----
"Bắt đầu rồi sao?" Trong phòng, Tiêu Sắt đứng bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn xuống lầu.
Có rất nhiều con nhện lớn lớn bé bé bò lổm nhổm, dưới công kích của Tiểu Hỏa Thần cùng vài đồng bạn, tất cả đều bị giết hết, Tiểu Hỏa Thần còn không đã ghiền, một mồi lửa thiêu sạch thi thể.
Nhưng hành động này lại vừa lúc trúng phải thủ đoạn của chủ nhân đám yêu quái này, Độc phu tử, khi bị ngọn lửa đốt cháy, thi thể yêu nhện sinh ra một lượng khói độc lớn bao vây mọi người.
"Không xong, những thi thể này phóng ra khói độc." Đồng bạn tên Tây Môn Sa của Tiểu Hỏa Thần lên tiếng.
"Đáng chết, một khi đã như vậy thì chỉ có thể, phong......" Đang lúc tên này giơ tay chuẩn bị thổi tan khói độc thì Tiêu Sắt bỗng xuất hiện bên cạnh hắn, chân dẫm một thanh kiếm lửa màu hồng phấn, chặn tay hắn lại, lạnh nhạt nói: "Thổi tan khói độc, chẳng lẽ ngươi không suy xét hậu quả sao?"
Nghe vậy, Đông Phương Hoài Trúc cùng Đông Phương Tần Lan nhíu mày, nếu thật sự làm như vậy thì khói độc sẽ tản ra các nơi, phạm vi trăm dặm đem không người nhưng ở nhưng chim thú sẽ không sống nổi.
"Vậy... Vậy ngươi nói làm sao đây, hiện tại chúng ta đều bị vây trong khói độc." Tây Môn Sa khiếp sợ vì Tiêu Sắt đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, nuốt nước miếng, sau đó yếu ớt hỏi, hắn thật sự không muốn trêu chọc gia hỏa đáng sợ này.
"Rất đơn giản, tiêu diệt ngọn nguồn khói độc là được." Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
"Tiêu Sắt công tử, không biết ngươi có biện pháp hay không?" Đông Phương Hoài Trúc mang theo Đông Phương Tần Lan bay đến cạnh Tiêu Sắt.
"Trước đó cần xua tan khói độc đã!"
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, giơ tay phải ra, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, lấy Tiêu Sắt làm trung tâm, ngọn lửa hồng phấn khuếch tán, nháy mắt bao phủ mọi người, sau đó đốt cháy tất cả khói độc.
Ngọn lửa màu hồng phấn thu lại, cuối cùng rơi vào tay Tiêu Sắt.
Mọi người mở to mắt, phát hiện dù bị ngọn lửa bao phủ nhưng lại không có ai bị thương, không khỏi kinh hãi, bởi vì bọn họ cảm nhận được ngọn lửa kia rất khủng bố, đốt không gian bỏng cháy vặn vẹo.
"Này này... Gạt người sao, ngọn lửa này còn mạnh hơn Thuần chất dương viêm của Đông Phương linh tộc chúng ta." Nhìn ngọn lửa màu hồng phấn trong tay Tiêu Sắt, Đông Phương Tần Lan cảm thấy không thể tin nổi.
Đông Phương Hoài Trúc cũng khiếp sợ, còn không đợi nàng nói gì đó thì một cây cột bỗng hấp dẫn sự chú ý của nàng, nàng gấp rút nói: "Không tốt, trong cây cột cũng có nhện độc...."
"Đáng giận, dĩ nhiên ẩn giấu sâu như vậy." Tiểu Hỏa Thần tức giận nói.
"Được rồi, một con tiểu yêu quái mà thôi." Tiêu Sắt có chút khinh bỉ liếc Tiểu Hỏa Thần một cái, mắt nhìn phía một gian phòng rách nát.
"Khặc khặc khặc.... Bị phát hiện sao? Thật là phiền toái!"
Một nam tử trung niên có tám đôi mắt đi ra từ gian phòng rách nát, không phải Độc phu tử thì là ai?
"Đừng gây phiền toái!" Tiêu Sắt chân dẫm kiếm lửa, ánh mắt sắc bén, ngọn lửa màu hồng phấn nháy mắt biến thành một thanh cự kiếm khoảng hai thước, hắn giơ cao cự kiếm dị hoả hướng về phía nam tử trung niên, nhẹ nhàng vung lên: "Gặp lại!"
"Không tốt!" Theo bản năng cầu sinh, Độc phu tử cảm thấy nguy cơ tử vong, đang muốn cởi quần áo, sử dụng trăm con mắt trên người phóng thích cường quang công kích thì lại phát hiện bản thân không thể nhúc nhích, tầm nhìn từ giữa tách ra.
