Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 479: Kết cục của Đường Tam, Tiểu Vũ và Tiêu Viêm

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
"Không cần phải sửa lại, cứ kêu là Tiêu Thải đi, biệt hiệu là Tiểu Thải, đây cũng là để tưởng niệm Tiểu Thải, Thất Thải Thôn Thiên Mãng đã dung hợp làm một với nàng." Tiêu Sắt có hơi thương cảm nói.
Nghe thấy vậy, ngoại trừ Long Quỳ, Thanh Lân và Tiểu Y Tiên, hai nữ còn lại nhìn nhau, sau đó đột nhiên nở nụ cười.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng bảy màu vụt ra từ trong cơ thể Tiêu Thải rồi đáp xuống bả vai Tiêu Sắt, hóa thành một con rắn nhỏ cửu sắc, con rắn nhỏ thân mật dụi dụi vào mặt Tiêu Sắt, khung cảnh ấm áp chưa từng thấy.
"Ngươi là Tiểu Thải sao?" Tiêu Sắt khó khăn quay đầu lại, trong đầu hồi tưởng lại những chuyện mà một người một rắn từng trải qua ở núi Ma Thú, học viện Già Nam, hốc mắt vô thức ươn ướt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt, hắn thất thanh kêu thành tiếng.
"Chủ nhân, là ta, ta là Tiểu Thải, thật vui khi có thể gặp lại ngài." Tiểu Thải chớp chớp đôi mắt màu hoa oải hương của mình, con ngươi chảy ra nước mắt trong suốt, nhẹ nhàng cọ lên mặt Tiêu Sắt.
Nữ vương Mỹ Đỗ Toa giải thích: "Lúc trước trên đỉnh tháp Thiên Phần Luyện Khí tháp, tuy rằng ta và Thất Thải Thôn Thiên Mãng đã dung hợp lại với nhau, nhưng do mang thai con gái, nên ý thức của Thất Thải Thôn Thiên Mãng và một phần linh hồn đã được giữ lại và trở thành linh hồn cộng sinh với con gái, sau đó theo ta luyện hóa tinh thể cửu sắc, đã tiến hóa thành Cửu Thải Thôn Thiên Mãng khi con gái được sinh ra, đó cũng là lí do vì sao khi con gái vừa sinh ra đã có tu vi Đấu Tôn."
Tiêu Sắt gật đầu, lúc này mới nhớ lại tình huống cụ thể dường như cũng không khác mấy so với Tiêu Viêm trong nguyên tác, nhưng cho dù như thế nào, tóm lại TIểu Thải còn sống là được.
Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi, Tiêu Sắt ôm con gái ngồi xuống, lúc này mới chú ý dường như còn thiếu một người, đột nhiên hỏi: "Tiêu Ngọc đâu?" Khi nói chuyện, Tiêu Sắt phóng hồn lực Đế Cảnh ra ngoài, lập tức bao phủ khắp Tây Bắc đại lục.
Hắn tìm thấy Tiêu Ngọc sâu bên trong học viện Già Nam, có vẻ như hiện tại nàng đã trở thành một đạo sư, đang giáo dục các tân sinh.
"Tiêu Ngọc không trở về Gia Mã đế quốc sao?"
Mỹ Đỗ Toa lắc đầu, nói: "Lần trước khi ta phái người đi đón bọn họ thì chỉ có Tiêu Ninh và Tiêu Mị trở lại, Tiêu Ngọc không muốn trở về, nàng nói đợi đến khi mọi chuyện đều đã ổn thỏa, ngươi không cần phải chạy ngược chạy xuôi nữa, đợi ngươi đi đón nàng ấy. Nhưng ngươi yên tâm, ta đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ nàng ấy."
"Haiz..." Tiêu Sắt than nhẹ một tiếng, trong lòng có hơi tự trách, trong nhóm nữ, người mà hắn thấy có lỗi nhất chính là Tiêu Ngọc, là người đã cùng hắn trải qua thời thơ ấu, nhưng hắn lại cứ hết lần này tới lần khác làm tổn thương nàng, liên tục có thêm nữ nhân...
Đợi đến khi mọi việc giải quyết xong, chính mình lại đi đón nàng, tới lúc đó bồi thường lại.
Khoảng thời gian tiếp theo, Tiêu Sắt không làm gì đặc biệt, ban ngày ở bên cạnh vợ con, ban đêm lại thay phiên qua đêm với các cô vợ.
Nhưng khi tới lượt Cổ Nguyệt Na, vì nàng đang có thai nên Tiêu Sắt không làm gì, chỉ ôm nàng: "Na Na, ta có chuyện muốn nói với nàng."
"Nói đi." Mặc dù Cổ Nguyệt Na không bài xích sự gần gũi của Tiêu Sắt, nhưng tính cách của nàng còn cao ngạo hơn cả nữ vương Mỹ Đỗ Toa, nàng sẽ không thể hiện dáng vẻ nghe theo Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt nói: "Lần này khi đến Trung Châu, ta đã tìm ra phụ thân của Tử Nghiên, cũng chính là Long hoàng Thái Hư Cổ Long, ta đã hỏi ông ta, tộc của Thái Hư Cổ Long cũng giống như tộc Xà Nhân vậy, bí pháp nâng cao thiên phú chủ yếu cho long ma thú ấu kỳ, cần nhận truyền thừa, ta dự định một thời gian nữa sẽ mang nàng qua đó tiếp nhận truyền thừa."
"Được thôi." Trong lòng Cổ Nguyệt Na chảy qua một dòng nước ấm, nàng cũng không từ chối.
"Nàng cứ nghe ta nói xong đã." Tiêu Sắt tiếp tục nói: "Hiện tại ta đã tấn chức Đấu Thánh, Thần giới ở Đấu La đại lục đối với ta chẳng là gì cả, thế nên ta dự định sẽ tới Thần giới đoạt lấy Kim Long Vương, để ngươi luyện hóa và trở thành một Long Thần thật sự."
"Ngươi có biết mình đang nói gì không?" Cổ Nguyệt Na bật dậy, trong lòng nàng thì Long Thần chính là tín ngưỡng, mà nàng cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần hiến tế bản thân để chuẩn bị hồi sinh Long Thần.
Tiêu Sắt trịnh trọng nói: "Cái mà các nàng gọi là Long Thần đã sớm chết từ trăm vạn năm trước, cho dù hồi sinh thì cùng lắm cũng chỉ là Bán Thánh, mà điều kiện hồi sinh lại chính là hy sinh nàng và Kim Long Vương, cho dù nàng có nguyện ý thì Kim Long Vương cũng không nguyện ý, nói không chừng hắn còn tính cắn nuốt nàng để trở thành tân Long Thần. Nếu so sánh như vậy, thì sao nàng không trở thành một tân Long Thần. Dẫn dắt hồn thú tới một tương lai tốt hơn."
"Hơn nữa, cho dù Kim Long Vương có đồng ý cùng nàng hiến tế để hồi sinh viễn cổ Long Thần, vậy nàng sẵn lòng nhìn con của chúng ta mất đi mẹ sao? Ta dám đảm bảo, một khi nàng làm như thế, vậy ta nhất định sẽ giết thứ gọi là tân Long Thần kia, sau đó móc nàng ra từ bên trong."
Nghe thấy Tiêu Sắt nói vậy, Cổ Nguyệt Na rơi vào trầm mặc, từ khi mang thai, nàng phát hiện phần tình cảm mà mình dành cho nhân loại ngày càng nhiều, trước đây nàng không hề bị tình cảm liên lụy, vì Long Thần, hiến tế thì hiến tế, nhưng hiện giờ bảo nàng vì hồi sinh Long Thần mà vứt bỏ con, nàng thật sự không làm được.
