----
Tiêu Sắt nhẹ ngửi ngửi mùi hương trên tóc Mỹ Đỗ Toa, gương mặt dán vào trán nàng, dịu dàng nói: "Toa Toa, ta còn có thể gọi ngươi giống như trước sao?"
"Tùy ngươi." Mỹ Đỗ Toa nhàn nhạt nói.
"Ta có dự cảm, có lẽ lần này ngươi sẽ mang hài tử của ta, cho nên chờ giải quyết chuyện Hắc giác vực xong, ta cùng ngươi về Xà nhân tộc một chuyến, bàn hôn sự." Tiêu Sắt dịu dàng nói.
"Ai sẽ mang hài tử của ngươi, ai muốn gả cho ngươi." Mỹ Đỗ Toa đỏ mặt, dối lòng nói. Nếu có người biết Mỹ Đỗ Toa đứng ở chỗ này xem nhất định sẽ chấn động, bởi vì giờ phút này Mỹ Đỗ Toa hung danh hiển hách đang dựa vào ngực một thiếu niên, thẹn thùng như một tiểu cô nương.
"Tạm thời tính trước như vậy, chờ ngươi thật sự chấp nhận ta, ta lại cưới ngươi, dù sao chúng ta đều đã thế này, dù như thế nào ta cũng có trách nhiệm với ngươi." Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười nói.
"Cái gì mà ' Tạm thời tính trước '? Như thế nào, muốn ăn sạch sẽ?" Nghe Tiêu Sắt nói, sắc mặt Mỹ Đỗ Toa biến đổi, tay ngọc thọc vào bên hông, dùng sức nhéo một cái, đợi Tiêu Sắt kêu lên mới nổi giận nói.
"Vậy quyết định nha?" Tiêu Sắt xoa xoa hông, hỏi lại.
"Ừ." Mỹ Đỗ Toa khẽ gật đầu.
Nàng bỗng nhíu mày, hình như nghĩ tới chuyện gì đó, chợt dò hỏi: "Còn các nàng Tiểu Y Tiên, Bỉ Bỉ Đông làm sao bây giờ?"
"Ta đều cưới." Tiêu Sắt ăn ngay nói thật nói.
"Vô sỉ." Tuy rằng trong lòng đã sớm có chuẩn bị, nhưng Mỹ Đỗ Toa vẫn không nhịn được mà tức giận, khẽ kêu một tiếng, hung hăng dậm chân Tiêu Sắt, mắt không thấy tâm không phiền tiến vào bảo nang.
Còn không quên lưu lại một câu: "Nhớ kỹ, nữ nhân khác ta không quản được, nhưng ngươi không được có ý với muội muội ta, nếu không ta thiến ngươi."
"Ách, được được." Mặt Tiêu Sắt tối sầm, khóe miệng co giật đáp lại.
Hắn sẽ không có ý với Điệp, nhưng nếu là Điệp có ý với hắn thì không phải chuyện hắn có khả năng can thiệp rồi.
"Ca ca, ngươi thật sự tính cưới Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ sao?" Mỹ Đỗ Toa mới vừa tiến vào bảo nang thì tiếng Long Quỳ vang lên.
"Ừ, dù sao đã như vậy, dù như thế nào cũng cần phụ trách. Huống hồ nàng đã không còn là Mỹ Đỗ Toa trước đây." Tiêu Sắt đáp lại.
"Đúng nha, từ sau khi Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ dung hợp với linh hồn Tiểu thải đã xảy ra biến hóa, trên cơ sở cao ngạo lạnh lùng có thêm chút tình cảm." Long Quỳ gật gật đầu, dùng giọng điệu nguy hiểm nói tiếp:"Ca ca, ngươi tính toán cưới Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ Long Quỳ mặc kệ, nhưng hình như ca ca quên mất chuyện gì rồi."
"A" nghe Long Quỳ nói, Tiêu Sắt ngẩn ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chợt nghiêm mặt nói: "Trước khi cưới Mỹ Đỗ Toa, ca ca chắc chắn sẽ cưới ngươi trước."
"Hừ ~ này còn kém không nhiều lắm." Long Quỳ hừ một tiếng.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười, xoay người về tới sơn động.
Mới vừa tiến vào sơn động, Tiêu Sắt liền nhìn thấy Điệp đang ngồi cạnh một đóa hoa màu sắc rực rỡ, ánh mắt có chút u buồn.
Nhìn thấy Tiêu Sắt trở về, nàng mỉm cười: "Đã về rồi!"
"Ừ." Tiêu Sắt cười cười, đi đến bên cạnh nàng ngồi xuống, mỉm cười nói: "Có tâm sự sao?"
Điệp gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nói: "Ta cũng không biết, trong khoảng thời gian này có rất nhiều người muốn bắt ta."
"Không có gì, về sau ta sẽ bảo hộ ngươi." Tiêu Sắt cười nói.
"Ngươi?" Nghe vậy, Điệp sửng sốt, chợt nhìn Tiêu Sắt, vừa nhìn vừa gật đầu: "Dáng vẻ không tồi, nhưng tiểu đệ đệ, vì sao ngươi phải bảo vệ ta? Chúng ta vừa mới nhận biết một ngày đi."
Tiêu Sắt ăn ngay nói thật: "Bởi vì ta đáp ứng rồi một người phải bảo hộ ngươi, hơn nữa ta cũng không đành lòng xem ngươi rơi vào kết cục bi thảm." Câu sai là hắn mặc niệm trong lòng.
"Đáp ứng người khác phải bảo vệ ta? Ai nha?" Điệp tò mò hỏi.
"Hai ngày sau ngươi liền biết." Tiêu Sắt cười nói.
"Thần thần bí bí." Điệp chu miệng nhỏ, "Đúng rồi, ta còn không biết ngươi tên gì đâu?"
"Tiêu Sắt." Tiêu Sắt nói.
"Tiêu Sắt? Nghe cũng không tệ lắm." Điệp cười nói.
"Ngươi đây? Ngươi có tên sao?" Tiêu Sắt dò hỏi.
"Ta?" Nghe vậy, mắt Điệp ảm đạm, rơi vào trầm tư, mình có tên sao? Vì sao mình đột nhiên xuất hiện ở sa mạc? Thân nhân của mình lại là ai?
Khi Điệp đang suy nghĩ miên man thì có một con bướm sặc sỡ bay từ lỗ thông gió trên đỉnh sơn động hạ xuống trên đóa hoa trước người nàng.
Con bướm xinh đẹp đột nhiên xuất hiện khiến đôi mắt ảm đạm của Điệp có thêm một tia sáng, nàng vươn ngón tay tới gần con bướm, con bướm như có cảm giác, bay lên đầu ngón tay nàng.
"Xem ra con bướm này thích ngươi. Nếu ngươi quên mình tên là gì, không bằng gọi là Điệp đi." Tiêu Sắt cười nói.
"Điệp?" Hai mắt Điệp sáng ngời, nở nụ cười dịu dàng, nói: "Từ đây về sau ta tên Điệp."
"Ừ, Điệp." Tiêu Sắt cười cười, âm thầm nói: "Chờ ngươi nhớ lại, tất cả đều sẽ tốt lên."
Thời gian từ từ trôi qua, đã tới ngày thứ ba.
Mấy ngày nay, Mỹ Đỗ Toa bị chọc tức đến ngứa răng.
Mấy ngày ở chung, quan hệ giữa Điệp và Tiêu Sắt càng tốt hơn.
Đặc biệt là tối ngày thứ hai, Điệp thừa dịp Mỹ Đỗ Toa đốc xúc Tiêu Sắt không được ' có ý đồ với muội muội ' lén theo ra ngoài.
Kết quả không tìm được Tiêu Sắt mà còn gặp gỡ ma thú quần cư nhị giai, Sa Hạt.
Thời điểm nguy cơ, Tiêu Sắt xuất hiện, làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Từ đó về sau, Mỹ Đỗ Toa phát hiện ánh mắt Điệp nhìn về phía Tiêu Sắt thay đổi, có chút yêu mến.
Đây không phải là dấu hiệu tốt.
Nhưng hiện tại nàng lại không thể hiện thân, nếu không thực sự có khả năng như Tiêu Sắt nói.
Rơi vào đường cùng, Mỹ Đỗ Toa chỉ có thể âm thầm quyết định, sau khi trở về phải giám sát Điệp, để nàng rời xa Tiêu Sắt.
【 Đinh, vé du lịch Đấu phá du sắp hết giờ, năm phút sau cưỡng chế truyền tống trở về, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng. 】
"Điệp, chúng ta nên rời đi." Tiêu Sắt nhìn về phía Điệp.
"Muốn đi sao? Thời gian trôi quan thật nhanh." Điệp duỗi người.
"Tranh thủ thời gian đi, bằng không ta sẽ để mình ngươi lưu lại nơi này." Tiêu Sắt cườu nói.
"Đừng, ngươi đi rồi mình ta không sống nổi ở sa mạc này." Nghe Tiêu Sắt nói, Điệp vội vàng giơ tay, ngại ngùng ôm cổ Tiêu Sắt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận