Biên: Hắc Dược
---
"Phong chi cực, vẫn sát!" Trên bầu trời, Vân Vận khẽ kêu một tiếng, trường kiếm trong tay nổ ra một cột sáng màu xanh nhỏ, bắn hướng Tử Tinh Dực sư vương.
"Tử tinh phong ấn." Tử Tinh Dực sư vương cũng bắn ra một cột sáng màu tím.
"Lại là phong ấn." Cảm thụ năng lượng kỳ dị cột sáng màu tím kia ẩn chứa, Dược lão không khỏi kinh ngạc nói.
"Phong ấn? Đó là cái gì?" Nghe Dược lão nói, Tiêu Viêm nhịn không được hỏi.
"Một ít ma thú cấp cao trời sinh đã biết kỹ năng phong ấn, có thể tạm thời phong ấn đấu khí cường giả cùng cấp bậc, nữ nhân này không ngờ Tử Tinh Dực sư vương có chiêu này, thua thiệt rồi."
Hắn vừa dứt, cột sáng màu xanh của Vân Vận đánh trúng đỉnh đầu Tử Tinh Dực sư vương, bắn đứt sừng nó. Mà Vân Vận cũng bị trúng phong ấn, ra đấu khí chợt giảm đi.
Tử Tinh Dực sư vương nắm đúng thời cơ, rung hai cánh phía sau lên, vung lợi trảo chộp tới trước ngực Vân Vận.
Ngay lúc thầy trò hai người Tiêu Viêm cho rằng Vân Vận sẽ bị thương nặng, một bóng đen chợt xẹt qua bọn họ, tốc độ cực nhanh, Dược lão không khỏi cảm thấy tim đập nhanh.
Ở dưới ánh nhìn soi mói, của Tiêu Viêm và Dược lão, bóng đen đến bên cạnh Vân Vận, một tay đỡ lấy nàng, tay kia khởi động ánh sáng tím, một thanh trường kiếm màu tím quái dị đôt ngột xuất hiện. Bóng đen này không làm ra động tác rõ ràng nào, chỉ chậm rãi chém ra một kiếm.
Một tiếng vang thật lớn, lợi trảo khổng lồ của Tử Tinh Dực sư vương bị chém đứt từ tận gốc cánh tay, rơi ầm trên đất, máu nóng chảy ào ào nhuộm đỏ dưới chân nó.
"A. . . . .", Tử Tinh Dực sư vương kêu thảm thiết, thật lâu mới chỉ, nó cố nén đau nhức nhìn chằm chằm bóng đen mắt đột nhiên xuất hiện, ngay vừa rồi nó đã xém được diện kiến từ thần, đối phương tùy ý một kiếm đã chặt đứt chân trước của nó, nếu đối phương chém đầu nó, vậy không biết. . .
"Cút, ba hơi là phải biến mất, bằng không... chết." Trên bầu trời, bóng đen đưa lưng về phía Tiêu Viêm và Dược lão, ôm Vân Vận đã bị phong ấn đấu khí trong lòng, lạnh lùng nói.
"Ngươi. . ." Cảm thụ được sát ý dày đặc bóng đen tán phát, Tử Tinh Dực sư vương giận mà không dám nói gì, nó biết nếu dám làm càn sẽ chết không chớp mắt, , đối phương có thể làm được điều này. Chợt nó rung hai cánh lên, xoay người kéo thân thể bị trọng thương bay trở về động phủ.
Một trận gió nhẹ thổi qua, mây trắng trên bầu trời cũng tiêu tán. Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt bóng đen, nổi bật nét trẻ trung tuấn tú. Đây không phải Tiêu Sắt thì là ai?
Bởi vì trên đường phát hiện Vân Lăng muốn chặn giết hắn, giết Vân Lăng, hủy thi diệt tích, hơi lãng phí thời gian, suýt nữa đến chậm.
"Lão sư, người kia là ai? Lại có thể một chiêu chặt đứt lợi trảo Tử Tinh Dực sư vương." Nhìn Tiêu Sắt lơ lửng ở trên trời, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm nói. "Đối phương tựa hồ cũng không muốn ngươi biết thân phận của hắn, sau này ắt ngươi sẽ biết. Hơn nữa hắn hình như đã phát hiện chúng ta." Dược lão cũng không có chút hoảng hốt nào, lạnh nhạt đáp lại.
Nằm gọn trong lòng Tiêu Sắt, Vân Vận cười có chút tái nhợt nhìn kỹ Tiêu Sắt, thanh âm hư nhược đáp tạ: "Đa tạ các hạ cứu."
Lúc này, đấu khí của nàng đã bị phong ấn, mất đi đấu khí nàng cũng không khác người thường.
Nàng biết, nếu không phải thiếu niên trước mắt đúng lúc xuất hiện cứu nàng, một trảo, đủ để cho nàng bị thương nặng.
Tiêu Sắt mỉm cười gật đầu, nghiêng đầu, liếc nhìn chỗ ẩn thân của Tiêu Viêm và Dược lão ở phía sau cất cao giọng nói: "Tiền bối, nhìn lâu như vậy, còn không ra sao?"
"Ha hả. . . Tiểu hữu quả nhiên nhạy cảm, không đến hai năm, tiểu hữu không chỉ đột phá tu vi đến Đấu Hoàng, ngay cả Linh Hồn lực cũng là đạt tới thất phẩm Luyện Dược sư, lão phu bội phục không thôi."
Một bóng người toàn thân mặc đồ đen từ trong rừng cây đi ra, ngửa đầu nhìn về phía Tiêu Sắt.
"So với tiền bối ta còn kém rất xa, nhiều lời vô ích, đây là Dung Linh đan ta đáp ứng ngươi, mong tiền bối tuân thủ hứa hẹn." Tiêu Sắt khoát tay áo, tiện tay ném ra một cái bình ngọc.
Dược lão dễ dàng tiếp được bình ngọc, mở nắp bình, đan hương tản mát ra trong không khí.
"Không sai, đích thật là Dung Linh đan, đây là đồ vật ngươi muốn, cho ngươi. Nhưng như ta đã nói trước đó, tài liệu trong này cũng không dễ gom đủ." Vừa nói, Dược lão vừa khống chế thân thể Tiêu Viêm, ném ra một quyển trục màu sắc rực rỡ.
Tiêu Sắt tiếp nhận quyển trục, mở ra nhìn, sau khi xác nhận không có sai lầm, tay phải khẽ giơ, kích hoạt Tà Thần dực, hóa thành một tia sáng biến mất ở phía chân trời.
Nhìn Tiêu Sắt biến mất, Tiêu Viêm khiếp sợ, hung hăng nuốt nước miếng một cái.
Tuy rằng hắn chưa biết qua Dung Linh đan, chỉ bằng Dược lão nói 'Linh Hồn lực của Thất phẩm Luyện Dược sư', cùng với giá cả vượt xa Tụ Khí Tán đan hương cũng đủ để chứng minh viên thuốc này bất phàm.
"Lão sư, giá Dung Linh đan là gì?" Tiêu Viêm nhịn không được hỏi.
"Dung Linh đan, đan dược lục phẩm, đan dược làm cho linh hồn dung hợp thân thể, có thể hồi phục nhanh lực lượng linh hồn, còn có thể chữa trị hoàn toàn linh hồn đã từng bị thương." Dược lão giải thích.
Nghe vậy, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, càng là đi ra bên ngoài, hắn phát hiện bản thân vô tri, vừa ra khỏi cửa, tùy tùy tiện tiện đụng hai gã cường giả Đấu Hoàng, cùng với vừa nãy... đụng ngay con ma thú có thể so với Đấu Hoàng Lục Giai. Chỉ là có chỗ khiến hắn cảm thấy có chút nghi hoặc, tên Đấu Hoàng thần bí chém Tử Tinh Dực sư vương kia vì sao lại cho hắn một loại cảm giác đã từng quen biết.
. . . .
Tiêu Sắt mang theo Vân Vận đi tới sơn cốc nhỏ.
"Ngươi trúng Tử Tinh phong ấn, không cách nào vận dụng đấu khí, phong ấn phỏng chừng cần hai ba ngày mới giải được, trong khoảng thời gian này ngươi ở trong sơn cốc này đi. Trong nhà gỗ rất đầy đủ tiện nghi." Tiêu Sắt nhẹ nhàng buông Vân Vận xuống, mở cửa nhà gỗ, tiện tay vung lên, đấu khí màu vàng óng quét qua, bụi bẩn trong nháy mắt hội tụ vào một chỗ, rồi cuộn lại thành một cột gió nhỏ bay ra ngoài cửa sổ.
"Ừm. Cảm tạ." Vân Vận khẽ gật đầu, ánh mắt tò mò đánh giá nhà gỗ, hai phòng ngủ một phòng khách, địa phương tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng.
"Không sao, tiện tay mà thôi." Tiêu Sắt lắc đầu cười cười, đi tới bên cạnh bàn, lấy trà cụ ra, châm cho trà nóng, đưa tay ra nói: "Mời. . ."
"Đa tạ." Vân Vận đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, nâng chung trà lên nhấp môi tượng trưng, chợt cười nhạt nói: "Còn không biết tôn tính đại danh của các hạ."
"Đừng gọi các hạ, Tiêu Sắt là được rồi, Sắt trong đàn sắt cổ." Tiêu Sắt cười nhạt nói.
"Tiêu Sắt?" Nghe vậy, Vân Vận sững sờ, chợt kinh ngạc nói: "Ngươi chính là Tiêu gia Tiêu Sắt?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận