Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 281: Hai Tiêu Sắt

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Hạ quan, Tuyết Nguyệt thành, trước một quán rượu, dưới mái che nắng.
"Ca ca, người bên kia có dáng vẻ giống như ngươi." Giọng nói mang theo sự kinh ngạc của Long Quỳ vang lên.
"Đúng là rất giống." Tiêu Sắt liếc mắt nhìn nam tử áo xanh cùng áo đỏ và thư sinh thư đồng trong quán rượu bên kia.
Không có gì bất ngờ xảy ra thì nam tử áo đỏ là Lôi Vô Kiệt, thư sinh là truyền nhân kiếm thuật của Triệu Ngọc Chân núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng, thư đồng là truyền nhân đạo pháp của Triệu Ngọc Chân, Phi Hiên.
Còn tên áo xanh có dáng vẻ rất giống mình chính là vai chính Thiếu niên ca hành, Lục hoàng tử Bắc Ly, Tiêu Sở Hà, đã sửa tên thành Tiêu Sắt.
"Hình như trên người tên kia có ám thương, tuy không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng rất nhiều kinh mạch đã đứt." Long Quỳ phóng thích linh hồn lực rà quét rồi tiếp tục nói.
"Phỏng chừng là đắc tội người nào, bị đánh nát." Tiêu Sắt đáp lại nói.
"Có lẽ vậy, vì sao bên kia lúc chúng ta đi là ban đêm mà bên này lại là ban ngày đây?" Long Quỳ chuyển đề tài.
"Nơi này so với đại lục Đấu Khí chỉ có thể xem như một tiểu thế giới, phỏng chừng là tốc độ thời gian chảy nhanh hơn, có lẽ nơi chúng ta chỉ qua một ngày, nơi này đã qua năm ngày." Tiêu Sắt giải thích.
Lần trước, cũng chính là hai năm trước, khi hắn thấy Lý Hàn Y là thời điểm trước khi cốt truyện Thiếu niên ca hành bắt đầu mười năm.
Hiện giờ Tiêu Sắt cùng Lôi Vô Kiệt đến Tuyết Nguyệt thành, cốt truyện đã bắt đầu mấy tháng.
"Ca ca gặp Lý Hàn Y hai năm trước, chẳng phải là nàng đã đợi ca ca gần mười năm." Long Quỳ không nhịn được mà hô thành tiếng.
"Hình như là vậy." Tiêu Sắt cảm thấy may mắn, nếu hắn chờ thêm mấy năm mới tới thì Lý Hàn Y sẽ đến bốn năm chục tuổi rồi, hiện giờ khoảng ba mươi tuổi, vừa vặn chín.
.......
Bên kia, Lý Phàm Tùng đã bắt đầu trò chuyện với hai người Lôi Vô Kiệt.
"Phốc...." Lôi Vô Kiệt suýt nữa phun ngụm rượu vừa uống, khỏ tin nói: "Ngươi nói Tiêu Sắt với người đánh bại Tuyết nguyệt kiếm tiên tiền bối có dáng vẻ giống nhau?"
Lý Phàm Tùng gật đầu, rót một chén rượu, thuận miệng đáp: "Không sai, trong phòng gia sư Triệu Ngọc Chân có bức hoạ Tuyết nguyệt kiếm tiên cùng vị tiền bối kia, đúng là rất giống vị Tiêu huynh này. Mới đầu, hai người còn nghĩ lầm vị Tiêu huynh này chính là vị tiền bối kia, hiện tại xem ra là chúng ta nhận sai. Vị kia tiền bối đã biến mất gần mười năm, mà Tiêu huynh đây không tới hai mươi, sao có thể là hắn."
"Dáng vẻ tương đồng, ngay cả tên cũng giống nhau, quá trùng hợp đi." Lôi Vô Kiệt run rẩy, chợt chỉ ra ngoài cửa sổ, "Bên kia cũng có người dáng vẻ rất giống Tiêu Sắt.... A? Kỳ quái? Người đâu?" Hắn nhìn sang, giờ phút này không còn bóng thiếu niên áo đen.
"Vừa rồi Lôi huynh nhìn thấy một người rất giống Tiêu huynh?" Lý Phàm Tùng tò mò hỏi.
"Đúng vậy, nói giống như đúc cũng không quá." Lôi Vô Kiệt gãi gãi cái ót, nhìn quanh một lần nhưng vẫn không phát hiện bóng dáng thiếu niên áo đen, chợt hỏi Tiêu Sắt áo xanh: "Tiêu Sắt, ngươi nhìn thấy người kia sao?"
"Thấy." Tiêu Sắt áo xanh gật đầu.
"Làm sao? Làm sao? Sao ta không thấy được?" Lôi Vô Kiệt lại nhìn quanh.
"Hóa thành một sợi khói nhẹ, biến mất trong nháy mắt." Tiêu Sắt chậm rãi nói.
"Khói nhẹ? Chẳng lẽ là đệ nhất khinh công trong truyền thuyết mà Tuyết nguyệt kiếm tiên nắm giữ, Mông lung yên bộ?" Thư đồng Phi Hiên không nhịn hô thành tiếng.
"Không phải không có khả năng." Tiêu Sắt áo xanh chậm rãi nói. Vốn khinh công đệ nhất thiên hạ là môn mà hắn tập luyện, nhưng từ mười năm trước Tuyết nguyệt kiếm tiên Lý Hàn Y xuất thế ngang trời, có rất nhiều danh hiệu đệ nhất bị cướp đi. Xếp hạng nhất năm Đại kiếm tiên, khinh công xếp hạng nhất, kiếm pháp xếp hạng nhất....
"Thật đúng là đáng tiếc, sớm biết vậy ta liền tìm hắn tỷ thí tỷ thí." Lôi Vô Kiệt có chút buồn bực gãi gãi cái ót, chợt xoay người nhảy ra từ cửa sổ quán rượu, vừa chạy, vừa quay đầu xua tay nói: "Tiêu Sắt, ta đi Đăng thiên các, nếu lại đụng phải thiếu niên áo đen kia, nhớ cho ta biết."
"Thật đúng là đồ khờ." Nhìn bóng Lôi Vô Kiệt đi xa, Tiêu Sắt áo xanh bất đắc dĩ đứng dậy chắp tay với Lý Phàm Tùng và Phi Hiên: "Hai vị không ngại cùng đi nhìn xem, nhân tiện ta cũng muốn mời vị Phi Hiên đạo trưởng này thay ta tính một quẻ."
"Đúng lúc ta cũng muốn đi Đăng thiên các." Lý Phàm Tùng cùng Phi Hiên đứng dậy chắp tay đáp lễ.
Ngay khi mấy người đi Đăng thiên các, trong một quán rượu gần Đăng thiên các, Tiêu Sắt đang ngồi đối diện với một nam tử trung niên: "Tại hạ tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Trường Phong, không biết các hạ tới Tuyết Nguyệt thành ta có chuyện gì?"
"Gặp một người." Tiêu Sắt cười nói.
"Ai?" Tư Không Trường Phong hỏi.
"Lý Hàn Y." Tiêu Sắt nói.
"Lớn mật...." Một tên hộ vệ đứng phía sau Tư Không Trường Phong nghe vậy, đang muốn quát to lại bị Tư Không Trường Phong chặn lại: "Không được vô lễ."
"Tuân lệnh, Tam thành chủ." Bất đắc dĩ, tên hộ vệ kia chỉ có thể hậm hực lui lại.
"Không biết các hạ tìm Nhị sư tỷ có chuyện gì?" Tư Không Trường Phong tiếp tục hỏi.
"Hoàn thành một ước định thôi!" Tiêu Sắt thản nhiên nói.
"Ước định?" Nghe vậy, Tư Không Trường Phong sửng sốt, chợt bỗng nhiên nhớ lại vị tiểu sư tỷ kia mười năm qua chưa từng rời Tuyết Nguyệt thành, vì chờ đợi một người.....
Đúng lúc này, bên tai hai người có một giọng nói trong trẻo vang lên: "A cha, sao ngươi lại ở đây... A, còn có Tiêu Sắt? Ngươi rốt cuộc tới Tuyết Nguyệt thành rồi, Lôi Vô Kiệt đâu?"
Một nữ tử mặc áo hoa màu lam, cầm một cây trường thương trong tay chậm rãi đi tới. Đúng là nữ nhi của Thương tiên Tư Không Trường Phong, Tư Không Thiên Lạc.
"Thiên Lạc, vị này không phải Tiêu Sắt trong miệng ngươi." Tư Không Trường Phong giải thích với Tư Không Thiên Lạc.
"Đây là có ý gì?" Tư Không Thiên Lạc không rõ nguyên do, buông trường thương, ngồi vào vị trí trống giữa Tư Không Trường Phong cùng Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt bưng chén rượu, nhấp một ngụm, cười nói: "Ngươi hẳn là Tư Không Thiên Lạc đi, phụ thân ngươi nói không sai, tuy ta là Tiêu Sắt, nhưng không phải Tiêu Sắt mà ngươi nhận thức."
Nghe vậy, Tư Không Thiên Lạc quan sát cẩn thận một lần, nhịn không được cảm thán: "Thật sự là vậy, tuy dáng vẻ rất giống nhưng ngươi trông nhỏ hơn tên kia vài tuổi. Sao lại thế này? Trên đời này có người giống nhau đến thế này sao."
Đúng lúc này, một nam tử áo đỏ nhanh chóng lướt qua con đương, không bao lâu, hướng Đăng thiên các có tiếng ầm ĩ vanh lên:
"Có người muốn lên Đăng thiên các."
"Oa, tốc độ thật nhanh, trực tiếp xuyên qua hai tầng."
......
Nghe tiếng ầm ĩ, Tiêu Sắt hơi mỉm cười, ánh mắt xẹt nhìn về phía sau Tư Không Trường Phong, cười nói: "Tư Không cô nương, vị Tiêu Sắt trong miệng ngươi tới."
Nghe vậy, Tư Không Thiên Lạc cùng Tư Không Trường Phong đều quay đầu nhìn theo ánh mắt Tiêu Sắt, nơi đó, Tiêu Sắt áo xanh đang chậm rãi đi cùng Lý Phàm Tùng với Phi Hiên và một con lừa.

Bình Luận

0 Thảo luận