Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 300: Đường Hạo suy tính

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
"Đúng vậy, ta là nữ." Bỉ Bỉ Đông tháo nón rộng vành cùng mặt nạ xuống, để lộ ra một gương mặt tuyệt mỹ.
"Đây là có chuyện gì?" Liễu Nhị Long nhìn Bỉ Bỉ Đông, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, mặt đầy nghi ngờ.
Bởi vì Bỉ Bỉ Đông hiếm khi rời Võ Hồn thành, còn Liễu Nhị Long lại lần đầu tới Võ Hồn thành cho nên nàng vẫn chưa nhận thức Bỉ Bỉ Đông như trong nguyên tác.
Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười: "Đông Nhi, ngươi giải thích với nàng đi, ta đi ra ngoài đi dạo."
"Ừ." Bỉ Bỉ Đông gật đầu, nắm tay Liễu Nhị Long kéo nàng ngồi xuống.
......
Khách sạn chỗ mấy người Sử Lai Khắc, trong phòng Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ u buồn đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ lần này muốn bại lộ sao?"
Bỗng nhiên, một bóng đen xẹt qua mắt nàng.
Tiểu Vũ quay đầu nhìn, không biết từ khi nào mà trong phòng đã có thêm một bóng dáng xa lạ.
Người đến là một nam tử trung niên râu quai nón, trông khoảng năm mươi tuổi, thân hình cao lớn cường tráng, khoác áo choàng rách nát, làn da màu đồng, bộ dáng như vừa tỉnh ngủ, mái tóc lộn xộn như ổ gà, người đầy mùi rượu.
"Lá gan của ngươi thật lớn, một hồn thú hoá hình còn chưa trưởng thành mà dám đi loạn, còn chạy tới Võ Hồn thành. Chẳng lẽ ngươi không biết chính mình đang tự tìm đường chết sao?" Nam tử trung niên chậm rãi mở miệng nói, khí thế mạnh mẽ từ trong cơ thể trào ra, vàng vàng tím tím đen đen đen đen hồng, chín hồn hoàn huyễn lệ xuất hiện, tản ra ánh sáng bắt mắt.
"Phong hào đấu la..." Tóc dài cùng váy áo bị thổi phần phật, Tiểu Vũ sợ tới mức ngồi bệt dưới đất, mặt xám như tro tàn, chuyện nàng lo lắng chung quy vẫn xảy ra.
Nhìn mặt Tiểu Vũ xám như tro tàn, Đường Hạo than nhẹ một tiếng: "Đứng lên đi, nếu ta muốn tổn thương ngươi thì ngươi đã sớm chết."
"Ngài là..." Đèn nén sự sợ hãi, Tiểu Vũ chậm rãi đứng dậy, run rẩy hỏi.
"Đường Hạo." Hai chữ đơn giản lại làm Tiểu Vũ vui mừng khôn xiết: "Ngài là phụ thân của Tiểu Tam?"
Đường Hạo không gật đầu, cũng không lắc đầu, không đáp mà hỏi lại: "Kế tiếp, ta sẽ hỏi ngươi mấy vấn đề, hy vọng ngươi trả lời đúng sự thật?"
"Mời ngài nói." Tiểu Vũ nuốt nuốt nước miếng.
"Ngươi đã ở cùng Tiểu Tam từ lúc sáu tuổi, trong tám năm ở chung, ngoại trừ Ngọc Tiểu Cương, hắn còn có lão sư khác sao?" Đường Hạo trầm giọng nói.
Hai năm trước, sau khi Tiêu Sắt nói Đường Tam đã bị người ta đoạt xá, chuyện này liền trở thành tâm bệnh của Đường Hạo. Thê tử đã chết vì cứu hắn cùng nhi tử, nếu nhi tử hiện tại là hàng giả, nhi tử thật sự sớm bị hàng giả cắn nuốt linh hồn, như vậy hắn nên đối mặt với thê tử đã chết như thế nào?
Tiểu Vũ lắc đầu: "Không có, mỗi ngày ta đều ở cùng Tiểu Tam, ngoại trừ đại sư, hắn không có lão sư nào khác."
Lòng Đường Hạo trầm xuống, tiếp tục hỏi: "Vậy những ám khí và những hồn kỹ mà hắn nói tự nghĩ ra từ đâu có?"
"Ta cũng không biết, Tiểu Tam không không nói với ta chuyện này, ta cũng không hỏi, hình như từ khi gặp mặt thì hắn đã biết rồi." Tiểu Vũ bất đắc dĩ nói.
Đường Hạo yên lặng, Tiểu Vũ biết Đường Tam từ lúc sáu tuổi, trước đó Đường Tam vẫn luôn ở Thánh Hồn thôn, căn bản không có khả năng tiếp xúc với Hồn sư khác. Đường Hạo hắn ở Thánh Hồn thôn suy sút tệ hại nhưng sự an toàn của nhi còn quan trọng hơn mạng mình, nếu có người tiếp xúc với Đường Tam thì tuyệt đối không tránh được mắt hắn.
Như vậy cũng chỉ có một khả năng, những hồn kỹ tự nghĩ ra, những ám khí hiếm lạ cổ quái đều có sẵn khi hắn vừa sinh ra.
Cẩn thận nhớ lại, khi Đường Tam còn nhỏ, tâm tính quá mức trưởng thành. Lúc luyện tập Loạn Phi Phong Chuy pháp, tay không hề bị thương, thậm chí một chút vết phồng vết chai cũng không có, chỉ sợ là do hồn kỹ kỳ quái biến bàn tay thành Hàn ngọc kia.
"Bá phụ, ngài làm sao vậy?" Nhìn sắc mặt Đường Hạo trở nên khó coi, Tiểu Vũ yếu ớt hỏi.
"Ngươi gọi ta là bá phụ?" Khoé miệng Đường Hạo giật giật, bị một hồn thú mười vạn năm gọi là bá phụ, nhưng nhớ tới thê tử đã mất cũng là hồn thú mười vạn năm thì lòng liền bình thường trở lại.
"Ta đây nên kêu ngài là gì?" Tiểu Vũ có chút thấp thỏm nói.
"Thôi, bá phụ thì bá phụ đi." Đường Hạo cười khổ một tiếng, lấy ra một đoá hoa kỳ lạ đưa cho Tiểu Vũ.
"Đây là cái gì?"
"Mẫu thân Tiểu Tam từng dùng, nó có thể tạm thời che giấu hơi thở hồn thú phát ra từ cơ thể ngươi, nhớ lấy, không thể để nó hư hao hoặc rơi xuống, nếu không sẽ mất đi tác dụng." Đường Hạo suy nghĩ cẩn thận, Đường Tam có là con của hắn hay không cũng không hề quan trọng, điều hắn muốn chính là báo thù Võ Hồn điện.
Hơn nữa Đường Hạo cũng nhìn ra Đường Tam rất coi trọng tình thân hiện tại, cộng thêm nhiều năm qua ở cạnh Ngọc Tiểu Cương đã cực kỳ chán ghét Võ Hồn điện, sau khi biết được A Ngân chết trong tay Võ Hồn điện nhất định sẽ căm hận Võ hồn điện.
Hắn hận lão gia hoả đoạt xá con của hắn nhưng càng hận Võ Hồn điện hơn, cho nên không vạch trần, chờ Đường Tam hủy diệt Võ Hồn điện, chờ hai bên lưỡng bại câu thương, hắn lại đòi lại tất cả.
"Cảm ơn bá phụ." Tiểu Vũ nhận lấy đóa hoa, buồn bực trước đó đều tan biến, nàng phát hiện hơi thở hồn thú của mình biến mất, trở nên giống như người bình thường.
Đường Hạo gật đầu, biến mất khỏi phòng Tiểu Vũ.
Trên mái khách sạn, Tiêu Sắt nhìn bóng Đường Hạo biến mất, khóe miệng cong lên, xoay người biến mất.
"Tiểu Sắt lúc đó trông tức cười vậy sao....."
"Ai nói không phải đâu..."
Lúc này, trời đã hoàn toàn tối, mới vừa trở về Tiêu Sắt liền nghe được tiếng Bỉ Bỉ Đông và Liễu Nhị Long cười nói.
"Đã về rồi!" Bỉ Bỉ Đông tự nhiên đi đến trước mặt Tiêu Sắt.
"Hiện tại quan hệ giữa các ngươi thế nào?" Tiêu Sắt khó hiểu..
Nghe vậy, Bỉ Bỉ Đông nghiêng đầu cười với Liễu Nhị Long, hai người cùng nói: "Hiện tại chúng ta là tỷ muội."
"Vậy được rồi, tùy các ngươi." Tiêu Sắt dời mắt: "Liễu Nhị Long viện trưởng, chuyện ta với Đông Nhi xin đừng truyền ra ngoài."
Trước mắt, hắn ở trong mắt người ngoài là bằng hữu tốt của ' Tuyết Thanh Hà ', cũng không thể để người ngoài biết quan hệ giữa hắn và Bỉ Bỉ Đông, bằng không sẽ gây ra chút phiền toái cho chuyện thống nhất đại lục của Bỉ Bỉ Đông, Thiên Nhận Tuyết.
"Ừ." Liễu Nhị Long gật đầu, nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói ra, xoay người rời khỏi phòng.
"Đông Nhi, ngươi với nàng nói chuyện gì nha?" Liễu Nhị Long vừa đi, Bỉ Bỉ Đông liền quen tay cởi áo giúp Tiêu Sắt, hắn thuận miệng hỏi.
Bỉ Bỉ Đông cười nói: "Cũng không có gì, chỉ là kể chuyện năm đó cho nàng biết thôi."
Vừa nói xong, Bỉ Bỉ Đông liền tắt đèn.

Bình Luận

0 Thảo luận