Thân thể hắn bị phân thành hai nửa, sau đó bị ngọn lửa màu hồng phấn bao trùm, hóa thành tro bụi trong chớp mắt.
Thấy một màn này, mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Đặc biệt là mấy tên đồng bạn của Tiểu Hỏa Thần, uổng cho bọn họ tự xưng là thiên tài, so với thiếu niên trước mắt này quả thực chính là ánh sáng đom đóm.
"Này này... Tiêu Sắt ngươi cũng quá lợi hại đi!" Đông Phương Tần Lan không nhịn được thốt lên.
"Cảm tạ Tiêu Sắt công tử ra tay cứu vớt!" Đông Phương Hoài Trúc khom người, nói lời cảm tạ. Nàng biết, nếu không phải Tiêu Sắt ra tay, với ý định thổi tan khói độc ngu xuẩn của Tây Môn thì trong phạm vi trăm dặm sẽ mất đi sự sống.
"Sinh ra làm người, ta chỉ làm việc một người nên thôi." Tiêu Sắt cười nói.
Nghe vậy, mặt đám người Tiểu Hỏa Thần đỏ lên, cảm giác như bị vả chát chát, bởi vì bọn họ căn bản không bận tâm chết sống của người khác.
"Tối rồi, yêu quái đã chết, mọi người trở về nghỉ ngơi đi, nhưng vẫn phải cẩn thận, bởi vì có khả năng sẽ còn yêu quái khác." Vừa nói, Tiêu Sắt liền bay về phòng. Sau đó Đông Phương Hoài Trúc cùng Đông Phương Tần Lan, đám người Tiểu Hỏa Thần cũng đều về chỗ nghỉ ngơi.
"Thật hâm mộ đám gia hoả này, rõ ràng tu vi không cao nhưng lại có thể ngự kiếm phi hành, thậm chí cò có thể dừng lại trong không trung." Về đến phòng, Tiêu Sắt liền trực tiếp nằm xuống.
"Ca ca, ngươi muốn học Ngự kiếm thuật sao?"
Một tia sáng hồng đột ngột xuất hiện, rơi trên mặt đất, hóa thành một bóng hình xinh đẹp.
"Đương nhiên muốn, cảnh tượng kia rất đẹp trai nha." Tiêu Sắt gật đầu nói.
"Hì hì... Long Quỳ đã từng giết một tên đệ tử Thục Sơn, thu được phương pháp tu luyện Ngự kiếm thuật, vốn muốn giao cho ca ca, chỉ là lúc ấy ca ca có đấu kỹ phi hành nên không muốn lãng phí thời gian của ca ca." Hồng Quỳ cười nói.
"Vậy mau dạy ta đi." Tiêu Sắt có chút gấp rút. Trong nhận thức của hắn, Ngự kiếm thuật móc nối với cấp bậc linh hồn, vai chính Diệp Trần trong Kiếm đạo độc tôn ở thời kỳ Linh Hải cảnh dùng linh hồn lực cường đại sử dụng Ngự kiếm thuật, dễ dàng hạ gục đối thủ có thực lực tương đương mình trong nháy mắt.
Bởi vì đối phương còn không kịp ra chiêu thì kiếm của hắn đã bay tới, trốn cũng không thoát.
"Được." Hồng Quỳ gật đầu, tay phải chạm vào trán Tiêu Sắt, tức khắc trong đầu hắn có thêm phương pháp tu luyện Ngự kiếm thuật.
.....
Sáng hôm sau, ánh nắng chan hoà.
"Đây là Ngự kiếm thuật sao?" Tiêu Sắt lẩm bẩm một tiếng, chậm rãi mở mắt, đang muốn thi triển thử thì có tiếng đập cửa dồn dập vang lên.
"Kẽo kẹt." Cửa phòng mở ra, Đông Phương Hoài Trúc cùng Đông Phương Tần Lan xuất hiện.
"Có chuyện gì sao? Hoài Trúc cô nương." Tiêu Sắt nghi hoặc nói.
Đông Phương Hoài Trúc có chút gấp rút nói: "Tối hôm qua, thời điểm đi ra ngoài đối phó con nhện tinh kia, một lão giả cùng tùy tùng của chúng ta bị bắt đi. Sáng nay mới phát hiện, kẻ bắt còn để lại một phong thơ, muốn ngươi đi qua."
Vừa nói xong nàng liền đưa phong thư cho Tiêu Sắt.
"Việc này không nên chậm trễ, xuất phát đi." Tiếp nhận phong thư, nhìn chữ viết xiêu vẹo bên trên, Tiêu Sắt có chút ảo não đồng thời khóe miệng giật giật. Hắn lại quên quên hai tên râu ria này, nếu không có gì bất ngờ thì kẻ bắt hai tên này chính là công chúa Nam Quốc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận