Đúng lúc này, bên ngoài lại có một người tới, quỷ dị chính là nước mưa rơi vào trên người nọ đều bị đun nóng, toàn thân lượn lờ hơi nước.
"Không dính chút mưa, Xích huynh hoàn toàn xứng với danh hiệu Tiểu Hỏa Thần nha." Trong nhà, một nam tử áo trắng lên tiếng.
"Đương nhiên, trong thế hệ trẻ, trừ vị thiếu chủ thần bí của Vương Quyền gia thì người mạnh nhất là Tiểu Hỏa Thần rồi. Còn phía Đông Phương linh tộc, Đông Phương lão gia chủ rất mạnh, đáng tiếc hắn chỉ sinh hai nữ nhi, nữ nhân có thể có bao nhiêu pháp lực, vốn còn có một người ngoài đảm đương, không lâu trước đây đã thành kẻ mù, gia tộc xuống cấp." Một nam tử ngồi cùng bàn với tên áo trắng nói.
Hắn vốn muốn nói thẳng là Tiểu Hỏa Thần mạnh nhất, nhưng suy xét đến Tiêu Sắt có thể là thiếu chủ Vương Quyền gia tộc nên vẫn châm chước một chút.
"A a ! Gia hỏa đáng ghét!!" Đông Phương Tần Lan vừa nghe liền không phục, nhưng tỷ tỷ lại không cho nàng gây chuyện.
Cuối cùng không thể nhịn được, Đông Phương Tần Lan dứt khoát dùng Thuần chất dương viêm, muốn tỷ thí với Tiểu Hỏa Thần kia, Tiểu Hỏa Thần nhận ra Thuần chất dương viêm, cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, đang muốn đáp ứng thì Đông Phương Hoài Trúc lại ngăn cản, không giải quyết được gì.
"Này, bọn họ nói Vương Quyền gia như vậy, ngươi không tức giận sao? Rốt cuộc có phải nam nhân hay không?" Đông Phương Tần Lan có chút tức giận nói.
"Ta tức giận làm gì, ta lại không phải thiếu chủ Vương Quyền gia." Tiêu Sắt nhún vai, lấy một hộp đồ ăn từ nạp giới, đây là lương khô do Bỉ Bỉ Đông chuẩn bị, có thịt Hồn thú, điểm tâm, đồ uống, đựng trong hộp đặc biệt có thể bảo quản rất lâu.
Tiêu Sắt mới vừa mở hộp đồ ăn thì mùi thơm liền tràn khắp gian nhà.
"Oa, tiểu bạch kiểm, đây là cái gì thế, thơm quá nha..." Ngửi được mùi hương từ hộp đồ ăn, thuộc tính tham ăn của Đông Phương Tần Lan tức khắc bị kích hoạt, nàng nuốt nuốt nước miếng hỏi.
"Muốn ăn sao?" Nhìn bộ dạng thèm nhỏ dãi của tiểu cô nương, Tiêu Sắt cảm thấy buồn cười. Đông Phương Tần Lan giống hệt tiểu mẫu long, nếu có một ngày hai nàng gặp nhau, phỏng chừng sẽ khen lẫn nhau, chỉ hận gặp nhau quá muộn.
"Muốn...." Đông Phương Tần Lan gật đầu thật mạnh.
"Vậy gọi ca ca cho ta nghe một chút." Tiêu Sắt cười nói. Thật ra hắn càng muốn để đối phương kêu tỷ phu, dù sao Đông Phương Hoài Trúc giống Bỉ Bỉ Đông, là lão bà trong lòng kiếp trước.
"Ai... Ai mà muốn gọi gia hoả cả tên cũng không biết là ca ca chứ..." Đông Phương Tần Lan nuốt nước miếng, kiêu ngạo quay đầu đi.
"Vậy quá đáng tiếc." Tiêu Sắt tỏ vẻ tiếc hận, bày từng món ăn ra bàn, tiện cầm lấy một que hồ lô đường, sau đó quơ trước mũi Đông Phương Tần Lan một vòng rồi cắn ăn. "Ngon quá.... Thật sự ngọt đến tận đáy lòng."
"Ực..." Nhìn thấy hồ lô đường mình thích nhất, Đông Phương Tần Lan nuốt nuốt nước miếng, nhẹ nhàng hỏi: "Thực sự ăn ngon như vậy sao?"
"Đương nhiên rồi, muốn nếm thử không? Gọi ca ca là được, gọi thì que còn lại này là của ngươi." Tiêu Sắt dụ dỗ.
"Không gọi..."
"Thật không gọi?"
"Không gọi chính là không gọi..."
"Ta đây ăn nha." Vừa nói xong, Tiêu Sắt tiếp tục ăn.
Ăn hết một que, Tiêu Sắt chậc chậc cười nói: "A... Chỉ còn một que cuối cùng, không gọi thì có không còn đâu."
"Đừng.... Ta gọi... Ta gọi..." Đông Phương Tần Lan vội vàng xua tay, gương mặt non nớt đáng yêu đỏ bừng, yếu ớt gọi: "Ca... Ca...."
"Ngoan, ăn đi." Tiêu Sắt đưa que hồ lô tới trước mặt Đông Phương Tần Lan.
Đông Phương Tần Lan nhanh chóng cầm lấy, ăn từng ngụm từng ngụm, vừa ăn vừa nói: "Thật ngon... Từ trước tới nay chưa từng ăn hồ lô đường ngon thế này..."
Nhìn bộ dạng đáng yêu của Đông Phương Tần Lan, Tiêu Sắt cười cười nhìn sang Đông Phương Hoài Trúc, "Không ngại thì cũng cùng nhau ăn chút đi."
"Đa tạ." Đông Phương Hoài Trúc chọn chút điểm tâm, cười nói: "Tiểu nữ tử Đông Phương Hoài Trúc, đây là muội muội Đông Phương Tần Lan, còn không biết công tử họ gì."
"Tiêu Sắt, một người rảnh rỗi." Tiêu Sắt cười đáp.
"A, nguyên lai là Tiêu Sắt công tử."
..... Mưa dần dần tạch, đêm đã khuya, Tiêu Sắt cũng không muốn lập tức đi xử lý Kim Nhân Phượng, hắn nhìn về phía thanh niên bị đính lên tường lúc nãy, mở miệng nói: "Bên kia.... Giúp chúng ta chuẩn bị hai gian phòng...."
"Ta?" Tên thanh niên kia chỉ chỉ chính mình.
"Không phải ngươi thì ai, còn không mau đi." Tiêu Sắt có chút không kiên nhẫn.
"Được....Được, ta đi." Tên thanh niên kia vội vàng đáp, hắn sợ hãi.
"Tiểu bạch kiểm, vừa rồi ngươi đắc tội bổn tiểu thư, bổn tiểu thư không tính toán với ngươi nữa." Đông Phương Tần Lan cầm miếng điểm tâm cuối cùng trên bàn nhét vào trong miệng, dùng âm thanh không rõ nói ra.
Tiêu Sắt trợn trắng mắt, không để ý nàng.
"Hoài Trúc cảm tạ Tiêu Sắt công tử trước, tiểu muội tuổi nhỏ, còn xin đừng để trong lòng."
"Không có việc gì, tiểu cô nương có chút điêu ngoa là bình thường, có lẽ đây mới là chỗ đáng yêu của nàng."
Lúc này, Đông Phương Tần Lan lại yên tĩnh, nhanh chóng nuốt đồ ăn, tránh sau lưng Đông Phương Hoài Trúc, thầm nghĩ: "Gia hỏa này nói ta đáng yêu, không phải là thích bổn tiểu thư đi, không được, bổn tiểu thư thuộc về đồ ăn, ta muốn sống còn với đồ ăn."
Ít lâu sau, ba người Tiêu Sắt đi đến phòng cho khách. Tiêu Sắt đơn độc một gian, hai tỷ muội Đông Phương một gian.
"Tức chết ta rồi, nếu không phải tỷ tỷ ngăn cản, ta đã đánh chết đám gia hoả kia." Vừa vào trong phòng, Đông Phương Tần Lan liền oán trách Đông Phương Hoài Trúc.
"Được rồi, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, tuy bọn họ ăn chơi trác táng nhưng thực lực không yếu, thật sự đánh nhau ngươi không hẳn là đối thủ. Huống hồ bọn họ đến để vì trừ yêu." Đông Phương Hoài Trúc an ủi.
"Hừ ~ ta thấy khó chịu! Còn có tiểu bạch kiểm kia, dám để bổn tiểu thư gọi hắn là ca ca." Đông Phương Hoài Trúc nằm trên bàn, tiếp tục lẩm bẩm.
"Ngươi xem như ' Bưng chén ăn cơm, buông chén chửi mắng ' sao? Lúc nãy ăn đồ của người ta cũng không phải nói thế này nha." Đông Phương Hoài Trúc cười mắng.
"Ta...." Đông Phương Tần Lan đỏ mặt, tự thấy đuối lý, nói không nên lời, bỗng nghĩ tới điều gì đó, mắt to chớp chớp, trêu chọc: "Này... Tỷ tỷ, ngươi nói giúp hắn thế này chẳng lẽ coi trọng người ta rồi?"
Nghe Đông Phương Tần Lan trêu chọc, Đông Phương Hoài Trúc cũng không thẹn thùng, cũng không tức giận, nhíu mày nhắc nhở Đông Phương Tần Lan: "Đừng náo loạn, có đồ vật bẩn thỉu tới gần...."
"Ha ha, tới tốt lắm!" Một đám dưới lầu cùng vận dụng linh lực cũng có khả năng đánh chết tiểu yêu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận