Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 269: Người thứ tư tốt nghiệp "ngoại ngữ"

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Nạp Lan Yên Nhiên khẽ gật đầu, nghiêm mặt nói: "Không phải không có khả năng."
Nhã Phi mỉm cười nói: "Nghe nói từ sau khi Tiêu Sắt tiến vào học viện Già Nam vẫn chưa trở về đế quốc Gia Mã. Nhưng nếu có tin tức về hắn hoặc Tiêu Hoả Hoả thì ta nhất định sẽ phái người thông tri ngươi trước."
"Đã như vậy thì Yên Nhiên liền yên tĩnh chờ tin từ Nhã Phi tỷ tỷ, cáo từ." Nạp Lan Yên Nhiên đứng dậy chắp tay, dời gót rời phòng.
Đợi đến khi Nạp Lan Yên Nhiên đi rồi, Tiêu Sắt chậm rãi ra khỏi bình phong.
"Tiêu Hoả Hoả đại ca thân ái ủa ta, không biết ngươi có cảm tưởng gì?" Nhã Phi nở nụ cười thú vị, đưa danh sách của Nạp Lan Yên Nhiên cho Tiêu Sắt.
"Ngươi gọi hai chữ thân ai khiến ta rất vui, nhưng ' Tiêu Hoả Hoả đại ca ' thì bỏ đi." Tiêu Sắt lắc lắc đầu, nhận lấy danh sách, chỉ bâng quơ nhìn lướt qua rồi không có hứng thú trả lại cho Nhã Phi.
"Bảo vật trên này đều không tầm thường, ngươi không cảm thấy hứng thú sao?" Nhã Phi cầm danh sách, có chút ngạc nhiên hỏi.
"Nếu ngươi thích, ta có thể đưa cho ngươi một ít thứ càng tốt hơn." Tiêu Sắt thản nhiên cười nói.
"Thật không biết hai năm qua ngươi trải qua chuyện gì, chẳng những thực lực tăng lên tới Đấu Hoàng, ngay cả tầm mắt cũng cao như vậy, đây chính là tích luỹ của một gia tộc kéo dài mấy trăm năm." Nhã Phi trợn trắng mắt, không khỏi cười khổ nói.
"Về sau ngươi sẽ biết." Tiêu Sắt lại cười, duỗi tay ôm lấy eo Nhã Phi, nói: "Đi thôi, đi phòng ngươi, nếu không lát nữa sẽ có người tới quấy rầy tiếp."
"Đi.... Đi phòng ta..." Nghe vậy, Nhã Phi ngẩn ra, mặt đẹp nháy mắt ửng đỏ.
Tiêu Sắt nở nụ cười hư hỏng: "Như thế nào? Nhã Phi tỷ sợ sao?"
"Đi liền đi, ai sợ ai, nếu ngươi dám làm gì tỷ tỷ, tỷ tỷ liền ăn vạ." Nhã Phi bĩu môi, nói liền cất bước hướng về phòng mình.
Mới vừa vừa tiến vào khuê phòng Nhã Phi, một cổ mùi hương hoa hồng nhàn nhạt ập vào mặt, Tiêu Sắt quan sát căn phòng, bất ngờ phát hiện phòng Nhã Phi cũng không có xa hoa như trong tưởng tượng, phòng sạch sẽ, đơn giản nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác ấm áp.
"Phòng của ngươi bố trí thật ấm áp." Tiêu Sắt tùy ý nằm lên giường Nhã Phi, tay phải gối đầu, tay trái mở ra, ý bảo Nhã Phi nằm xuống.
Nhã Phi trừng hắn một cái, mặt đẹp đỏ lên, nhẹ nhàng dựa vào ngực Tiêu Sắt, nhẹ giọng nói: "Một nữ tử yếu ớt như ta sinh ra trong một gia tộc lấy lợi ích làm đầu, nếu cả căn phòng cũng bố trí như bên ngoài, ta sợ ta không còn là chính mình nữa."
"Không quên ước nguyện ban đầu là tốt. Nhưng ngươi không hề là một nữ tử yếu tốt." Tiêu Sắt cười cười, giơ tay phải đè lên trán Nhã Phi, dịu dàng nói: "Thoải mái đi, không cần phản kháng."
"Ừ." Nghe vậy, Nhã Phi không rõ nguyên do mà vẫn đáp ứng, khép mắt lại, ngay sau đó cảm thấy một dòng nước ấm dũng mãnh tiến vào trong đầu, cảm giác đấu khí trong cơ thể đang được nung nấu.
"Được rồi." Tiêu Sắt thu hồi bàn tay.
"Đây là...." Nhã Phi hoảng sợ đứng dậy, giơ bàn tay ra, lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa màu trắng ngà.
Tiêu Sắt nghiêm mặt nói: "Tâm hỏa của Vẫn lạc tâm viêm xếp hạng thứ mười bốn Dị hỏa bảng, nó sẽ liên tục nung nấu đấu khí trong cơ thể ngươi, giúp ngươi luôn ở trong trạng thái tu luyện, hơn nữa hiệu quả còn tốt hơn ngày thường. Nhưng ngươi không nên dễ dàng sử dụng nó, bởi vì nó có hạn, nên dùng để gia tăng tu vi là tốt nhất."
"Dị hỏa..." Nhã Phi hít sâu một hơi, nàng không nghĩ tới mình có thể nhận được loại thiên địa kỳ vật hư vô mờ mịt mà ngay cả Đan vương Cổ Hà cầu còn không được.
"Còn có thứ này." Tiêu Sắt chợt lấy ra một quyển trục màu xanh lá.
"Đây là cái gì?" Nhã Phi nghi hoặc hỏi.
"Công pháp Địa giai hạ cấp, Phượng vũ phong phong quyết." Tiêu Sắt đạm cười nói.
"Công pháp Địa giai hạ cấp..." Nghe vậy, lòng Nhã Phi đã hoàn toàn chết lặng, kinh ngạc không biết nói nên lời. Thứ này mà lọt ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ đế quốc Gia Mã, thậm chí các quốc gia xung quanh đều sẽ không từ thủ đoạn tranh đoạt. Ít nhất bên ngoài đế quốc Gia Mã còn không có ai có được công pháp Địa giai.
"Thế nào? Thích sao?" Tiêu Sắt cười nói.
"Ừ." Nhã Phi khẽ gật đầu, giờ phút này nàng kích động tột đỉnh, không đơn thuần là bởi vì dị hỏa cùng công pháp Địa giai, phần nhiều là bởi vì Tiêu Sắt, tiểu nam nhân đã sớm đi vào lòng nàng đã nguyện ý cho nàng đồ vật quý giá thế này.
"Vậy trực tiếp chuyển tu công pháp đi, ta hộ pháp cho ngươi." Tiêu Sắt nói.
Nhã Phi lắc lắc đầu, phất tay thu quyển trục vào nạp giới, nhào vào lòng Tiêu Sắt, mắt đẹp dịu dàng nhìn chăm chú, sau đó hôn lên môi hắn.
Cảm nhận được cảm giác mềm mại trên môi, đồng tử Tiêu Sắt đột nhiên co rụt lại, ôm lấy Nhã Phi, xoay người đè nàng ở dưới, trực tiếp hôn lấy nàng, nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Tiểu yêu tinh, ngươi đang phạm tội biết không? Chẳng lẽ sẽ không sợ ta tử hình ngươi tại chỗ."
"Vậy ngươi tới nha."
Nghe lời này, Tiêu Sắt nào còn do dự? Vung tay lên, màn giường tự động buông xuống, ngay sau đó trong phòng truyền ra tiếng mây mưa cùng chấn động.
Ngày này, Tiêu Sắt '**' lại mở khóa kỹ năng mới: Tay xé sườn xám!
Tới gần chạng vạng, mặt trời chiều ngã bóng, ánh nắng chiều tôn lên vẻ tráng lệ, đồ sộ của thánh thành Gia Mã.
Trong phòng, Nhã Phi mệt mỏi rúc vào lòng Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt nhìn Nhã Phi còn quyến rũ hơn lúc trước, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc nàng.
Nhã Phi từ từ tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Tiêu Sắt, mặt đẹp chợt đỏ lên, cuộn vào lòng Tiêu Sắt, không dám đối mặt.
Tiêu Sắt cười, khẽ vỗ vỗ đầu Nhã Phi, dịu dàng nói: "Tỉnh rồi sao?"
"Ừ." Nhã Phi nhẹ giọng đáp lại nói.
Tiêu Sắt nói: "Hẳn ngươi cũng biết ta là nam nhân hoa tâm, không hối hận sao?"
Nhã Phi nghiêm mặt nói: "Ta biết, nhưng ta không hối hận."
"Vậy ngươi thật đúng là nữ nhân ngốc." Tiêu Sắt ôm chặt Nhã Phi.
"Chỉ có ở trước mặt ngươi ta mới có thể là nữ nhân ngốc, cũng nguyện ý làm một nữ nhân ngốc." Nhã Phi khẽ cười nói.
Tiêu Sắt mỉm cười, lướt qua đề tài khác: "Đúng rồi, đợi lát nữa ngươi phái người giúp ta điều tra tiểu tử Tiêu Viêm xem hắn còn ở thành Ô Thản không."
"Tiêu Viêm?" Nghe vậy, Nhã Phi nhíu mày nói: "Tiểu tử kia đắc tội ngươi sao?"
Nhìn thấy Nhã Phi một bộ muốn bảo vệ nam nhân của mình, Tiêu Sắt cười lắc lắc đầu, nói: "Cũng không phải, trên người tiểu tử kia có một linh hồn thể lúc còn sống là Đấu Tôn, ta có giao dịch chưa hoàn thành."

Bình Luận

0 Thảo luận