Trong nguyên tác, cuộc chiến Ma tộc xâm lấn Chân linh đại lục cực kỳ thảm thiết, rất nhiều nhân vật Tiêu Sắt biết đều ngã xuống. Ngay cả vai chính Diệp Trần cuối cùng cũng là bị Đại đế Ma tộc đánh thành sương máu, nếu không phải lĩnh ngộ bất tử chi thân đến cảnh giới ' Tích huyết trọng sinh ', Chân linh thế giới liền xong rồi.
"Long huyết thảo, kiếm ý.... Nếu về sau có đủ thực lực và cơ hội đi Chân linh thế giới, không thể không giúp đỡ một lần." Ý nghĩ này nhanh chóng lướt qua, Tiêu Sắt phóng thích Hãn hải càn khôn tráo bao phủ quanh thân, trong đầu hô: "Hệ thống, giúp ta dung hợp ba phần kiếm ý này."
Tiêu Sắt chậm rãi nhắm mắt.
【 Đinh, hệ thống đang dung hợp..... 】
Hơi thở của Tiêu Sắt biến hóa nghiêng trời lệch đất, nếu nói lúc trước là nội liễm, cho người ta một loại cảm giác giản dị tự nhiên thì giờ phút này trở nên có chút sắc bén.
Những chiêu thức trong Tung hoành kiếm pháp mà hắn coi là chiêu thức cận chiến, giờ phút này hắn lại hiểu sâu hơn, tâm như gương sáng.
【 Đinh, hoàn thành dung hợp kiếm ý. 】
Hô!
Hơi thở như sương mù từ trong miệng phụt ra, Tiêu Sắt chậm rãi mở mắt, kiếm ý lập tức thu liễm, người ngoài rất khó phát hiện.
Làm quen với kiếm ý trên người một lúc, Tiêu Sắt thu hồi Hãn hải càn khôn tráo.
Mấy người Tiểu Y Tiên ghé vào cửa sổ, nghiêng đầu nhìn bóng dáng quen thuộc của Tiêu Sắt xuất hiện, mỉm cười nói: "Xem ra ngươi lại có thu hoạch."
"Xem như vậy đi." Tiêu Sắt cười, gật gật đầu, chậm rãi đi đến gần các nàng, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: "Đã đến học viện Già Nam sao?"
"Ừ, ở ngay phía trước." Tiểu Y Tiên chỉ chỉ.
Một tòa thành thị khổng lồ khiến người ta phải trố mắt nhìn chậm rãi xuất hiện trong đám sương mù, cho dù thân ở trên trời cao nhưng năm người vẫn không thể nhìn trọn cả tòa thành, có thể thấy được nó rộng lớn, khổng lồ đến thế nào.
"Tiêu Sắt biểu ca, tới rồi, chúng ta đi xuống đi!" Đội ma thú phi hành vừa hạ xuống học viện Già Nam, Huân Nhi đã gấp không chờ nổi muốn đi xuống, trong mắt nàng, nơi này sẽ là khởi đầu mới của nàng và Tiêu Sắt.
"Nơi này chính là học viện Già Nam sao?"
"Rốt cuộc đã trở lại."
......
Những người khác đều vui vẻ, các tân sinh thì có thêm sự hưng phấn và kích động.
Đạo sư Nặc Lâm đi tới, gật đầu với Tiểu Y Tiên và Tiêu Sắt, mỉm cười nói: "Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt, bởi vì học viện Già Nam chưa từng có tân sinh là Đấu Linh hay Đấu Hoàng cho nên ta muốn mang các ngươi đi gặp Phó viện trưởng Hổ Càn. Ngọc Nhi, ngươi sắp xếp cho Huân Nhi cùng Trúc Thanh."
"Không thành vấn đề." Tiêu Sắt, Tiểu Y Tiên nghe vậy, quen biết cười, mỉm cười nói.
"Tiêu Ngọc, phiền ngươi chiếu cố Trúc Thanh, nàng còn nhỏ, lại lạ lẫm với thế giới này." Tiêu Sắt nhìn Tiêu Ngọc rồi nói.
"Được rồi được rồi, Trúc Thanh chính là tỷ muội tốt của ta, ai dám khi dễ nàng chứ." Tiêu Ngọc bĩu môi.
Nàng và Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh đều biết hai người còn lại có quan hệ mập mờ với Tiêu Sắt. Trong thời gian một tháng sinh hoạt trên ma thú phi hành, Tiêu Sắt có vẻ cưng chiều Chu Trúc Thanh quá mức, điều này làm cho thanh mai trúc mã như nàng có chút ghen tuông.
Đương nhiên, nếu biết Tiêu Sắt còn yêu chiều Long Quỳ hơn nữa, chỉ sợ nàng sẽ muốn phát cuồng.
"Trở về sớm một chút." Chu Trúc Thanh mỉm cười nói.
"Ừ." Nắm lấy tay Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt đang muốn rời đi cùng Nặc Lâm thì bên tai chợt vang tiếng Huân Nhi, "Tiêu Sắt biểu ca, chúng ta chờ ngươi."
Tiêu Sắt gật đầu, xoay người dắt Tiểu Y Tiên theo sát Nặc Lâm.
Ba người tiếp bước rời đi, Nặc Lâm quay đầu nhìn hai người tay trong tay như tình nhân rồi lại nhìn nhìn Tiêu Ngọc, Huân Nhi, Chu Trúc Thanh, mặt đẹp có chút giảo hoạt.
"Thật đúng là gia hoả được nữ hài tử ưa thích!" Trong lòng cảm thán, Nặc Lâm bước nhanh hơn, đưa Tiêu Sắt, Tiểu Y Tiên tới chỗ Phó viện trưởng Hổ Càn.
"Thùng thùng!"
Cửa phòng bị gõ vang, từ sau cánh cửa có tiếng nói già nua truyền ra: "Cửa không có khóa, vào đi!"
Đẩy cửa phòng, Nặc Lâm nhẹ nhàng lên tiếng: "Phó viện trưởng, chúng ta đã trở lại."
"Là Nặc Lâm sao, vào đi! Chạy tới chỗ lão nhân ta sớm như vậy, có phải chiêu được hạt giống tốt hay không?" Sau bàn làm việc sạch sẽ ngăn nắp, Hổ Càn khép quyển sách trong tay, cười ha hả nói.
Nặc Lâm khẽ gật đầu, chậm rãi đến gần, thì thầm bên tai Hổ Càn.
Đồng tử Hổ Càn chợt co rụt lại, ánh mắt xuất hiện vẻ nghiêm trọng, một lát sau mới chậm rãi gật gật đầu.
Nặc Lâm vẫy tay với Tiêu Sắt và Tiểu Y Tiên, cười ngâm ngâm nói: "Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt vào đi."
Hổ Càn quan sát hai người, người trước còn tốt, tuy rằng cho hắn cảm giác khó lường nhưng tu vi đúng là Đấu Linh, mười bốn tuổi, cho dù là ở Trung Châu đều là thiên tài hàng đầu.
Khi nhìn tới Tiểu Y Tiên, Hổ Càn không khỏi mày, với tu vi Đấu Hoàng đỉnh của hắn lại cảm nhận được nguy hiểm từ tiểu nữ oa này.
"Nặc Lâm, ngươi ra ngoài trước, ta có lời muốn nói với hai tiểu gia hỏa này." Hổ Càn vẫy vẫy tay.
Nặc Lâm cung kính gật đầu, lui đến cạnh Tiêu Sắt, nhỏ giọng nói: "Phó viện trưởng rất tốt, không cần lo lắng."
Nói xong, Nặc Lâm rời khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa.
"Xin hai vị tiểu hữu đừng trách, lão phu cũng không có ác ý, mời ngồi." Nặc Lâm vừa đi, Hổ Càn đưa tay nói.
Nghe vậy, Tiêu Sắt cùng Tiểu Y Tiên gật đầu, ngồi xuống ghế.
"Phó viện trưởng có muốn biết gì cứ hỏi, chúng ta không cố kỵ." Tiêu Sắt mỉm cười, với tình huống này, bọn họ đã sớm đoán trước.
"Đa tạ đã thông cảm, thân Phó viện trưởng ngoại viện học viện Già Nam, ta có trách nhiệm với tất cả học sinh." Hổ Càn gượng cười, nhìn về phía Tiêu Sắt: "Ngươi là Tiêu Sắt tiểu hữu đúng không, vừa rồi ta đã nghe Nặc Lâm nói."
"Thuộc Tiêu gia thành Ô Thản, mười hai tuổi đột phá Đấu Giả, một mình rèn luyện bên ngoài hơn hai năm, đột phá đến Đấu Linh, hình như còn là Luyện dược sư cấp bậc không thấp, không thể không nói ngươi là thiên tài chưa từng thấy, dù tra lịch sử học viện Già Nam cũng không tìm ra người có thiên phú như ngươi, với thực lực của ngươi hoàn toàn có tư cách vào nội viện."
"Phó viện trưởng quá khen." Tiêu Sắt khiêm tốn nói.
"Ha ha... Lão phu chỉ ăn ngay nói thật mà thôi." Ánh mắt Hổ Càn chuyển sang Tiểu Y Tiên, "Vị này chính là Tiểu Y Tiên cô nương đi, có một vấn đề khiến lão phu cảm thấy rất khó hiểu, tuy Tiêu Sắt tiểu hữu có thiên phú dị bẩm, nội viện có thể trợ giúp cho quá trình tu luyện của hắn. Ngươi là Đấu Hoàng, vì sao phải lấy thân phận tân sinh nhập học."
"Ta đi cùng hắn." Tiểu Y Tiên cười, giơ bàn tay đang đan chặt bàn tay Tiêu Sắt lên.
"Cùng hắn?" Hổ Càn bừng tỉnh....
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận