Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 241: Tà thần câu! Thiên độc bát dực!

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
"Ha ha... Vàng bạc nhị lão, trông các ngươi thật vất vả nha, để ta tới ' giúp ' các ngươi đi!" Ngay lúc Vàng bạc nhị lão không kiên trì được nữa thì tiếng Tô Ngàn bỗng vang lên, sau đó là một cơn lốc đấu khí cường hãn đột nhiên đánh úp tới.
Thân là đại trưởng lão nội viện học viện Già Nam, hắn cũng sẽ không quan tâm công bằng gì đó vào thời điểm này, đối mặt với mấy kẻ có ý đồ lật đổ học viện, hắn không nương tay chút nào.
"Tô Ngàn, ngươi dám..." Cảm nhận được cơn lốc đấu khí cường hãn phía sau, khoé mắt Vàng bạc nhị lão như muốn nứt ra, giờ này khắc trong lòng có biết bao nhiêu nghẹn khuất cùng hối hận, ngày thường hai huynh đệ liên thủ, dù cường giả Đấu Tông cũng chưa từng khiến bọn họ để vào mắt, nhưng hiện tại đồng thời đối mặt với hai vị Đấu Tông vây công, một vị còn đánh lén, bọn họ làm sao có thể ngăn cản.
Hai người vừa nói xong thì cơn lốc đấu khí do Tô Ngàn phát ra liền va chạm vào lưng bọn họ.
Răng rắc!
Đấu khí hộ thể của Vàng bạc nhị lão bị đánh vỡ, tiếng xương đứt gãy vang lên, hai người đều phun máu tươi sau đó mất đi năng lực phản kháng, đâm thẳng vào bàn tay màu tím khổng lồ của Tiểu Y Tiên.
"A...." Tiếng kêu thảm thiết vang vọng thiên địa, khoảnh Vàng bạc nhị lão rơi vào, bàn tay khổng lồ liền khép lại, khói độc, nọc độc bao vây hai người, thân thể nhanh chóng bị ăn mòn lộ ra xương trắng, sau đó hóa thành một bãi chất lỏng màu đỏ rơi xuống đất.
Bị tiếng kêu thảm thiết hấp dẫn, mọi người nghiêng đầu nhìn, khi thấy rõ tình huống thì Vàng bạc nhị lão đã hóa thành một bãi máu loãng.
Hút!
Tất cả mọi người, bao gồm Tô Ngàn đều hít hà một hơi, đây là chỗ đáng sợ của Ách nạn độc thể, nháy mắt biến hai gã Đấu Hoàng có thể so với Đấu Tông thành máu loãng.
"A, Vàng bạc nhị lão chết rồi, Hàn Phong bại, mọi người chạy mau ...." Ba người mạnh nhất kẻ chết kẻ bại, Huyết tông, Bát phiến môn, Viêm tông cầm đầu đám cường giả Hắc vực không còn bình tĩnh nữa, ào ào chạy trốn.
"Trốn chỗ nào...." Tiêu Sắt sắp tiến vào thế giới dung nham luyện hóa Vẫn lạc tâm viêm cùng Hải tâm diễm, rất nguy hiểm, biết chính mình không trợ giúp được gì nên Tiểu Y Tiên không buông tha đám người Hắc vực, giờ phút này nàng như trở lại hai năm làm độc sư ở đế quốc Xuất Vân, bắt đầu tàn sát đám người.
"A... Là độc..."
"Mọi người chạy mau.... Phạm tông chủ cứu ta...."
Khi Tiểu Y Tiên đánh chết cường giả Hắc giác vực thì Tiêu Sắt đã lôi Hàn Phong ra khỏi hố, tay phải nắm cổ Hàn Phong đang thoi thóp, gỡ nạp giới U hải thu vào kho hàng hệ thống.
"Hàn Phong, ta nói rồi, hết thảy của ngươi sẽ thuộc về ta." Tiêu Sắt nở nụ cười châm chọc nói. Khi nói chuyện, hắn dùng linh hồn lực truyền âm, hạ lệnh cho Vẫn lạc tâm viêm công kích phong ấn.
