Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 202: Tiểu mẫu long tham ăn

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Hoả thần nộ: Tầng thứ nhất ---- Thiên xà nộ."
"Hoả thần nộ: Tầng thứ hai ---- Cổ long nộ."
Thoáng chốc, khí thế của Tiêu Sắt lập tức từ Đấu Linh cửu tinh tăng lên đến Đấu Vương đỉnh.
Thân hình chợt lóe, Tiêu Sắt nắm một thanh cự kiếm dị hoả, ngọn lửa màu hồng phấn rót vào trong, trước vẻ mặt kinh hãi và ánh mắt sùng bái của Tử Nghiên, Tiêu Sắt khống chế cự kiếm dị hoả bay về phía Tuyết thiên ma viên.
"Nhất nhận đoạn yết hầu! Bách bộ phi kiếm!"
Quanh thân Tiêu Sắt xuất hiện kiếm khí sắc bén, cự kiếm dị hoả hóa thành một tia sáng bén nhọn hung hăng lướt qua thân thể Tuyết thiên ma viên.
"A!" Tiếng kêu thê lương thảm phát ra, máu tươi nóng hổi nhuộm hồng mặt đất, nơi tia sáng lướt qua ị phá hủy tan tành, rừng trúc gần như biến mất,tro bụi mịt mù..
Tro bụiù tan đi,trên mặt đất có thêmn một cá hố toi hơn mười trượnố.
Trong hố toể Tuyết thiên ma viên nằm hình chữ đại ( 大 ), hai mắt trợn lên, không còn sự sống.
Cổ nó có một vết cắt sâu.
Khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh.
Hình như nó đã nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ, ngay cả mắt cũng không kịp khép lại.
Tiêu Sắt lẳng lặng đứng cạnh hố, khóe miệng cong lên.
Kết hợp Xích viêm kiếm cùng chiêu thức mạnh nhất trong Hoành kiếm thuật ' Bách bộ phi kiếm ', uy lực lớn hơn cả dự đoán.
Phòng ngự của ma thú ngũ giai cùng thân thể không khác gì tờ giấy.
Đây chỉ là Xích viêm kiếm bình thường, nếu dùng Phá cực cùng Bách bộ phi kiếm, có lẽ không cần dựa vào ma kiếm cũng có thể khiến trọng thương, thậm chí đánh chết cường giả Đấu Hoàng thông thường.
"Uy lực cũng không tệ lắm." Tiêu Sắt mỉm cười, ngưng tụ ra một thanh trường kiếm dị hoả, tiện tay vung lên, lấy ma hạch ngũ giai trong óc Tuyết thiên ma viên ra.
"Oa, Tiêu Sắt ngươi cũng quá lợi hại đi. Đi xem một chút..... Chắc chắn trong sơn động của con khỉ thối này có thứ tốt, chúng ta mau vào đi xem." Tử Nghiên nhìn thấy Tiêu Sắt đánh chết Tuyết thiên ma viên liền hưng phấnkéo hắn đến sơn động của Tuyết thiên ma viên.
Dưới sự dẫn dắt của Tử Nghiên, Tiêu Sắt đi vào sơn động trong sơn cốc.
"Chính là nơi này, Tử Nghiên kéo tay Tiêu Sắt, bước nhanh hơ,n đồng thời nuốtnnước miếng ực ực, nàng ngửi được mùi thơm.
Sơn động cũng không nhỏ, bằng không cũng không chưa nổi thân thể to lớn của Tuyết thiên ma viên, có thông đạo ra chung quanh, vương vãi lông trắng của Tuyết thiên ma viên.
Địa tâm tôi thể nhũ ẩn nấp rất kỹ, nhưng dưới sự dò xét của Tử Nghiên và công năng thấu thị của Tiêu Sắt, nhanh chóng bị tìm ra.
"Chút tài mọn, cũng dám múa rìu qua mắt thợ." Tử Nghiên đi tới một chỗ lõm trên vách, nện một quyền, mặt đất sụp xuống, lộ ra một cửa động đen như mực dưới nền đất.
"Tìm được rồi." Tử Nghiên kéo Tiêu Sắt nhảy xuống.
Tiêu Sắt vung lên tay lên, một tiểu long trắng một tiểu long đỏ được ngọn lửa hồng phấn bao phủ bay trước đó dò đường.
Hai người dần dần đi xuống nền đất, khoảng mười phút sau, Tử Nghiên bỗng nhiên phát hiện cuối thông đạo xuất hiện một điểm sáng màu trắng, chợt kéo tay Tiêu Sắt, nhanh chóng chạy đến.
Ra khỏi thông đạo, Tiêu Sắt thu hồi hai tiểu long, tầm nhìn trước mắt mở rộng.
Trước mắt bọn họ là một thế giới thạch nhũ dưới lòng đất, toàn là thạch nhũ màu trắng ngà, ở trung tâm có một cây thạch nhũ dài hơn trăm mét, phải mấy người ôm hết, nó giống như hoàng giả thạch nhũ, hưởng thụ sự triều bái của tất cả thạch nhũ chung quanh.
Dưới đỉnh cây thạch nhũ to này là một tảng đá xanh khổng lồ, đá xanh chôn sâu dưới nền đất, chỉ lộ ra phân nửa, trên đỉnh đá xanh có một khe lõm sâu khoảng nửa thước, đối diện với đỉnh nhọn của thạch nhũ. Trong khe lõm có chất lỏng màu trắng ngà, chất lỏng tản ra sương trắng, có vẻ rất kỳ dị, Tiêu Sắt hít sâu một hơi, tức khắc cảm giác xương cốt tê dại.
Nhìn thấy chất lỏng màu trắng ngà, Tử Nghiên hưng phấn leo lên, ghé đầu vào khe lõm, một hơi uống sạch.
"A! No rồi no rồi." Tử Nghiên thỏa mãn khẽ vuốt bụng nhỏ.
Nhìn bộ dạng tham ăn của Tử Nghiên, khoé miệng Tiêu Sắt co rút, cũng cũng chỉ có đầu tiểu mẫu long này mới có thể một hơi uống sạch dịch nhũ, đổi lại là kẻ khác, phỏng chừng sẽ lập tức sẽ bị năng lượng bàng bạc làm nổ tan xác mà chết.
Bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Tiêu Sắt ngẩng đầu nhìn về phía gốc thạch nhũ trung tâm, nơi đó lập loè ánh sáng nhàn nhạt.
"Tìm được rồi." Tiêu Sắt vui vẻ, Tử vân dực bung ra, nhanh chóng bay đến.
"Tiêu Sắt, ngươi đến đây làm gì, một tảng đá cứng, không có gì đẹp." Tử Nghiên bay đến cạnh Tiêu Sắt, tò mò hỏi.
"Ngươi uống chỉ là tàn thứ phẩm, thứ tốt thật sự ở chỗ này." Tiêu Sắt mỉm cười nói. Chợt lấy ra một tấm thẻ ngọc, đục một lỗ nhỏ trên gốc thạch nhũ, nhìn vào lỗ nhỏ, bên trong có một đám chất lỏng màu xanh lục đang lơ lửng.
"Tiêu Sắt, đây là cái gì." Tử Nghiên nuốt nuốt nước miếng sắp tràn ra.
"Đây mới là ' Địa tâm tôi thể nhũ ' thật sự, thứ ngươi vừa mới uống chẳng qua là một phần pha loãng." Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền ra hai bình ngọc, từ từ hút đám chất lỏng đang lơ lửng này ra, sau khi chừa lại một chút thì bịt lỗ nhỏ lại.
"Tiêu Sắt, bên trong còn mà... Bên trong còn mà...." Thấy Tiêu Sắt không có thu hết, Tử Nghiên nôn nóng nhắc nhở, đối với một đồ tham ăn thâm niên, lãng phí đồ ăn là hành vi đáng xấu hổ.
Tiêu Sắt kiên nhẫn giải thích: "Chuyện gì cũng phải lưu lại một đường, giới Luyện dược sư có quy định bất thành văn, gặp được thiên tài địa bảo, không thể hủy gốc rễ, cả thế giới thạch nhũ đều do ' Địa tâm tôi thể nhũ ' này chống đỡ, nếu lấy hết thì thế giới sẽ nhanh chóng sụp đổ."
"À à...." Tử Nghiên chỗ hiểu chỗ không, chăm chú vào bình ngọc trong tay Tiêu Sắt, vẻ mặt thèm thuồng chờ mong.
Nhìn bộ dạng đáng yêu của Tử Nghiên, Tiêu Sắt mỉm cười, chia cho nàng một bình.
"Tiêu Sắt, ngươi thật sự là người tốt." Nhận lấy bình ngọc, Tử Nghiên vui vẻ cười.
"Được rồi, cần phải trở về." Tiêu Sắt xoa xoa đầu Tử Nghiên, cảm giác không tồi, càng sờ càng thích.
Chuyện này làm hắn nhớ tới tiểu nữ hài mà hắn cứu ở sa mạc Tháp Qua Nhĩ, không biếtng hiện tại thế nào rồi, bây giời đã mười một tuổi đi.......

Bình Luận

0 Thảo luận