Tiêu Sắt nhớ lại cốt truyện trong nguyên tác, cười lạnh nói: "Nói là yến hội đêm nay tổ chức cho ta cùng Liễu Linh và các Luyện dược sư thư giãn nhưng trên thực tế là hoàng thất Gia Mã muốn dùng đám Luyện dược sư chúng ta làm mồi nhử, mượn cơ hội một lưới bắt hết độc sư ở Thánh thành. Lần này có Vân Vận đi, không biết nhóm độc sư Xuất Vân có cắn câu hay không, để an toàn, tốt nhất là ngươi nên từ chối."
Nhã Phi bừng tỉnh, "Đúng là rất giống phong cách của hoàng thất."
Tiêu Sắt cười nói: "Một khi đã như vậy, đêm nay ở nhà đấu giá thôi."
"Được. Ta sẽ từ chối." Nhã Phi gật đầu đáp ứng.
Thấy Nhã Phi đáp ứng, Tiêu Sắt mỉm cười gật đầu, không nói gì nữa...
Không lâu sau hai người trở lại nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, chào nhau xong Tiêu Sắt liền về hòng, lấy đài sen ra điều tức một canh giờ, khôi phục thân thể tới trạng thái đỉnh.
"Hệ thống, tiến hành rút thăm đĩa quay."
【 Đinh, chúc mừng ký chủ rút được vé du lịch đến Đấu La đại lục (bảy ngày) 】
"Vé du lịch Đấu La đại lục sao?" Hai mắt Tiêu Sắt sáng lên, xem ra sau khi đại hội Luyện dược sư kết thúc liền có thể đi tìm hai khối hồn cốt Thần cấp trong Băng hoả lưỡng nghi nhãn rồi, nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra thì đủ để chống đỡ cho Tiểu Y Tiên tu luyện đến Đấu Tôn mà không bộc phát Ách nạn độc thể.
"Ca ca, xem ra hôm nay ngươi rất vui vẻ, là bởi vì mấy nữ hài tử xinh đẹp ban ngày sao?" Tiếng cười khẽ của Long Quỳ chợt vang lên, trong giọng nói mang theo chút vị chua.
Nghe vậy, Tiêu Sắt đỏ mặt, vội vàng giải thích: "Không không.. Chỉ là ta nhớ tới một chỗ có thể tìm được tài liệu giúp Tiểu Y Tiên ức chế Ách nạn độc thể."
"Nga.." Trầm ngâm một lát, Long Quỳ bay ra khỏi ma kiếm, ngồi trên đài sen, tay ngọc nâng má, mỉm cười nói: "Có phải ca ca thích Nhã Phi kia không?"
"Vì sao ngươi lại nghĩ như vậy?" Tiêu Sắt nghiêng đầu nhìn Long Quỳ, cười khổ nói.
Long Quỳ giải thích:"Bởi vì đối với nữ tử mình không thích, ca ca sẽ không tiếp xúc nhiều, tựa như Huân Nhi ở thành Ô Thản, tiểu công chúa hoàng thất, ca ca không muốn liên quan gì đến các nàng. Còn nữ tử như Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ, Nhã Phi cùng Tiêu Ngọc, ca ca rất vui vẻ khi tiếp xúc, đôi khi tim đập nhanh nữa, tựa như khi ca ca ôm Long Quỳ. Đúng rồi, hình như còn có nàng Vân Vận kia, ca ca thật sự hoa tâm nha."
"Ách..." Da mặt Tiêu Sắt co rút, may mà Mỹ Đỗ Toa đang ở trong Như ý bách bảo nang, bằng không nàng nghe được sẽ thảm lắm.
"Long Quỳ, ngươi trách ca ca hoa tâm sao?" Tiêu Sắt không có phủ nhận, hắn không muốn lừa gạt Long Quỳ, hắn thật sự thèm muốn Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Vân Vận, Nhã Phi, còn Tiêu Ngọc là thanh mai trúc mã, lâu ngày sinh tình.
"Ừ..." Long Quỳ nghiêng đầu nhỏ, tỏ vẻ buồn rầu, trầm ngâm một lát rồi cười nói: "Nếu là trước đây, nói không chừng Long Quỳ sẽ trách ca ca, thậm chí còn khả năng sẽ ghen ghét các nàng, nhưng hiện tại thì không."
Nghe vậy, Tiêu Sắt trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, theo bản năng hỏi: "Vì sao?" Hắn nhớ rõ trong Tiên kiếm kỳ hiệp, bởi vì ghen ghét Tuyết Kiến độc chiếm Cảnh Thiên mà Long Quỳ đã hắc hóa một đoạn thời gian.
