Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 160: Tiêu Chiến hối hận

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
"Tiêu thúc thúc, chất nữ cũng không muốn chuyện này phát triển đến mức khó coi, bây giờ nên giải trừ hôn ước đi....." Vừa nói xong, Nạp Lan Yên Nhiên liền phất phất tay.
Cát Diệp gật đầu, chạm vào nạp giới, một hộp ngọc xuất hiện trong tay.
"Tiêu tộc trưởng, Nạp Lan gia cũng biết việc này hơi làm khó người khác cho nên ủy thác tại hạ mang đến hai vật, xem như bồi thường."
Cát Diệp xấu hổ cười, cẩn thận mở hộp ngọc ra, hai luồng đan hương hoàn toàn bất nháy mắt tràn ngập đại sảnh.
"Đây là...." Ba vị trưởng lão tò mò nhìn vào trong hộp ngọc, tức khắc ngẩn người.
Bên trong có hai viên đan dược, to cỡ đầu ngón tay, một viên xanh biếc, một viên đen bóng, còn có cả đan văn.
Cả ba dễ dàng nhận ra đan dược xanh biếc là đan dược tứ phẩm Tụ khí tán, hơn nữa có phẩm chất cực cao.
Còn đan dược đen bóng, bọn họ không ra, nhưng đan hương truyền ra có thể so với Tụ khí tán, chắc chắn không tầm thường.
Thu hết phản ứng của ba vị trưởng lão vào mắt mắt, Cát Diệp cười đắc ý, không hề úp úp mở mở mà mỉm cười nói: "Viên đan dược xanh biếc này mọi người đều nhận thức, là đan dược tứ phẩm Tụ khí tán, có thể trợ giúp người có tu vi cửu đoạn đấu khí đột phá đến Đấu Giả."
"Viên còn lại tuy kém hơn đan dược tứ phẩm Tụ khí tán nhưng công hiệu lại hơn xa, là đan dược tam phẩm đỉnh Đoạn trường đan, có hiệu quả đối với vết thương xương cốt cùng dây chằng. Nạp Lan lão gia tử biết đấu khí của quý công tử biến mất, suy đoán có thể là kinh mạch, dây chằng nào đó trong thân thể bị tổn thương, nhờ ta mang đến viên đan dược này."
Nghe Cát Diệp nói xong, đại sảnh lại yên tĩnh, ba vị trưởng lão cùng với các đệ tử Tiêu gia nhìn Tụ khí tán với ánh mắt khao khát.
Tiêu Chiến vốn nên khinh thường nhìn nhiều nghe được Đoạn trường đan cũng không nhịn được mà nuốt nuốt nước miếng.
Tụ khí tán trân quý nhưng không hiếm lạ.
Còn Đoạn trường đan thì khác, bởi vì này rất có khả năng giải quyết vấn đề xảy ra với con của hắn.
Nỗi đau lớn nhất trong đời Tiêu Chiến chính là thê tử đã mất cùng với chuyện đấu khí của Tiêu Viêm biến mất.
Hiện giờ phương pháp giải quyết đang ở ngay trước mắt, sao hắn có thể không tâm động.
"Ha ha, hai viên đan dược này đều do Tiêu Hoả Hoả đại nhân luyện chế, phẩm chất gần như đạt tới mức hoàn mỹ, ngưng tụ đan văn, là Nạp Lan gia tộc tốn hơn trăm vạn đồng vàng mua ở nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ. Hẳn là gần đây các vị đã nghe qua tên tuổi của Tiêu Hoả Hoả đại nhân rồi." Nhìn sự thất thố của Tiêu Chiến và ba vị trưởng lão, Cát Diệp càng thêm đắc ý, mỉm cười nói.
"Thế mà là Tiêu Hoả Hoả đại nhân?" Nghe vậy, mọi người đều giật mình.
Có lẽ một tháng trước còn không ao biết rõ cái tên Tiêu Hoả Hoả.
Nhưng từ lúc diễn ra đại hội Luyện dược sư, Tiêu Hoả Hoả luyện chế ra đan dược ngũ phẩm Phục linh tử đan, đánh bại Luyện dược sư do hội trưởng Hiệp hội Luyện dược sư Xuất Vân Hoa Đốn ngụy trang thi đấu, toàn bộ đế quốc Gia Mã, thậm chí mấy đế quốc chung quanh đều bắt đầu truyền lưu tên tuổi Tiêu Hoả Hoả.
Đặc biệt là khi Hiệp hội Luyện dược sư tuyên bố phần thưởng quán quân mà Tiêu Hoả Hoả nhận được là đan phương lục phẩm Phá tông đan, tên tuổi của Tiêu Hoả Hoả trực tiếp vượt qua Đan vương Cổ Hà.
Mười bảy tuổi đã có thể luyện chế đan dược ngũ phẩm!
Thiên phú thế này, không ai lại hoài nghi hắn không thể trở thành Luyện dược sư lục phẩm. Một khi hắn trở thành Luyện dược sư lục phẩm thì hắn có thể luyện chế Phá tông đan, lúc ấy sẽ có vô số Đấu Hoàng nguyện ý hạ mình làm tùy tùng, vì đổi lấy một chút ân tình.
Dù sao ở đế quốc Gia Mã, thậm chí mấy đế quốc chung quanh gần như không có Đấu Tông.
Giờ này khắc này, Tiêu Chiến cảm thấy cực kỳ rối rắm, hối hận, nếu lần đầu tiên Cát Diệp đưa ra đề nghị nói chuyện riêng mà hắn không lựa chọn nhượng bộ ba vị trưởng lão Tiêu gia thì cũng không dẫn đến tình thế khó xử lúc này.
Lúc đó hai bên sẽ lặng yên giải trừ hôn ước, Nạp Lan Yên Nhiên đạt được mục đích còn hắn thì đạt được đan dược có khả năng trợ giúp nhi tử khôi phục thiên phú tu luyện, hai bên cùng vui.
Trong lúc Tiêu Chiến suy nghĩ thì Tiêu Viêm lại bắt đầu làm loạn.
"Cát Diệp trưởng lão, mời thu hồi đan dược, ta đã nói rồi, chúng ta sẽ không đáp ứng."
"Viêm nhi ngươi..." Nhìn thấy Tiêu Viêm lại đứng ra từ chối, Tiêu Chiến không biết nên nói gì nữa. Rõ ràng là một chuyện đôi bên cùng có lợi nhưng hắn lại cứng rắn tạo thành cục diện thế này.
"Vậy ngươi muốn thế nào, chê ít sao?" Nạp Lan Yên Nhiên cảm giác đầu óc của mình không đủ dùng, tên dở hơi này chui từ đâu ra, quả thực là rảnh rỗi không có chuyện gì làm.
Nếu không phải đã nhìn thấy thiên tài càng chói mắt hơn mình khiến suy nghĩ của nàng thay đổi nhiều, với sự kiêu ngạo ngày xưa, có khả năng đã tay đánh đối phương một trận.
Tiêu Viêm cung kính hành lễ với Tiêu Chiến, xoay người đi tới gần Nạp Lan Yên Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nạp Lan Yên Nhiên, đừng tưởng rằng ngươi ghê gớm thế nào, còn không phải là mười ba tuổi đột phá Đấu Giả sao? Lúc ta mười một tuổi cũng đã là Đấu Giả, khi đó ngươi là cái gì? Nói cho ngươi.... Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo... Ta Tiêu Viêm dù đói chết... Xin cơm trên đường cũng không muốn một thứ nào từ Nạp Lan gia. Cút cho ta..."
"Ta nói này, đầu óc ngươi có vấn đề hay là tức đến hồ đồ rồi?" Nạp Lan Yên Nhiên vuốt trán, chép miệng, bất đắc dĩ nói: "Từ khi Tiêu thúc thúc biết được thân phận của ta đã đoán được mục đích chúng ta đến đây."
"Ta và phụ thân ngươi đều muốn yên lặng giải quyết chuyện này. Như vậy Tiêu thúc thúc có thể lấy được đan dược có khả năng giúp ngươi khôi phục mà ta cũng có thể giải trừ hôn ước như ý, hai bên cùng vui, không ai thiệt thòi. Ra khỏi cửa sẽ không có người chê cười Tiêu gia."
"Ngược lại là ngươi tự cho mình thông minh, nói ra chuyện mà ta cùng Tiêu thúc thúc không muốn nói trước mặt mọi người, chỉ vì một chút tự tôn buồn cười mà nháo lên. Chẳng lẽ muốn ta nói thẳng ra thế này ngươi mới chịu hiểu sao?"
"Ngươi...." Nghe vậy, Tiêu Viêm nghiêng đầu kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Chiến, Tiêu Chiến bất đắc dĩ gật đầu.
Nạp Lan Yên Nhiên không để ý tới Tiêu Viêm nữa, xoay người nhìn về phía Tiêu Chiến, chậm rãi nói: "Tiêu thúc thúc, chuyện hôm nay tạm thời bỏ qua, lần sau chất nữ lại đến bái phỏng."
Nói xong, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài đại sảnh.
Cát Diệp bất đắc dĩ cười khổ theo sát.
Nhìn bóng dáng Nạp Lan Yên Nhiên đi xa, sắc mặt mọi người tức khắc trở nên khó coi, ánh mắt nhìn đan dược mà Cát Diệp lưu lại đồng thời nhìn Tiêu Viêm như kẻ ngốc...... Sau hôm nay, mặt mũi Tiêu Chiến đã bị hắn làm mất hết....

Bình Luận

0 Thảo luận