"Mọi thứ cứ giao cho ta là được, ta sẽ giải quyết thỏa đáng, ta cũng sẽ mang gốc ngọn của tộc hồn thú trở về, để chúng thoát khỏi trói buộc của Thần giới Đấu La đại lục, trở thành ma thú, không cần phải lo lắng về việc liên tục bị săn bắt hồn hoàn." Tiêu Sắt vỗ nhẹ vào lưng Cổ Nguyệt Na, an ủi nói.
Dưới sự khuyên bảo của Tiêu Sắt, cuối cùng, Cổ Nguyệt Na cũng gật đầu đồng ý, có lẽ đấy là sự lựa chọn tốt nhất.
...
Một tháng sau, Tiêu Sắt hồi sinh tất cả các hồn thú bên trong hồn hoàn trên người, ngoại trừ Tuyết Đế và Băng Đế, hồn thú mười vạn tuổi có tu vi thấp nhất cũng đã tấn chức Đấu Tông, chỉ cần sau này cố gắng tu luyện thì vẫn có hy vọng tấn chức Đấu Tôn. Tình huống của Tuyết Đế, Băng Đế cũng tương tự như Băng Long Vương, vì không xương nên không muốn sống lại.
Điều đáng nói chính là Tiểu Vũ được Tiêu Sắt hồi sinh, tu vi hiện tại đã đột phá Đấu Tông, khi vừa mới sống lại, nàng ta đã gấp không chờ nổi mà liệu mạng với Tiêu Sắt, báo thù cho tam ca của nàng, Tiêu Sắt đương nhiên không chiều theo nàng, không phải nàng thích tam ca sao?
Tiêu Sắt dứt khoát hoặc là không làm, còn nếu làm thì phải làm tới cùng, thành toàn cho tình cảm huynh muội ân ái của bọn họ.
Một lần nữa rút linh hồn Tiểu Vũ ra rồi nhét lại vào cơ thể của một con vượn đực rồi đưa tới bên cạnh tam ca ca.
Hiện tại tam ca ca đang là một con vượn cái, dựa vào kiến thức bị thất truyền của Đường Môn là Huyền Thiên Bảo Lục, cộng thêm một số kỳ ngộ, chỉ trong năm năm ngắn ngủi, dường như hắn đã tu luyện tới cấp ba, dưới nhân tố bất khả kháng đã sinh hạ hết lứa vượn này tới lứa vượn khác. Trở thành vua của loài vượn cái.
Khi nhìn thấy Tiểu Vũ biến thành con vượn đực xuất hiện trước mặt mình, Đương Tam lập tức mặc kệ vượn nhỏ, ôm lấy Tiểu Vũ khóc lóc thảm thiết.
Cùng lúc đó, lòng thù hận của Đường Tam một lần nữa trỗi dậy, hắn dốc hết tất cả thủ đoạn của mình, đem toàn bộ ám khí mấy năm qua cực khổ đào quặng tinh luyện để chế tạo ra ném vào người Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt thấy bọn họ đáng thương, dứt khoát rút linh hồn Tiêu Viêm ra, để hắn hóa thành một con vượn cái bầu bạn với bọn họ.
Hơn nữa còn hạ dược Tiểu Vũ và Tiêu Viêm ngay trước mặt Đường Tam, để bọn họ bắt đầu vận động tạo ra vượn con.
Đồng thời thiết lập không gian cấm chế trên người ba con vượn để chúng không được rời khỏi khu rừng ma thú này, không cho họ tàn sát lẫn nhau cũng như không được tự sát. Đồng thời lại thiết lập ảo ảnh, Tiểu Vũ với thân phận giống đực sẽ bắt Đường Tam và Tiêu Viêm phải hoàn thành trọng trách nối dõi tông đường cho nàng ta. Một nhà ba người chung sống hòa thuận với nhau từ đó, đầu bạc răng lông, vĩnh viễn không chia lìa.

Bình Luận

0 Thảo luận