Hàn Phong nghe vậy, cố gắng chống thân thể tàn tạ, liếc nhìn Vàng bạc nhị lão đã hóa thành máu loãng, lại nhìn nhìn đám cường giả Hắc giác vực đang bị Tiểu Y Tiên tàn sát tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi, nhẹ nhàng cười nói: "Khụ khụ... Thật không nghĩ tới Hàn Phong ta tung hoành một đời, kết quả thua trong tay tiểu tử như ngươi....Nhưng ngươi cũng đừng đắc ý, hôm nay Hàn Phong ta có chết cũng muốn kéo ngươi làm đệm lưng."
Hàn Phong vừa nói xong, thân thể hắn bắt đầu phồng to...
"Muốn tự bạo sao? Cũng có vài phần cốt khí, nhưng ngươi cho rằng ta sẽ không dự đoán được sao?" Tiêu Sắt cười khinh miệt, Tà thần câu bắn ra mà ra, chui vào ngực Hàn Phong, thân thể Hàn Phong nhanh chóng xẹp xuống.
"Sao có thể, ngươi đến tột cùng là ai...." Cảm nhận được sinh mệnh lực và năng lượng linh hồn của mình đang chóng xói mòn, Hàn Phong không thể đè nén được sự sợ hãi.
Hắn vốn lưu lại hậu thủ, đó chính là sau khi tự bạo thì linh hồn mượn cơ hội chạy thoát rồi liên hệ Mộ Cốt lão nhân ở Hồn điện, dùng Hải tâm diễm đổi lấy một cơ hội trọng sinh, tuy rằng cái giá phải trả rất lớn nhưng có thể giữ được một mạng, còn có thể giết ngược kẻ địch.
Nhưng hiện tại không cách nào tự bạo.
"Ta là ai... Không phải đã nói rồi sao? Chờ ngươi chết thì sẽ nói cho ngươi." Tiêu Sắt khinh bỉ, đồng thời thầm hô: "Xuất hiện đi! Vẫn lạc tâm viêm."
Vẫn lạc tâm viêm bùng nổ lần thứ hai, phá tan đỉnh tháp, hóa thân thành hoả mãng vô hình mấy chục trượng, đột nhiên "Cắn xé" Tiêu Sắt cùng Hàn Phong đang ở gần.
Nhìn thấy Vẫn lạc tâm viêm đột nhiên xuất hiện, Hàn Phong cười lạnh, hắn biết mình đã không sống nổi, nhưng trước đó hắn nhất định phải kéo kẻ thù theo.
"Cùng chết đi!" Hàn Phong liều mạng, dùng chút đấu khí còn lại trong cơ thể nắm lấy tay Tiêu Sắt, chân đạp hư không phóng về phía Vẫn lạc tâm viêm.
Vẫn lạc tâm viêm không chút dấu hiệu mà bùng nổ, quá đột ngột, ngoại trừ Tiểu Y Tiên đã biết kế hoạch của Tiêu Sắt, mọi người đều tỏ vẻ hoảng sợ.
"Tiêu Sắt... Mau tránh ra...." Nhìn thấy Hàn Phong liều mạng lôi Tiêu Sắt về phía Vẫn lạc tâm viêm, Tiểu Y Tiên rất phối hợp ' kinh hoảng hô to ', thân thể chợt lóe, nhanh chóng bay về phía Tiêu Sắt, Tô Ngàn cũng theo sát nàng.
Đáng tiếc, bởi vì khoảng cách quá xa, dù bọn họ là Đấu Tông cũng không kịp, trước ánh mắt hoảng sợ của mọi người, Tiêu Sắt cùng Hàn Phong bị Vẫn lạc tâm viêm kéo vào Phần Thiên Luyện Khí tháp.
Tình huống bất thình lình làm các trưởng lão học viện cứng họng, vài phút trước còn hăng hái đánh bại Dược Hoàng Hàn Phong, giờ phút này đã bị Vẫn lạc tâm viêm kéo vào Phần Thiên Luyện Khí tháp.
Quá đột ngột!
"Tiểu tử kia xong đời, lúc này không đi còn đợi khi nào." Thấy thế, tông chủ Huyết tông bị Tiểu Y Tiên hành hạ thê thảm cảm thấy vui, nhắc nhở Bát phiến môn môn chủ Viên Y cùng với tông chủ Viêm tông, hai cánh màu đỏ bung ra, nhanh chóng bay khỏi nội viện, hai người còn lại theo sát phía sau.
"Đi... Đi đến nơi nào...." Nhìn thấy mấy người chạy trốn, sau lưng Tiểu Y Tiên xuất hiện tám cánh to màu tím, tám cánh rung lên, dùng tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều đuổi theo, rõ ràng là tám cánh luyện hoá từ Bát chu mâu, có thể gọi là Thiên độc bát dực.

Bình Luận

0 Thảo luận