Thế giới dung nham dưới lòng đất.
"Tên thối tha, ngươi dẫn ta tới đây tìm cái gì?" Tử Nghiên tò mò hỏi.
"Đợi lát nữa sẽ biết, chẳng qua hy vọng ngươi biết khống chế cảm xúc, đừng khóc nhè." Tiêu Sắt lộ ra nụ cười thần bí.
"Hừ, ngươi mới là người khóc nhè!" Tử Nghiên giả làm mặt quỷ.
Theo con đường hai người tiếp tục xâm nhập, rất nhanh gặp phải sinh vật nham thạch nóng chảy dưới lòng đất, rắn mối quái nhân.
Rắn mối quái nhân này dưới Đấu Tôn, Tiêu Sắt mang theo Tử Nghiên một đường đẩy ngang, cho đến khi gặp phải rắn mối quái nhân cấp bậc Đấu Tôn mới dừng bước.
Tiêu Sắt cũng đại khai sát giới, dưới tình huống không sử dụng bí pháp, chiến toàn lực, chém giết hơn mười tên rắn mối quái nhân cấp bậc Đấu Tôn.
"Tên thối tha, chúng ta vẫn không nên tiếp tục xâm nhập, ta cảm giác tiếp tục đi về phía trước rất có thể gặp phải rắn mối quái nhân cấp trên Đấu Tôn." Đây là lần đầu tiên Tử Nghiên không vô tâm vô phế, sắc mặt đứng đắn.
"Vậy chúng ta cứ thuấn di qua là được." Tiêu Sắt cười nhạt một tiếng, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Tử Nghiên, trong đầu hô lên: "Hệ thống sử dụng định điểm truyền tống phù, mang ta và Tử Nghiên truyền tống đến trước mộ Cổ Đế Đà Xá."
[Tích, cố định điểm truyền tống phù -1, hệ thống đang truyền tống!]
Không gian vặn vẹo một trận, sau một giây, hai người Tiêu Sắt biến mất tại chỗ.
Đợi đến lần thứ hai xuất hiện, đã tới trước cửa đá tối như mực, cao vạn trượng.
"Tên thối tha, đây là thứ ngươi muốn tìm?" Tử Nghiên ngẩng đầu nhìn cửa đá, đồng tử co rút lại.
"Có lẽ là nơi này, Tử Nghiên, không phải ngươi có thiên phú tìm bảo vật rất mạnh sao? Ngửi thấy trong này có bảo vật hay không." Tiêu Sắt nắm chặt tay Tử Nghiên, giờ phút này trong lòng khó tránh khỏi có hơi khẩn trương, nếu như Chúc Khôn không muốn nói chuyện mà công kích hai người, vậy hắn cũng chỉ có thể mang Tử Nghiên chạy trốn.
"Có bảo vật hay không ta không biết, nhưng ta cảm giác bị tên xấu xa ngươi hại chết." Tử Nghiên giơ ngón tay chỉ về phía trước.
Bên trong cửa đá, một đôi mắt khổng lồ có đường kính vượt qua trăm thước đột nhiên mở ra, bóng dáng con rồng khổng lồ dài hơn vạn thước chợt hiện lên.
Hơi thở nó mạnh mẽ như thuở hồng hoang Tiêu Sắt chưa bao giờ trải nghiệm.
Vẻn vẹn chỉ đứng ở chỗ này, Tiêu Sắt đã cảm nhận áp lực vô cùng, có lẽ không cách nào nhúc nhích.
"Ngao..." Cự long gầm to một tiếng, mang theo một trận sóng khí mãnh liệt, thổi đuôi tóc hai người Tiêu Sắt nhếch lên bay múa, sau đó miệng phun chữ, nói: "Đã hơn ngàn năm chưa từng thấy qua nhân loại còn sống. Tiểu tử, ngươi còn nhỏ tuổi, dựa vào tu vi Đấu Tôn có thể dẫn người xông vào nơi này, ngược lại không đơn giản. Có Đà Xá Cổ Đế ngọc không? Nếu không có, cả đời ở lại đây làm bạn với ta đi."
"Tuy Đà Xá Cổ Đế Ngọc không có, nhưng ta mang Tử Nghiên tới nhận thân với tiền bối." Thấy Chúc Khôn nguyện ý nói chuyện, trong lòng Tiêu Sắt thở phào nhẹ nhõm, qua một cửa ải.
"Nhận thân?" Chúc Khôn lộ ra vẻ mặt xem thường, bĩu môi, khinh bỉ nói: "Tiểu tử, bớt thấy người sang bắt quàng làm họ, ngươi có biết lão phu là ai không? Theo ta biết, ta lớn hơn cả tổ tông đời thứ tám của ngươi."
Tiêu Sắt biết Chúc Khôn không có cuồng ngôn, đừng nói hắn, dù tổ tiên Tiêu Huyền ở trước mặt hắn cũng là tiểu bối, nên vẫn chưa tức giận. Chỉ chỉ Tử Nghiên, cười tủm tỉm hỏi: "Tiền bối thật sự không nhớ nàng là ai sao?"
"Nàng ấy?" Nghe vậy, Chúc Khôn theo bản năng đánh giá Tử Nghiên, vật trang trí này, vừa nhìn thoáng mà cả người nó sững sờ tại chỗ, cái miệng rồng khổng lồ khép lại, trong miệng lẩm bẩm: "Là nàng, thật sự là nàng.... Con ơi, con trông giống hệt mẹ con khi còn là một thiếu nữ."
Tử Nghiên bị một loạt động tác không ổn định này của Chúc Khôn choáng ngợp, cực lực trốn ra phía sau Tiêu Sắt, run rẩy nói: "A... Ngươi là ai, đừng đến đây, nếu không ta sẽ bảo trứng thối đánh ngươi."
"Ách..." Chú ý tới sự thất thố của mình, Chúc Khôn vội vàng hóa thành hình người, luống cuống tay chân nói: "Con gái, đừng sợ, ta là cha con, sẽ không làm đau con."
"Cha ta?" Tử Nghiên hơi ngẩn ra, phụ thân, đây là một từ xa lạ cỡ nào, từ nhỏ đã lớn lên ở Ma Thú sơn mạch, không nơi nương tựa, tranh thức ăn cùng ma thú, bị ma thú khác bắt nạt cũng chỉ có thể cam chịu.
Nếu như người trước mắt thật sự là phụ thân nàng, vậy khi nàng bị bắt nạt, đối phương ở nơi nào?
"Đúng, ta thật sự là phụ thân ngươi, ta là Long Hoàng Chúc Khôn của tộc Thái Hư Cổ Long." Chúc Khôn chỉ chỉ mình, sau đó kích động nói với Tử Nghiên: "Mà ngươi là con gái của ta, toàn bộ Thái Hư Cổ Long ngoại trừ ta, cũng chỉ có con là Thái Hư Cổ Long duy nhất có được huyết mạch Vương tộc."
Nghe vậy, Tử Nghiên hít sâu một hơi, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, trịnh trọng hỏi: "Tên trứng thối, tên này thật sự là cha ta sao?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận