"Ba ngày trước khi bắt đầu hẹn ước ba năm đi!" Tiêu Sắt hơi trầm ngâm, nói: "Nếu như thông báo trước, khó đảm bảo được tên hộ pháp của Hồn Điện kia sẽ không gọi thêm một tên khác, đến lúc đó chỉ cần để một người chạy thoát, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Trước ba ngày, khi hắn ta được thông báo, thì thời gian cũng không đủ. Đến lúc đó vì không thể đánh rắn động cỏ, ta sẽ thể hiện ra khí tức Đấu Hoàng bên ngoài, thời khắc mấu chốt như vậy, có thể ngăn được sự bất ngờ nào khác từ hắn."
Tiếp đó, Tiêu Sắt lại thương lượng kế hoạch phục kích chi tiết cụ thể cùng với Vân Sơn, Vân Vận, một tiếng sau, mới đi ra đại sảnh nghị sự cùng Vân Vận.
Đi ra khỏi cửa lớn, lần thứ hai Tiêu Sắt đeo mặt nạ Tiêu Hỏa Hỏa, ở trong ánh mắt hâm mộ, hoặc kính sợ của Vân Lam Tông, tay trong tay với Vân Vận, đi về phía cửa của Vân Lam Tông.
"Thật không hiểu ngươi, rõ ràng thực lực đã mạnh như vậy, còn phải đeo mặt nạ." Cảm nhận được ánh mắt xung quanh như có như không, trên khuôn mặt xinh đẹp của Vân Vận hiện ra một tia nhàn nhạt đỏ ửng, nàng nghiêng đầu nhìn về phía sườn mặt đã dịch dung của Tiêu Sắt, có hơi buồn bực nói.
"Trước khi có được thực lực tuyệt đối, vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn, ta cũng không muốn bị Hồn Điện biết ta xuất thân từ Tiêu gia, hoặc là do tiểu tử Tiêu Viêm kia hấp dẫn hỏa lực thì tốt hơn." Tiêu Sắt Mỉm cười nói.
"Tiểu tử Tiêu gia kia gặp được ngươi, coi như là xui xẻo." Vân Vận trợn trắng mắt, nói. Mặc dù là hờn dỗi, nhưng cũng không có ý cảm thấy Tiêu Sắt quá mức, bản tính nàng lạnh nhạt, chỉ biết để ý người mình coi trọng, không có liên quan tới nàng, dù chết bao nhiêu, nàng cũng sẽ không để ý.
"Không trải qua mưa gió, làm sao thấy cầu vồng, tiểu tử Tiêu Viêm kia từ nhỏ đã có bộ dáng trâu bò khoa trương, ở trong xã hội chịu nhiều chút mệt thì đã là gì." Tiêu Sắt bĩu môi.
"Tùy ngươi đi." Vân Vận nói: "Đúng rồi, có một chuyện ta muốn hỏi ngươi."
"Có chuyện gì vậy?" Tiêu Sắt nghi ngờ hỏi.
"Vân Lăng trưởng lão có phải bị ngươi giết chết hay không?" Vân Vận thuận miệng hỏi.
"Ừm, tại hội đấu giá của Mễ Đặc Nhĩ, bởi vì ta mua được một bộ đấu kỹ địa giai cấp thấp, liền cho người giết ta cướp đồ, ta thuận tay tặng hắn một đoạn đường, tro cốt đều tàn." Tiêu Sắt bĩu môi, nửa đùa nửa thật nói: "Thế nào? Vận nhi, chả lẽ ngươi sẽ báo thù cho lão gia hỏa đó chứ?"
"Nếu như ta muốn trả thù, ta sẽ không để đến bây giờ mới hỏi ngươi. Lúc trước từ Ma Thú sơn mạch trở về, ta đã nghe nói Vân Lăng trưởng lão mất tích. Sau một cuộc điều tra, ta có nghĩ đến ngươi." Đôi mặt đẹp của Vân Vận liếc hắn một cái, có hơi u oán nói: "Nhưng mà tuy Vân Lăng trưởng lão sai trước, nhưng dù sao cũng là Đại trưởng lão Vân Lam Tông, đại diện cho thể diện Vân Lam Tông, ta cầu khẩn ngươi không nên thông báo chuyện này ra ngoài."
"Nói nhảm cái gì? Vân Lăng? Ta có quen tên này sao?" Nghe Vân Vận nói như vậy, Tiêu Sắt giả bộ mất trí nhớ ngay lập tức.
Nhìn thấy bộ dạng này của Tiêu Sắt, Vân Vận cười một tiếng, không nhịn được bật cười: "Được rồi, ngươi nên đến Nạp Lan gia. Yên Nhiên đang nóng nảy."
Nghe vậy, Tiêu Sắt sửng sốt, có hơi nghi ngờ hỏi: "Ngươi không đi sao?"
"Ta không biết phải đối mặt với Yên Nhiên như thế nào." Trong đôi mắt đẹp của Vân Vận xẹt qua một tia bối rối, dù sao cũng là đệ tử của mình, dưới tình huống biết rõ đệ tử của mình thích Tiêu Sắt, còn yêu đương cùng Tiêu Sắt, tuy rằng đều là bị động, nhưng tóm lại không tránh khỏi xấu hổ.
"Vậy thì ở bên ngoài chờ. Hơn nữa với loại độc trên người lão gia hỏa Nạp Lan Kiệt kia, ta hắt hơi một cái là được rồi." Tiêu Sắt nắm lấy tay Vân Vận, mỉm cười nói.
"Vâng." Vân Vận gật đầu, mới gặp lại Tiêu Sắt chưa đến một ngày, nàng cũng không nỡ tách ra khỏi cùng Tiêu Sắt sớm như vậy.
.........
Tiêu Sắt cùng Vân Vận đi tới Nạp Lan gia.
Bởi vì trước mắt Vân Vận còn không biết nên đối mặt với Nạp Lan Yên Nhiên như thế nào, cho nên nàng lựa chọn dừng lại ở trên không trung chờ đợi.
"Hả? Là nha đầu Nhã Phi." Lơ lửng trên bầu trời, Vân Vận rảnh rỗi quan sát chung quanh, vừa lúc nhìn thấy Nhã Phi vừa mới xuống xe ngựa tổng bộ đấu giá Mễ Đặc Nhĩ. Nhớ lại lời đồn bên ngoài của Nhã Phi và Tiêu Sắt, Vân Vận chần chờ một lát, cuối cùng vẫn quyết định đi đến hỏi cho rõ ràng.
Cùng lúc đó, sau khi Tiêu Sắt dịch dung được quản gia Nạp Lan gia tộc chiêu đãi, đi vào trạch viện của Nạp Lan gia.
"Tiêu Hỏa Hỏa đại nhân, xin ngài ở đây một chút, ta đi thông báo cho gia chủ đại nhân và tiểu thư." Quản gia cung kính nói.
"Không cần, ta vội, mau dẫn ta đi gặp Nạp Lan lão gia tử đi." Tiêu Sắt có hơi không kiên nhẫn nói. Vừa rồi linh hồn lực của hắn cảm giác được hình như Vân Vận đến nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, mọi chuyện hình như không ổn.
"Chuyện này ... Vâng." Chần chờ một lát, quản gia kia nháy mắt với thị nữ, để nàng đi thông báo với Nạp Lan Túc và Nạp Lan Yên Nhiên, mà hắn thì mang Tiêu Sắt đi đến chỗ ở của Nạp Lan Kiêu.
"Lão gia chủ, Tiêu Hỏa Hỏa đại sư tới tiêu độc cho ngài." Vừa mới vào phòng, quản gia liền nghênh đón, đỡ Nạp Lan Kiều đang nằm trên giường dậy.
Chỉ thấy da cả người Nạp Lan Kiệt đen kịt, gầy như củi, thân thể khẽ run rẩy, toát ra mồ hôi thối, rõ ràng đang thừa nhận đau đớn tột cùng. Nhìn thấy Tiêu Sắt tiến vào, giọng nói của hắn rất suy yếu nói: "Tiêu Hỏa Hỏa tiểu hữu, Lạc Độc đã quấn thân lão phu, nếu như chiêu đãi không chu đáo, mong đừng trách."
Tiêu Sắt khoát tay áo, không có trả lời, tay phải chợt thò ra, ánh sáng màu vàng trong lòng bàn tay hiện lên theo quy luật, từng luồng Vẫn Lạc Tâm Viêm không nhìn thấy không sờ được yên lặng tiến vào trong cơ thể Nạp Lan Kiệt.
Sau một khắc, trong phòng vang lên tiếng kêu thê lương thảm thiết của Nạp Lan Kiệt, "A...."
"Tiêu Hỏa Hỏa đại nhân, đây là...." Tên quản gia kia lộ ra vẻ sợ hãi, hắn cũng không rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
"Tiêu độc." Tiêu Sắt nhàn nhạt trả lời hai chữ.
Lúc này, Nạp Lan Túc và Nạp Lan Yên Nhiên bị tiếng kêu thảm thiết của Nạp Lan Kiệt hấp dẫn cũng chạy tới.
Lúc này, Tiêu Sắt vừa vặn chấm dứt độc, hắn chậm rãi thu hồi bàn tay, trong lòng bàn tay có thêm một viên thuốc toàn thân đen kịt, tản ra từng trận hắc vụ.
"Tiêu... Hỏa Hỏa đại ca, đây là...." Nạp Lan Yên Nhiên nhìn lướt qua trong phòng, nhìn màu da Nạp Lan Kiệt khôi phục bình thường, lại nhìn tên quản gia sợ hãi bất an kia, cuối cùng đặt ánh mắt ở trên người Tiêu Sắt, không nhịn được hỏi.
"Lạc độc đã hoàn toàn ra ngoài cơ thể, điều dưỡng một thời gian, gia gia ngươi sẽ tỉnh lại." Tiêu Sắt tự mình bỏ viên thuốc đen kịt vào bình ngọc, tiện tay ném vào nạp giới, sau đó vỗ vỗ bả vai Nạp Lan Yên Nhiên, nói: "Yên Nhiên, ta có việc đi trước"
Vừa nói, Tiêu Sắt không quan tâm đến mấy người Nạp Lan Túc ở trong phòng, tự mình đi ra khỏi phòng.
"Ah... Ôi, ôi! Ta sẽ gửi nó cho ngươi." Nạp Lan Yên Nhiên nghe vậy, hơi ngẩn ra, đợi phản ứng lại, đuổi theo ra khỏi phòng, đã không thấy bóng người Tiêu Sắt.
Nàng nhìn về một hướng nào đó trên bầu trời, khuôn mặt xinh đẹp hiện ra một tia ngượng ngùng và mừng thầm, trong lòng thầm nghĩ, vậy mà vừa rồi hắn gọi ta là Yên Nhiên....
Trong phòng, Nạp Lan Túc vừa mới kiểm tra xong thân thể Nạp Lan Kiêu, nhìn thấy biểu hiện của Nạp Lan Yên Nhiên ở trong mắt, tuy rằng đối với Tiêu Hỏa Hỏa có chút phản cảm Nạp Lan gia cảm thấy rất nghi hoặc, nhưng hình như con gái bảo bối nhà mình và hắn ta rất hợp nhau.
Chợt đi ra khỏi phòng, vỗ nhẹ bả vai Nạp Lan Yên Nhiên, ngượng ngùng cười nói: "Con gái, người đã đi rồi, đã đến lúc hoàn hồn rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận