Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 167: Gặp lại Tiêu Ngọc

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
-
Sáng sớm hôm sau, đám người Tiêu Sắt kết thúc gần một tháng sinh hoạt trong sơn cốc, tiếp tục một hành trình mới.
Long Quỳ tiến vào ma kiếm, Mỹ Đỗ Toa biến thành Thất thải thôn thiên mãng cùng mèo con tiến vào Như ý bách bảo nang.
Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên mở đôi cánh ra, nhanh chóng bay về phía thành Ô Thản.
"Tiêu Sắt, với thực lực của chúng ta, hẳn là học viện Già Nam không giúp ích gì nhiều đi." Trong không trung, Tiểu Y Tiên nghiêng đầu nhìn về Tiêu Sắt nói.
"Còn nhớ ta đã từng nói với ngươi mấy chỗ có dị hỏa sao?" Tiêu Sắt mỉm cười, hỏi ngược lại.
Tiểu Y Tiên bừng tỉnh, "Ý của ngươi là học viện Già Nam có cất giấu dị hỏa?"
Tiêu Sắt khẽ gật đầu.
Khi nói chuyện, thành Ô Thản đang dần dần hiện lên trước mắt hai người.
"Tới rồi." Phe phẩy Tử vân dực, Tiêu Sắt chậm rãi hạ xuống mặt đất. Tiểu Y Tiên theo sát.
Vừa chạm vào mặt đất, Tiêu Sắt liền đưa Chu Trúc Thanh ra khỏi bảo nang.
"Đây là thành Ô Thản sao?" Chu Trúc Thanh tò mò quan sát thành thị phía trước, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy kiến trúc đại lục Đấu Khí.
"Đi thôi." Đứng giữa Chu Trúc Thanh cùng Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt cười cười, cất bước đi tới.
Tướng mạo ba người bất phàm người, Chu Trúc Thanh cùng Tiểu Y Tiên đều là mỹ nữ không nói.
Bản thân Tiêu Sắt cũng không tồi.
Sau khi lần lượt hấp thu hồn lực của Đái Mộc Bạch, Hồn cốt của Băng hỏa long vương, thân thể hắn được hồn lực uẩn dưỡng. Chẳng những làn da trở nên trắng nõn, mịn màng, dáng người cũng gần như hoàn mỹ, mang đến cho người cảm giác có tu dưỡng, phối hợp với ngũ quan tuấn tú cùng sự tin tạo thành khí chất đặc biệt.
Ba người mới vừa đi qua cửa thành liền khiến không ít người chú ý.
Từng đôi mắt tò mò quan sát ba người, trong đó có hâm mộ, có thưởng thức, có đố kỵ...Ba người cũng chẳng để ý, giống như đã quen rồi.
Đi theo con đường trong trí nhớ, Tiêu Sắt dẫn dắt Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh tới quảng trường mà học viện Già Nam chiêu sinh.
Trên quảng trường rộng có tiếng ồn ào, trung tâm quảng trường như cái phễu, vô số người trẻ tuổi hội tụ đến, nối tiếp nhau tiến vào.
Ngơ ngác nhìn biển người phía trước một lúc, Chu Trúc Thanh hít sâu một hơi, buồn bực nhìn về phía Tiêu Sắt, bất đắc dĩ cười nói: "Tiểu Sắt, xem ra hôm nay chúng ta không dễ báo danh rồi."
"Yên tâm, chúng ta không cần xếp hàng." Tiêu Sắt nở nụ cười thần bí, đôi mắt khép hờ, giơ lên tay nói: "Đi, cùng ta."
Ba người đi vòng qua quanh quảng trường, không bao lâu liền đi tới một lối đi vào có binh lính thủ vệ tạo thành rào chắn.
Nơi đó có một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng, vẻ mặt nôn nóng, đi qua đi lại.
Trông thiếu nữ lớn hơn Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên một chút. Da thịt trắng trẻo, dáng người gợi cảm. Khiến người ta chú ý nhất vẫn là đôi chân dài hoàn mỹ, khiến người nhìn muốn nắm lấy.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, váy đỏ của thiếu nữ dính sát vào thân thể mềm mại, tà váy lay lay khiến thân hình lồi lõm lúc ẩn lúc hiện, cực kỳ mê người.
Nhìn thấy thiếu nữ có vẻ nôn nóng, Tiêu Sắt tươi cười, một năm rồi bọn họ mới gặp lại.
"Tiêu Sắt, ngươi nhận thức nữ hài kia sao?" Tiểu Y Tiên thấy Tiêu Sắt cười với thiếu nữ, có chút kinh ngạc nói. Trong nhận thức của nàng, tuy rắng Tiêu Sắt hoa tâm nhưng đối mặt với người mà hắn không coi trọng thì hắn cũng sẽ không để ý.
"Khụ..." Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng, chỉ chỉ thiếu nữ váy đỏ, có chút chột dạ nói: "Đây là vị biểu tỷ mà ta đã nói với các ngươi, Tiêu Ngọc."
Nghe vậy, mèo con cùng Tiểu Y Tiên ngẩn ra, rồi bất chợt nhìn nhau cười, không nói thêm gì nữa.
Lúc này, Tiêu Ngọc cũng thấy được Tiêu Sắt, mắt đẹp sáng lên, trước ánh mắt kinh ngạc của đám hộ vệ chung quanh, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Sắt, nắm lấy tay hắn, xoay người trở lại lối vào.
Vừa đi vừa thúc giục: "Tiểu sắc lang, ngươi tới chậm quá, hôm nay là ngày cuối cùng để báo danh, mặt trời xuống núi liền kết thúc."
Tiêu Sắt hơi lúng túng, nghiêng đầu nhìn nhìn Tiểu Y Tiên cùng mèo con theo sau, ý bảo các nàng theo sát.
Giống như trong nguyên tác, binh lính canh gác phóng ra sát khí khảo nghiệm mấy người Tiêu Sắt.
Đáng tiếc bọn họ khảo nghiệm sai người, nếu bàn về giết người, trải qua hai năm làm độc sư, Tiểu Y Tiên giết người còn nhiều hơn bọn hắn.
Chỉ liếc mắt một cái liền khiến đám binh lính đổ mồ hôi lạnh.
"Ngọc Nhi!" Vừa tiến vào quảng trường liền nghe một giọng nữ vui vẻ truyền đến.
Một bóng hình xinh đẹp nhanh chóng nhào tới, cười hì hì, ôm lấy Tiêu Ngọc, nhanh chóng sờ soạng đôi chân dài của Tiêu Ngọc một chút.
Không thể không nói, đây là một thiếu nữ rất đầy đặn, cho dù là mèo con cũng phải kém hơn một bậc. Mông vểnh, vòng eo mảnh khảnh, dù tướng mạo không bằng Tiểu Y Tiên, mèo con, Tiêu Ngọc nhưng dáng người nóng bỏng lại hấp dẫn tất cả giống đực ở đây.
Tiêu Ngọc hung hăng trừng Tuyết Ni, tùy ý để đối phương vây quanh, xoay người nhìn về phía Tiêu Sắt, giới thiệu: "Đây là tỷ muội tốt của ta ở học viện Già Nam, tên là Tuyết Ni."
Sau đó tiến đến bên tai Tuyết Ni, nhẹ giọng nói thầm vài câu.
Nghe vậy, ánh mắt Tuyết Ni chuyển sang Tiêu Sắt, hai mắt lập tức tỏa sáng, mỉm cười nói: "Đây là biểu đệ thanh mai trúc mã thường nhắc tới với ta sao, không thể không nói ánh mắt Ngọc Nhi ngươi thật độc, dĩ nhiên tìm một tiểu tình nhân đẹp trai thế này."
Nói rồi ánh mắt Tuyết Ni chuyến sang Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh phía sau, khi thấy rõ gương mặt tuyệt mỹ của hai nữ, mặt đẹp như nữ sắc lang thèm nhỏ dãi, kinh ngạc cảm thán:"Oa! Ngọc Nhi, nhà ngươi cũng nhiều tiểu mỹ nữ quá đi.... Hơn nữa còn là hai vị hệ băng..."
"A?" Lúc này, Tiêu Ngọc đang đỏ mặt vì một câu ' tiểu tình nhân đẹp trai' mới chuyển ánh mắt sang Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh, mặt đẹp tức lộ vẻ kinh ngạc.
Do quá nôn nóng, cho nên Tiêu Ngọc vẫn chưa để ý đến Tiểu Y Tiên cùng mèo con, giờ phút này nghe Tuyết Ni nói mới để ý, không biết từ khi nào mà bên cạnh Tiêu Sắt đã có thêm hai thiếu nữ xinh đẹp.
Thấy Tiêu Ngọc kinh ngạc, Tuyết Ni hỏi lại: "Ngọc Nhi ngươi.... Không quen biết các nàng?"

Bình Luận

0 Thảo luận