----
Hai người cứ cứng đờ như vậy, có thể nhìn thấy bóng mình từ trong mắt đối phương.
Trong tầm mắt Vân Vận, thiếu niên rất anh tuấn, nụ cười rất dịu dàng, giống như có thể cảm nhiễm nhân tâm.
Ở trong tầm mắt Tiêu Sắt, da thịt Vân Vận tựa như tuyết mùa đông, hài tròng mắt đen nhánh có chút sầu lo cùng ngượng ngùng, mỗi khi chớp mắt, lông mi mềm nhẹ lay động, dưới mắt đẹp là cái mũi cao cùng với môi đỏ.
Giờ khắc này, thế giới như toàn tĩnh lặng, chỉ còn lại có hai người.
Có lẽ là bởi vì nhiệt độ ban đêm hạ xuống hay nguyên nhân gì đó mà vai Vân Vận run nhè nhẹ, tóc đẹp đong đưa.
Thấy một màn này, thiếu niên nhảy xuống, đi đến trước người Vân Vận.
Vân Vận theo bản năng nhìn sát thiếu niên, trước ánh mắt hơi hoảng loạn của nàng, Tiêu Sắt không chút chần chờ cởi trường bào, khoác lêm thân thể mềm mại.
Hai người nhìn nhau, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Giờ phút này, bọn họ đều có thể nghe được tiếng tim đập cùng tiếng hít thở dồn dập của nhau.
"Ngươi...." ×2
"Ta...." ×2
"Ngươi nói trước." ×2
Hai bên đều mỉm cười.
"Ngươi nói trước đi." Tiêu Sắt nói.
"Ừ." Vân Vận trầm ngâm, ánh mắt chưa từng dời khỏi gương mặt Tiêu Sắt, nàng có chút ngượng ngùng và chần chờ nói: "Chúng ta.... Có phải đã từng gặp nhau ở đâu hay không?"
"Có lẽ vậy, nhưng hiện tại ngươi càng đẹp hơn so với thời điểm ấy, Vân Chi." Tiêu Sắt nhẹ giọng cười nói.
"Thời điểm ấy?" Nghe vậy, Vân Vận sửng sốt, theo bản năng quan sát Tiêu Sắt lần nữa, khi nhìn thấy đai lưng ngọc trên hông Tiêu Sắt cùng với cái túi Tiêu Sắt, tức khắc bừng tỉnh, kinh ngạc nói: "Ngươi là Tiêu Hỏa Hỏa?"
"Đã lâu không thấy, Vân Vận tông chủ." Tiêu Sắt mỉm cười, lấy mặt nạ từ nạp giới đeo vào, biến thành Tiêu Hỏa Hỏa.
"Ngươi.... Này...." Nhìn thấy Tiêu Sắt mang mặt nạ, biến trở về khuôn mặt trẻ tuổi quen thuộc, Vân Vận tỏ vẻ khó tin, mặt đẹp chợt nóng lên, loay hoay cả buổi, đối phương đã sớm biết thân phận của mình, mình lại còn lấy tên giả Vân Chi.
"Xin lỗi... Không phải ta cố ý muốn lừa gạt ngươi." Mặt Vân Vận đỏ bừng, ánh mắt có chút trốn tránh, áy náy nói.
"Không sao, không thể không có lòng đề phòng người khác, không phải ta cũng từng thay hình đổi dạng sao?" Tiêu Sắt tháo mặt nạ, cười nói: "Huống hồ ta rất thích bộ dáng hiện tại này của ngươi, Vân Chi."
"Cảm ơn!" Vân Vận nghe vậy, cúi đầu, lộ vẻ thẹn thùng của nữ nhân.
Nhìn thấy biểu tình của Vân Vận biến hóa, Tiêu Sắt chuyển đề tài, "Nếu đều không ngủ được, không bằng ngồi tâm sự giải buồn đi. Ngươi cảm thấy thế nào?"
"Có thể." Vân Vận không từ chối, giờ phút này nàng chỉ cảm thấy tim mình đang đâp loạn, đây là chuyện chưa từng có sau nhiều năm tu luyện, chẳng lẽ mình động lòng với tiểu gia hỏa trước mắt này?
Nghe Vân Vận đồng ý, Tiêu Sắt mỉm cười, ôm lấy eo nàng, nhảy lên tảng đá, nhẹ nhàng buông ra, sau đó trực tiếp nằm xuống, tay gối sau cổ gian, thưởng thức bầu trời đầy sao.
Đột nhiên bị đưa lên, Vân Vận hiển nhiên có chút không biết làm sao, nhìn Tiêu Sắt nằm xuống, nàng nắm chặt trường bào khoác trên người, cũng nằm xuống theo, cách Tiêu Sắt một chút.
"Cảm giác cũng không tệ lắm đi?" Tiêu Sắt vẫn nhìn chăm chú bầu trời đầy sao, thuận miệng hỏi.
"Ừ." Vân Vận lên tiếng.
Hai người không nói nữa, sơn cốc lại trở nên yên tĩnh.
Một lúc sau, Vân Vận chợt mở miệng nói: "Có thể nói cho ta.... Vì sao ở Đại hội Luyện dược sư ngươi lại muốn che giấu thận phận? Không muốn nói cũng không có gì, ta chỉ có chút tò mò, tùy tiện hỏi."
"Bởi vì lúc ấy ta còn không có năng lực tự bảo vệ mình, một Luyện dược sư nho nhỏ chưa đến cấp Đấu Linh, không có chỗ dựa, đi đến đâu cũng cần phải thật cẩn thận, lại còn đề phòng người nào đó âm thầm nhìn chăm chú." Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
"Người nào đó âm thầm?" Vân Vận nghe vậy, không rõ nguyên do nhưng cũng không hỏi nhiều, câu hỏi vừa rồi chỉ là muốn giảm bớt hoảng loạn cùng rung động trong lòng, dời đi dời sực chú ý mà thôi.
"Ngươi không hỏi xem lúc trước vì sao ta hai lần từ chối lời mời của ngươi sao?" Tiêu Sắt nghiêng người, cười nói.
"Vậy ngươi nói xem." Nghe vậy, Vân Vận cũng hứng thú, nghiêng đầu nhìn Tiêu Sắt, phát hiện hắn đang lẳng lặng nhìn mình, từ trong mắt đối phương, nàng nhìn ra một ít cảm xúc.
Nàng đã từng thấy ánh mắt thế này, chỉ là không có ai dám biểu hiện rõ trước mặt nàng.
Cho dù Đan Vương Cổ Hà, Luyện dược sư đệ nhất đế quốc Gia Mã cũng chỉ giấu ở trong lòng mà không dám biểu lộ.
Nhưng tiểu gia hỏa này lại biểu lộ ra.
Hơn nữa còn không thèm che giấu.
Tiêu Sắt vẫn lẳng lặng nhìn Vân Vận, mỉm cười nói: "Bởi vì ta không muốn trở thành đồ đệ của ngươi."
"Cũng đúng, với tư chất của ngươi, cường giả Đấu Tông cũng không có tư cách làm lão sư." Vân Vận dời mắt, có chút ảm đạm nói.
"Không, ngươi hiểu sai ý của ta." Tiêu Sắt lắc đầu nói.
"Vậy vì sao?" Vân Vận tò mò hỏi.
"Trở thành thầy trò, đại biểu cho quan hệ giữa chúng ta sẽ đã bị ước thúc, có lẽ ta ở trong lòng ngươi ta vĩnh viễn sẽ chỉ là một đệ tử ưu tú. Nhưng hoàn toàn ngược lại, ta không muốn trở thành đệ tử của ngươi, ta muốn càng hiểu ngươi hơn, che chở ngươi."
Tiêu Sắt nói xong, gò má Vân Vận càng thêm hồng, cuối cùng ngay cả cổ cũng ửng hồng.
Hắn không có nói tới chữ yêu thích nhưng cách nói này thực tế hơn bất kỳ lời nào khác.
Dùng bốn chữ để tóm lại, đó chính là ' Nhất kiến chung tình '.
Cẩn thận nghĩ lại, lúc trước Tiêu Sắt ở đại hội Luyện dược sư đã được muôn vàn mỹ nữ lượn quanh, ngay cả đệ tử Nạp Lan Yên Nhiên của nàng cũng ưa thích, nhưng Tiêu Sắt hoàn toàn mắt điếc tai ngơ, ngược lại có mấy lần nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường.
Lúc ấy nàng nghĩ chính mình đa tâm, hiện tại mới phát hiện, có lẽ khi đó thiếu niên đã thích mình rồi.
Thấp thỏm, vui sướng, ngượng ngùng, phiền muộn... Nhiều loại cam xúc phức tạp đan xen, Vân Vận hoa mắt chóng mặt, nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Đêm nay, nàng ngủ thật yên giấc, chưa bao giờ thoải mái như thế này.
Chỉ là, chờ đến nàng tỉnh lại, phát hiện bên dưới thân không có sự lạnh lẽo của đá, hình như nó đã bị nung nóng, trường bào đen vẫn ở trên người nàng, hơn nữa ngón tay trái có thêm một cái nạp giới, trong ngực có thêm một lá thư.
Còn thiếu niên, không biết đã đi hướng nào rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận