----
Sáng sớm hôm sau.
Ánh mặt dịu dàng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào nhà, Tiêu Sắt chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Bỉ Bỉ Đông đã mặc chỉnh tề nằm nghiêng trên giường đang mỉm cười nhìn mình.
"Ngươi đang nhìn cái gì?" Tiêu Sắt hỏi Bỉ Bỉ Đông.
"Nhìn ngươi nha!" Bỉ Bỉ Đông cười nói.
"Ta có gì đẹp?" Tiêu Sắt khó hiểu.
"Nhìn cả đời cũng không đủ, ngươi nói xem tính có phải là trâu già gặm cỏ non không?" Bỉ Bỉ Đông cười hỏi.
"Cái gì già hay không già, nếu ngươi là trâu già thì người khắp thiên hạ người đều ước gì được làm cỏ non, không đúng... Không đúng, chỉ có ta mới có thể làm cỏ non."
"Ba hoa, đứng lên đi, mặt trời chiếu tới mông rồi." Bỉ Bỉ Đông che môi đỏ, khẽ cười nói.
"Ừ." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, được Bỉ Bỉ Đông giúp mặc quần áo.
"Hôm nay ngươi không cần tới xem thi đấu sao?" Tiêu Sắt thuận miệng hỏi.
"Hiện tại bọn họ chỉ là đánh vài trận nhỏ, chờ trận chung kết ba đội mạnh nhất ta mới đích thân tới." Bỉ Bỉ Đông vừa buộc tóc cho Tiêu Sắt vừa nói.
"Ngày hôm qua ta nhìn thấy Đường Hạo." Tiêu Sắt thuận miệng nói.
"Đường Hạo sao? Nhân vật nhỏ mà thôi, lần này trực tiếp giải quyết hắn." Bỉ Bỉ Đông tùy tiện nói, giọng nói mang theo sự khinh thường. Hạo Thiên Đấu La vô cùng cường đại trong mắt người ngoài không khác gì con kiến trong mắt nàng.
"Đường Hạo biết không phải đối thủ của ngươi, không có gì bất ngờ thì hắn sẽ dương đông kích tây ở trận chung kết, công kích Giáo Hoàng điện rồi mang Đường Tam cùng con thỏ kia đi, đến lúc đó ta cùng với Tuyết Nhi và Trữ Phong Trí cũng sẽ trong phạm vi công kích của hắn, ngươi không cần ra tay ngăn cản, trực tiếp bắt lấy con thỏ là được, cho mọi người cơ hội mượn đao giết người, đến lúc đó ta sẽ đưa cho Đường Hạo một phần quà to."
"Nghe ngươi." Bỉ Bỉ Đông cười nói, nàng không nghi ngờ thực lực của Tiêu Sắt chút nào, nàng in rằng dù là Thiên Đạo Lưu cũng không thể làm gì Tiêu Sắt nói gì đến Đường Hạo.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng có tiếng bước chân vang lên, cửa phòng bị gõ vang, ngoài cửa có tiếng Liễu Nhị Long: "Tiểu Sắt ở đây sao?"
"Nàng tới làm gì?" Tiêu Sắt có chút khó hiểu.
Bỉ Bỉ Đông lắc đầu, nàng với Tiêu Sắt lên giường tò te tí te ban ngày, theo lý thì hiện tại không còn sớm, lúc này Liễu Nhị Long phải đi xem trận đấu rồi chứ.
"Nhị Long, có chuyện gì sao?"Bỉ Bỉ Đông mở cửa phòng rồi hỏi.
"Có phải ta tới không đúng lúc hay không...?" Nhìn thấy Bỉ Bỉ Đông mở cửa, Liễu Nhị Long nhìn nhìn Tiêu Sắt đang ngồi trước gương trong phòng, chóp mũi hơi cay, có chút chần chờ hỏi.
"Không có gì, vào đi." Bỉ Bỉ Đông không để ý, đưa tay mời nàng tiến vào.
"Không cần." Liễu Nhị Long lắc đầu, nhìn Tiêu Sắt đang buộc tóc rồi hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Ta muốn tìm ngươi để hỏi thăm xem có tin tức về Ngọc Tiểu Cương không."
Hình như sợ Tiêu Sắt và Bỉ Bỉ Đông nghĩ nhiều, nàng vội vàng bổ sung: "Các ngươi đừng hiểu lầm, Ngọc Tiểu Cương là nhi tử của đại bá ta, còn là bằng hữu của Phất Lan Đức, ta chịu Phất Lan Đức nhờ vả hỏi thăm tin tức, hình như hắn tới Võ Hồn thành tìm ngươi."
Nghe vậy, Tiêu Sắt và Bỉ Bỉ Đông đều sửng sốt. Nếu Liễu Nhị Long không nói thì bọn họ đều mau quên có người này.
"Ta nhưng không chú ý lắm, để ta kêu người chú ý một chút." Bỉ Bỉ Đông nói.
"Vậy phiền ngươi rồi, ta cáo từ trước." Liễu Nhị Long gật đầu, xoay người rời đi.
"Ngọc Tiểu Cương kia làm sao vậy?" Tiêu Sắt vòng tay ôm eo Bỉ Bỉ Đông từ phía sau.
"Hắn...." Bỉ Bỉ Đông đóng cửa phòng, mặt đẹp đỏ lên, nói nhỏ bên tai Tiêu Sắt chuyện Ngọc Tiểu Cương bị kéo vào Vô Gian địa ngục thế nào.
"Ngươi cũng quá xấu rồi," Tiêu Sắt hôn tai Bỉ Bỉ Đông, khẽ cười nói: "Nhưng mà ta thích."
..........
Mấy ngày kế tiếp, Bỉ Bỉ Đông thay một bộ trang phục thường, mang khăn che mặt, bắt đầu sinh hoạt không biết xấu hổ vớ Tiêu Sắt. Dạo phố, xem thi đấu, đánh bạc...
Đương nhiên, Tiêu Sắt cũng sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, mỗi ngày vẫn đi thăm Mỹ Đỗ Toa đang mang thai.
Thẳng đến ngày cuối cùng, đến chung kết giải đấu hồn sư.
Bởi vì thực lực Sử Lai Khắc thấp hơn nguyên tác rất nhiều nên ngoại trừ Đường Tam bại lộ song sinh võ hồn thì thực lực cũng không có gì nổi trội cho nên không có xác nhập với học viện Sí Hỏa cùng học viện Thần Phong giống như trong nguyên tác, dưới sự thao túng của Võ Hồn điện, chiến đội học viện hoàng gia Tinh La vẫn chưa va chạm với Sử Lai Khắc, giữ tới cuối cùng.
Bởi vậy chiến đội học viện hoàng gia Tinh La, chiến đội Sử Lai Khắc cùng với chiến đội Võ Hồn điện cùng thăng cấp tam cường.
Tiêu Sắt đi theo Thiên Nhận Tuyết đi đến trước Giáo Hoàng điện. Bỉ Bỉ Đông tự nhiên phải dùng thân phận Giáo Hoàng Võ Hồn điện, đích thân tới hiện trường thi đấu.
"Ba ba, mấy ngày nay ở cùng mụ mụ vui vẻ sao?" Trên đường đi tới Giáo Hoàng điện, Thiên Nhận Tuyết dùng linh hồn truyền âm.
"Khá tốt." Tiêu Sắt mỉm cười đáp lại. Có thể không tốt sao? Có một lão dịu dàng như nước lại có phong thái nữ hoàng như Bỉ Bỉ Đông bên cạnh, không thích cũng khó.
"Có phải dáng người người của mụ mụ rất tốt hay không?" Thiên Nhận Tuyết vẫn bình tĩnh, tiếp tục truyền âm.
"Ách...." Nghe vậy, khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, đang muốn nói sang chuyện khác thì bỗng có một nam một nữ đi tới.
Nam tử có mái tóc dài màu vàng kim, tướng mạo có phần giống với Đái Mộc Bạch trước khi biến dị, vẻ mặt lười biếng thần sắc, dáng người còn cao hơn Đái Mộc Bạch một chút. Tuy rằng tươi cười nhưng trong nụ cười lại mang theo khí chất thượng vị giả.
Ở bên cạnh hắn có một thiếu nữ cao gầy, "ngực" cực kỳ đồ sộ, còn hơn Chu Trúc Thanh một chút, da thịt trắng như ngọc, mỉm cười ôm cánh tay nam tử, thiếu nữ rất đẹp, trong nàng còn giống Chu Trúc Thanh nhiều hơn Đái Mộc Bạch và nam tử.
Đôi nam nữ này chính là ca ca của Đái Mộc Bạch, Đái Duy Tư và tỷ tỷ của Chu Trúc Thanh, Chu Trúc Vân.
Phía sau bọn họ còn cùng có năm nam nữ cùng một đạo sư trung niên.
"Ngươi chính là Tiêu Sắt?" Hai người dừng lại ở vị trí cách Tiêu Sắt và Thiên Nhận Tuyết khoảng hai mét rồi gật đầu với Thiên Nhận Tuyết, sau đó chất vấn Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt nhìn đám người Sử Lai Khắc dừng chân không xa, hắn thấy được sự vui vẻ trong mắt Đái Mộc Bạch và Đường Tam thì tức khắc hiểu rõ, không có gì bất ngờ thì này hai tên ngu ngốc này bị Đái Mộc Bạch và Đường Tam thổi lửa để đi khiêu khích mình, sau đó Đái Duy Tư cùng Chu Trúc Vân sẽ ám ảnh mà thua trận đấu kế tiếpu.
"Các ngươi biết vì sao Đái Mộc Bạch không dám đứng trước mặt ta sao?" Tiêu Sắt không đáp mà bình tĩnh nói.
"..." Nghe vậy, Đái Duy Tư cùng Chu Trúc Vân không rõ, đang muốn mở miệng thì cảm thấy cổ đau xót, giống như bị xích sắt buộc cổ treo lên, chân hai người rời mặt đất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận