cho nên giờ phút này tu vi của hai người đều là Đấu Tôn. Trong đó, tu vi của Chu Trúc Thanh đã đạt tới Đấu Tôn đỉnh phong.
"Trúc Thanh, chúng ta tới đây làm gì? Nhỡ đâu lão sư trở về Hải Minh không tìm thấy chúng ta thì làm sao bây giờ?" Ninh Vinh Vinh hỏi Chu Trúc Thanh.
Chu Trúc Thanh lắc đầu: "Ta và Tiên nhi, Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ đã ước định qua, mỗi người phân tán ra để cho Tiểu Sắt tìm từng người một. Linh hồn lực của Tiểu Sắt có thể bao trùm hơn phân nửa Đấu Khí đại lục, tìm chúng ta cũng không khó khăn."
"Vì sao các ngươi phải phân tán?" Ninh Vinh Vinh khó hiểu, đổi lại, nàng ước gì được thấy Tiêu Sắt sớm nhất.
Chu Trúc Thanh nói: "Ai bảo tên kia đào hoa như vậy, nếu hắn không đưa ra lý do tốt đến đón chúng ta, chúng ta cũng không trở về."
Ninh Vinh Vinh cảm thấy đồng ý gật đầu, "Quả thật rất đào hoa, hiện tại ngay cả ta cũng không biết đến tột cùng mình có bao nhiêu sư mẫu. Hơn nữa số lượng rất có thể còn tiếp tục tăng..." Lời của nàng còn chưa nói hết thì Tiêu Sắt đã cười tủm tỉm đứng trước hai người, ngay lập tức Ninh Vinh Vinh kinh hãi thất thanh: "Sư... Sư phụ...."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận