Rời khỏi phòng Thanh Lân là chuyện của ba ngày sau, Tiêu Sắt trực tiếp đi tới cung điện của Mỹ Đỗ Toa.
"Phụ thân." Nhìn thấy Tiêu Sắt tiến vào, tiểu cô nương tám chín tuổi với bộ dạng đã trưởng thành thành còn đang đùa giỡn cùng với Tiểu Thải trực tiếp đến nghênh đón, nhào vào trong ngực Tiêu Sắt. Tiểu Thải theo sát phía sau, cũng bay vút đến đầu vai Tiêu Sắt, thân mật cọ cọ hai má hắn.
Tiêu Sắt có hơi hưởng thụ sự thân mật của tiểu Thải, sau đó khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiêu Thải, có lẽ là vì muốn để hắn và con gái có thể giao lưu nhiều hơn, Tiêu Sắt rõ ràng cảm giác được Mỹ Đỗ Toa ở trong phòng nhưng vẫn hỏi Tiêu Thải: "A Thải ngươi ở đây làm gì? Mẹ ngươi đâu?"
"A Thải đang chơi với dì Tiểu Thải ở đây, dì Tiểu Thải vừa mới nói với ta rất nhiều chuyện về ba khi còn trẻ." Từ khi Thất Thải Thôn Thiên Mãng hiện thân, cũng thành Cửu thải Thôn Thiên Mãng, vì phân biệt Tiểu Thải và con gái Tiêu Thải, Tiêu Sắt lại vì Tiêu Thải một lần nữa đăt một cái nhũ danh, là A Thải.
"Ách...", khóe miệng Tiêu Sắt bất ngờ cong lên, nói với Tiểu Xà chín màu trên vai: "Tiểu Thải, ngươi sẽ không nói hết tất cả chuyện đã trải qua trong khoảng thời gian ở bên cạnh ta cho A Thải chứ!"
"A Thải là con gái của chủ nhân, chẳng lẽ không thể nói sao?" Tiểu xà chín màu chớp chớp đôi mắt tím nhạt tròn trịa, trong đồng tử lộ ra vẻ vô tội.
Nhìn ánh mắt con rắn nhỏ chín màu như đang nói ta sẽ khóc đấy, Tiêu Sắt vội vàng truyền âm nói: "Có thể nói, nhưng Tiểu Thải còn nhỏ, về chuyện xảy ra vào buổi tối khi ta ngủ với các nàng Đỗ Toa, Tiên Nhi thì không thể nói."
"Chủ nhân, Tiểu Thải biết rồi." Thấy Tiêu Sắt không trách mình, tiểu xà chín màu lại thân mật cọ cọ hai má Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt buông Tiêu Thải cùng Tiểu Thải xuống, nửa ngồi xổm sờ sờ cái đầu nhỏ của hai người mà dặn dò: "A Thải, trước tiên ngươi tiếp tục chơi với Tiểu Thải, ta đi vào trong phòng thăm mẹ ngươi."
"Phụ thân đi đi, nhưng mà lát nữa nhớ kỹ phải dành thời gian chơi cùng ta đó." Tiêu Thải vui vẻ đáp ứng.
Tiêu Sắt tiếp tục dặn dò: "Tiểu Thải, giúp ta chăm sóc tiểu nha đầu này một chút, đừng để nàng lại gây ra chuyện gì."
"Ta đã biết chủ nhân, ta cam đoan tiểu chủ nhân được an toàn." Tiểu Thải đáp lại.
Tiêu Sắt bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người tiến vào trong phòng, cũng không phải là hắn lo lắng cho sự an toàn của con gái, mà là tiểu nha đầu này đột nhiên tăng vọt đến Đấu Thánh tám sao đỉnh phong, còn chưa khống chế sức mạnh của của mình hoàn toàn.
Nạn nhân lớn nhất phải kể đến Hải Ba Đông, tuy rằng dưới sự ủng hộ của tài nguyên Hải Minh đã đạt tới nửa bước Đấu Tôn, nhưng chính là bởi vì biết dùng băng thuật, kết quả bị tiểu gia hỏa này kéo ra ngoài dùng đến phát điên.
Nếu không phải Nhã Phi nhờ Dược Trần hỗ trợ luyện một viên Sinh Cốt Dung Huyết đan, chỉ sợ mạng của hắn ta sẽ không còn.
Vì thế, không ít lần Nhã Phi tìm hắn oán giận.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Sắt cho Hải Ba Đông một giọt tinh huyết ma thú cấp Đấu Thánh thuộc tính băng, giúp hắn ta thăng cấp lên Đấu Tôn, mọi chuyện mới bình ổn xuống.
Hải Ba Đông người ta tốt xấu gì cũng là người đi theo mình sớm nhất, cũng không thể làm người ta thương tâm.
Đi vào trong phòng, Tiêu Sắt nhìn thấy Mỹ Đỗ Toa đang xử lý chính vụ của Hải Minh.
"Về rồi!" Nhìn thấy Tiêu Sắt tiến vào, Mỹ Đỗ Toa dừng lại công việc trong tay, lười biếng duỗi thắt lưng, đường cong mê người lồi lõm hiện ra không thể nghi ngờ.
Tiêu Sắt cười xấu xa, bay về phía trước dùng hình thức ôm công chúa bế lên giường, cười xấu xa nói: "Đỗ Toa, ta thấy chúng ta nên cho A Thải thêm một đệ đệ hoặc muội muội nữa."
"Có mà ta thấy ngươi muốn cho mình thêm một đứa con." Đôi mắt đẹp của Mỹ Đỗ Toa liếc hắn một cái.