Nghe Tiêu Sắt nói, mặt Long Quỳ hơi đỏ lên, ánh mắt có chút né tránh, nói nhẹ như tiếng muỗi bay: "Bởi vì ca ca từng nói, nếu sau này thành hôn, người thứ nhất cưới sẽ là Long Quỳ."
Nói xong, Long Quỳ quá ngại ngùng, đỏ mặt hóa thành tia sáng chui vào hình ma kiếm trên tay Tiêu Sắt.
Ngẩn ngơ nhìn Long Quỳ biến mất, Tiêu Sắt nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói: "Long Quỳ, ca ca vĩnh viễn thích ngươi nha, Tiểu Hồng cũng vậy."
"Ừ, Ừ"
Giọng Hồng Quỳ cùng Lam Quỳ đồng thời vang lên, âm thanh mềm mại êm tai làm cho người ta cảm giác như tâm hồn được gột rửa.
Đúng lúc này, có tiếng đập cửa, sau đó là một giọng nói làm nam nhân tê dại, "Tiêu Sắt tiểu đệ đệ, nghỉ ngơi chưa?"
Nghe giọng Nhã Phi, Tiêu Sắt ngẩn ra, thường ngày Nhã Phi cũng sẽ không tìm hắn vào thời gian này, nhanh chóng thu hồi đài sen rồi đứng dậy mở cửa phòng.
"Làm sao vậy Nhã Phi tỷ, buổi tối đến phòng ta, chẳng lẽ là muốn...À... Nói trước, ta cũng không phải là một nam nhân tuỳ tiện, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta đó..." Ánh mắt đảo qua gương mặt xinh đẹp của Nhã Phi, xẹt qua gáy ngọc trắng nõn, cuối cùng dừng lại trên hai núi ngọc mượt mà, Tiêu Sắt nuốt nước miếng.
Bị Tiêu Sắt nhìn như thế, mặt Nhã Phi hơi đỏ lên, trừng hắn một cái, hờn dỗi nói: "Ba hoa, không biết tại sao tiểu gia hoả ngươi càng lớn càng hư."
"Vậy quá đáng tiếc." Tiêu Sắt hơi nhún vai, có vẻ tiếc nuối, thuận miệng hỏi: "Như vậy... Đã trễ thế này, Nhã Phi tỷ tới tìm ta có chuyện gì?"
Nhã Phi gật đầu, nghiêm mặt nói: "Ngươi đoán không sai, độc sư đế quốc Xuất Vân thật sự tập kích nhóm Luyện dược sư tham gia yến hội nhưng bọn hắn không biết Vân Vận cũng ở trong đó, kết quả toàn quân bị diệt. Hải lão vừa mới trở về kêu ta chuyển lời cho ngươi, hội trưởng Pháp Mã có chuyện quan trọng tìm ngươi, hiện tại mời ngươi đi một chuyến."
Tiêu Sắt gật đầu, "Ta đã biết, hiện tại liền đi."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt ra khỏi phòng, sau đó đóng cửa nhưng mới đi vài bước liền trở về, trước ánh mắt ngạc nhiên của Nhã Phi, hắn bỗng ôm eo nàng, môi mỏng dán lên.
"Đây là thứ ngươi thiếu ta lúc ở trên xe ngựa." Lưu lại những lời này, Tiêu Sắt nhảy khỏi hành lang, mở Tử vân dực bay về phía Hiệp hội Luyện dược sư....
Nhìn bóng dáng Tiêu Sắt biến mất, Nhã Phi nhanh chóng đi đến trước cửa sổ, tay ngọc vuốt môi, mặt đẹp đỏ chót, mỉm cười, lẩm bẩm: "Xem ra tiểu gia hỏa này đã thật sự trưởng thành...."
Dưới bầu trời đêm, Tiêu Sắt bay vút trên không, khoảng mười phút sau lặng yên hạ xuống bên ngoài Hiệp hội Luyện dược sư.
Tuy đã khuya nhưng Hiệp hội Luyện dược sư vẫn đèn đuốc sáng trưng tựa như ban ngày, có hộ vệ gác cửa.
"Chắc Pháp Mã lão nhân muốn cho ta một quyển đan phương, để ta chiến thắng Hoắc Đốn kia đi." Ý nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đầu, Tiêu Sắt cười cười, cất bước đến gần cửa lớn.
Trải qua hai vòng đấu ban ngày, Tiêu Sắt đã nổi tiếng ở Đế đô, các hộ vệ nhận ra ' Tiêu Hỏa Hỏa ' liền chào hỏi: "Tiêu Hỏa Hỏa đại nhân đến rồi, hội trưởng Pháp Mã đã ở bên trong chờ ngài, mời ngài vào."
Tiêu Sắt gật đầu, nhấc chân bước qua cửa lớn, được một người dẫn dắt tiến vào trước một căn phòng, sau đó gõ cửa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận