Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 159: Tiêu Viêm thua thiệt

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Nạp Lan Yên Nhiên?" Nghe vậy, Tiêu Chiến bừng tỉnh, sau đó sắc mặt biến đổi, hiện tại hắn đã hiểu vì sao Cát Diệp muốn thương nghị riêng rồi, bởi vì bận tâm mặt mũi của hắn.
Nạp Lan Yên Nhiên chạy tới Tiêu gia chắc chắn không phải để bái phỏng Tiêu thúc thúc này, như vậy cũng chỉ có một khả năng: Từ hôn!
"Ha ha, thì ra là cháu gái Nạp Lan lão gia tử, Nạp Lan Yên Nhiên, nhiều năm không gặp, không nghĩ tới đã lớn như vậy. Nghe nói ngươi được Vân Vận đại nhân thu làm đệ tử, mười ba tuổi liền trở thành Đấu Giả, thật là thiên phú dị bẩm."
"Tiêu thúc thúc quá khen, so với thiên tài thật sự, chất nữ chỉ là người bình thường." Nạp Lan Yên Nhiên cười cười, không có chút đắc ý nào, từ sau khi nhận thức ' Tiêu Hoả Hoả ', chuyện mười ba tuổi đột phá Đấu Giả đối với nàng mà nói đã không còn đáng giá khoe khoang.
"Tiêu thúc thúc, lần này chất nữ tiến đến là có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngài, chẳng biết có thể nói riêng hay không...."
"Quả nhiên..." Nghe Nạp Lan Yên Nhiên nói, Tiêu Chiến thầm than một tiếng, chuyện nên tới chung quy phải tới, bất chợt không màng ánh mắt bất mãn của ba vị trưởng lão Tiêu gia, đứng dậy muốn dẫn Cát Diệp và Nạp Lan Yên Nhiên ra khỏi đại sảnh.
Trong góc đại sảnh, giờ phút này, nội tâm Tiêu Viêm đã bị lửa giận bao phủ, trong mắt Tiêu Chiến thì Nạp Lan Yên Nhiên và Cát Diệp bận tâm mặt mũi của hắn nên lựa chọn thương nghị riêng.
Nhưng trong mắt Tiêu Viêm lại khác, hắn chỉ mới trải qua hai năm tôi luyện, đang trong quá trình thuế biến, tâm trí cùng khả năng suy xét không thành thục như một năm sau.
Thông qua Huân Nhi, hắn đã biết mục đích của Nạp Lan Yên Nhiên là từ hôn.
Hắn cho rằng Cát Diệp, Nạp Lan Yên Nhiên yêu cầu Tiêu Chiến nói chuyện riêng là e ngại miệng lưỡi mọi người, tính âm thầm bức bách phụ thân hắn giải trừ hôn ước.
Trong lòng càng nghĩ càng giận, còn không đợi Tiêu Chiến đáp lời, Tiêu Viêm mang theo khuôn mặt có chút dữ tợn mở miệng nói: "Nạp Lan tiểu thư, Cát Diệp trưởng lão, không cần nói chuyện riêng, chúng ta sẽ không đáp ứng."
Lời Tiêu Viêm nói khiến đại sảnh trở nên yên tĩnh, ánh mắt mọi người chuyển sang Tiêu Viêm đang ở trong góc, đều có vẻ châm chọc và khinh thường.
"Tiêu Viêm, lui ra cho ta. Nơi này không có phần ngươi nói chuyện." Mặt già trầm xuống, nhị trưởng lão quát to.
"Tiêu Viêm, chú ý thân phận của ngươi." Đại trưởng lão cũng là chậm rãi mở miệng, giọng điệu không hề che giấu sự chán ghét.
"Ba vị trưởng lão, các ngươi đáp ứng thật nhanh, nhưng các ngươi biết Nạp Lan Yên Nhiên yêu cầu gì sao?" Tiêu Viêm cười lạnh, chậm rãi đứng dậy, châm chọc nói.
Hắn đã sớm chịu đựng ba lão già này đủ rồi. Ngày thường không có việc gì liền làm khó phụ thân hắn, hiện giờ Cát Diệp, Nạp Lan Yên Nhiên đưa ra yêu cầu, bọn họ không hỏi mà đã đáp ứng.
Nghe vậy, ba vị trưởng lão cũng hơi hơi sửng sốt, tuy rằng giọng điệu của Tiêu Viêm khiến bọn họ rất bất mãn, nhưng cũng tò mò muốn biết Nạp Lan Yên Nhiên muốn nói chuyện gì với Tiêu Chiến. Bất chợt kinh ngạc hỏi: "Vậy ngươi nói nói xem."
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, xoay người nhìn về phía Nạp Lan Yên Nhiên, trong mắt tràn ngập sự tức giận.
"Viêm Nhi, lui ra." Ngay khi Tiêu Viêm muốn nói gì với Nạp Lan Yên Nhiên thì Tiêu Chiến lên tiếng.
"Phụ thân, chẳng lẽ cả ngài cũng không đoán được bọn họ tính làm gì sao?" Tiêu Viêm nhìn về phía Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến than nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Tự nhiên đoán được, chỉ là bọn họ muốn nói riêng với ta, đã có phần quan tâm mặt mũi của ta ở Tiêu gia, không cần gây chuyện."
"Không... Xin thứ cho hài nhi bất hiếu, bọn họ rõ ràng là yêu quý mặt mũi bản thân, tính âm thầm bức bách ngài, vừa không dính vào ác danh ' lấy thế ép người ' lại có thể đạt tới mục đích. Hôm nay ta phải vạch trần bộ mặt ghê tởm của bọn họ trước mặt mọi người."
Tiêu Viêm quỳ đến trên mặt đất dập đầu ba cái với Tiêu Chiến, cắn chặt răng, đứng dậy nhìn sang Nạp Lan Yên Nhiên, chất vấn: "Ngươi chính là Nạp Lan Yên Nhiên?"
"Thì như thế nào?" Nạp Lan Yên Nhiên nhíu mày.
Nàng dựa theo gia gia giao phó, không thể tổn hại mặt mũi hai nhà, âm thầm hoà bình giải trừ hôn ước.
Ai ngờ một tên ngu ngốc, lì lợm xuất hiện, hơn nữa còn là người có hôn ước với nàng, điều này khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên vốn đã cao ngạo càng cảm thấy không thoải mái.
"Xin hỏi Nạp Lan tiểu thư lén muốn cùng ta phụ thân nói chuyện gì?" Đè nén lửa giận trong lòng, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, bình tĩnh hỏi.
"Không liên quan đến ngươi." Nạp Lan Yên Nhiên quay đầu đi, đối với gia hỏa lì lợm này, nàng không có một chút hảo cảm.
So với ' Tiêu Hoả Hoả ', quả thực chính là một trên trời một dưới đất.
A không... Sao Tiêu Viêm có thể so được, phải nói chính là một con cóc... Oa oa oa..... Muốn ăn thịt thiên nga!
"Không liên quan đến ta?" Tiêu Viêm cười lạnh, "Tốt một câu không liên quan, ta thấy là ngươi muốn bức bách phụ thân ta giải trừ hôn ước đi!"
Tiêu Viêm vừa nói xong, mọi người trong đại sảnh đều cảm thấy chấn động, sau một lúc lâu mới nhìn về phía Tiêu Chiến, ánh mắt không còn kính sợ như thường ngày mà có thêm chút châm chọc cùng cười nhạo.
Nạp Lan Yên Nhiên cũng ngẩn người, ngay sau đó nhìn Tiêu Viêm như nhìn kẻ ngu ngốc, hình như tên này tự suy diễn quá độ, tức đến hồ đồ rồi.
Sau một lúc, Nạp Lan Yên Nhiên chậm rãi mở miệng nói: "Ta vốn muốn hai nhà âm thầm giải quyết. Như vậy cũng sẽ không tổn thương mặt mũi Tiêu gia, nhưng nếu ngươi đã nói ra thì cũng đi thẳng vào vấn đề."
Nói xong, ánh mắt Nạp Lan Yên Nhiên liền chuyển sang Tiêu Chiến.
Nhìn sắc mặt Tiêu Chiến trông cực kỳ khó coi, Nạp Lan Yên Nhiên hít sâu một hơi, lạnh nhạt nói: "Tiêu thúc thúc, ta nghĩ ngươi cũng đã đoán được."
Tiêu Chiến chậm rãi gật đầu. Nếu đối phương vừa tới liền ngang ngược vô lý từ hôn thì có khả năng hắn sẽ giận tím mặt, nhưng hiện tại là do nhi tử nhà mình nói toạc ra. Chuyện này khiến hắn tức mà không làm gì được, trông Tiêu Chiến có vẻ già đi rất nhiều.
"Phụ thân, hiện tại ngài đã nhìn thấy sắc mặt đáng ghê tởm của bọn họ đi." Tiêu Viêm căm phẫn chỉ trỏ.
Giờ phút này, trong lòng hắn cũng đã bắt đầu có chút hốt hoảng, chưa thấy được cảnh Nạp Lan Yên Nhiên bị mọi người dè bỉu, ngược lại khiến phụ thân hắn nhận lấy vô số ánh mắt phê bình.
"Viêm Nhi, im miệng." Lần đầu tiên Tiêu Chiến quát tháo Tiêu Viêm.
"Phụ thân, ta..."
"Im miệng.... Còn ngại mất mặt vứt không đủ sao?" Tiêu Chiến hung hăng trừng Tiêu Viêm một cái, hận rèn sắt không thành thép, dù người ta thật sự tới từ hôn cũng không phải do ngươi làm rõ.
"Được..." Bất đắc dĩ, Tiêu Viêm chỉ có thể cúi đầu không nói nữa. Trong lòng âm thầm mắng mười tám đời tổ tông nhà Nạp Lan Yên Nhiên.

Bình Luận

0 Thảo luận