"Ý nghĩa cũng không khác nhau lắm." Vừa nói, Tiêu Sắt đã ôm Mỹ Đỗ Toa ngã xuống giường mềm mại...
Ngược lại, Mỹ Đỗ Toa trợn trắng mắt, cùng nghĩa nhưng hành vi có thể rất khác nhau.
Ba canh giờ sau, chiến đấu dần dần lắng xuống, Mỹ Đỗ Toa thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa nằm trong ngực Tiêu Sắt, hờn dỗi nói: "Ngươi là chó sao ăn mãi cũng không đủ vậy."
"Đúng, ta chính là chó, gâu gâu." Vừa nói, Tiêu Sắt xoay người, lại muốn bắt đầu.
"Đừng..." Mỹ Đỗ Toa vội vàng đẩy Tiêu Sắt ra.
"Làm sao vậy?" Tiêu Sắt lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
"Bây giờ trên người ta đổ rất nhiều mồ hôi, đi tắm đã." Mỹ Đỗ Toa nghiêm túc nói.
"Vậy chúng ta cùng tắm, vừa lúc hai chúng ta tắm uyên ương." Tiêu Sắt nói.
"Không được, nếu không lát nữa ngươi lại muốn làm chuyện xấu. Ta tắm rửa trước rồi đến ngươi tắm." Mỹ Đỗ Toa nghiêm khắc từ chối.
"Vậy được rồi." Bất đắc dĩ, Tiêu Sắt đành phải đồng ý.
"Không được sử dụng linh hồn lực nhìn trộm, nếu không ta sẽ nói cho Tuyết nhi biết ngươi đã từng tham vọng thân thể của nàng, ta còn biết khuê nữ bảo bối, ngươi không chỉ có mỗi tình cảm nam nữ." Mỹ Đỗ Toa đứng dậy.
"A... Cái này cũng quá ác rồi." Tiêu Sắt hít một hơi khí lạnh. Lúc trước khi lầm tưởng Tiêu Tuyết là Thiên Nhận Tuyết, hắn đã từng có một khoảng thời gian như vậy, quả thật đã thèm thuồng thân thể của nàng. Mà khi đó Mỹ Đỗ Toa còn chưa hoàn toàn dung hợp với Thất Thải Thôn Thiên Mãng, vẫn ở bên cạnh Tiêu Sắt, biết không ít chuyện của hắn.
Nếu chuyện này bị Tiêu Tuyết biết, vậy không bằng trực tiếp xử tử tại chỗ!
"Vậy ngươi cũng đừng nhìn trộm, tuy linh hồn lực của ta kém hơn ngươi, nhưng tốt xấu gì cũng đạt tới Thiên Cảnh đại viên mãn, lại tu luyện Quy Nguyên Hồn Quyết, rất là mẫn cảm linh hồn dao động, chỉ cần có một tia dao động, cho dù chỉ là cảm giác của ta, ta cũng sẽ nói cho Tuyết nhi." Mỹ Đỗ Toa liếc mắt nhìn Tiêu Sắt, sau đó cất bước tao nhã đi vào phòng tắm, để lại cho Tiêu Sắt một bóng lưng mê người.
Cuối cùng lắc lư một tiếng, cửa phòng tắm đóng lại.
Nhìn cửa phòng tắm bị đóng chặt, Tiêu Sắt bĩu môi, "Tiểu bà này thật đúng là ba ngày không đánh đã lên nóc vạch ngói, dám uy hiếp ta, để xem đợi lát nữa ngươi ra, ta giáo huấn ngươi như thế nào."
Vừa nói, Tiêu Sắt chậm rãi nhắm mắt dưỡng thần.
Ước chừng qua một lúc lâu, cửa phòng tắm mở ra, một hương thơm ngát phiêu tán mà đến, theo đó còn có tiếng bước chân thanh thúy.
"Hả? Đỗ Toa thay sữa tắm sao? Xem ta sẽ xử lý ngươi như thế nào." Tiêu Sắt vẫn chưa mở mắt, giả bộ ngủ. Đợi đến khi tiếng bước chân đến gần thì mới kéo người vào trong ngực... Đợi đến bước cuối cùng, Tiêu Sắt mới phát giác không đúng lắm.
Tại sao thấy thiếu thiếu?
Đột nhiên buông giai nhân trong ngực ra, nhìn khuôn mặt thống khổ mà đỏ bừng kia, Tiêu Sắt làm sao còn không đoán ra đối phương là ai nên có hơi xấu hổ hỏi: "Điệp, ngươi làm sao..."
"Là tỷ tỷ bảo ta tới đây." Khuôn mặt xinh đẹp của Điệp càng đỏ bừng, ánh mắt né tránh, có hơi đau đớn trả lời.
"Hiện tại chắc hẳn là nàng là đã mang theo A Thải đến không gian Đấu La tìm mấy người Phi nhi, Tiên nhi rồi."
Nghe vậy, Tiêu Sắt theo bản năng phóng linh hồn lực ra ngoài, phát hiện tổng bộ Hải Minh không còn có bóng dáng của mẹ con Mỹ Đỗ Toa, trong đầu nhớ lại hai năm trước khi Mỹ Đỗ Toa tiến vào Cửu U Hoàng Tuyền có nói "Ta không phản đối chuyện của ngươi và Điệp nữa", Tiêu Sắt không khỏi lộ ra cười khổ, đột nhiên nói với giai nhân trong ngực: "Chúng ta tiếp tục đi."
"Ừm." Điệp chậm rãi gật đầu, lẳng lặng nhắm mắt lại, nghênh đón thời khắc tốt đẹp nhất đến.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận