Hôm sau, tờ mờ sáng, Tiêu Sắt tỉnh lại từ trạng thái tu luyện.
Dùng công năng thấu thị xem Tiểu Y Tiên đang dung hợp Hồn cốt sau đó lại nhìn mèo con đang nỗ lực tu luyện đấu khí trong một phòng khác, Tiêu Sắt nở nụ cười, lẩm bẩm: "Xem ra Tiểu Y Tiên còn cần khoảng hai ngày nữa mới xong. Tốc độ tu luyện của mèo con rất nhanh, tu luyện theo phương pháp tu luyện đấu khí của ta rồi luyện hóa hồn lực trong cơ thể, mới một đêm mà đã đột phá tam đoạn đấu khí. Cách thời điểm học viện Già Nam chiêu sinh còn hơn nửa tháng, hẳn là có thể theo kịp."
Bước nhẹ ra khỏi nhà gỗ, đi lấy đồ làm bếp, tính làm bữa sáng ăn thì lại nhìn thấy một bóng hình xinh đẹp đang đứng lặng trên tảng đá lớn.
Tóc đen bay múa, váy mỏng lay động phác họa nên đường cong hoàn mỹ.
Nữ tử măc váy đỏ, đầu đội vương miện, bình tĩnh nhìn về phía chân trời, có thể nói là dung nhan yêu diễm tuyệt mỹ, giống như Thiên sơn tuyết liên cao quý, thanh nhã.
Lúc này, đôi mắt Mỹ Đỗ Toa mang theo ưu thương nhàn nhạt, giống như có tâm sự gì đó.
Nhận ra Tiêu Sắt tới gần, Mỹ Đỗ Toa vẫn không quay đầu.
"Không phải nàng đã đứng như vậy ở ngoài này một đêm rồi chứ." Vuốt vuốt cằm, một ý nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đâu, Tiêu Sắt lấy trường bào từ nạp giới, dẫm nhẹ mặt đất rồi nhảy lên tảng đá.
"Một cô nương mỏng manh mà ngây ngốc bên ngoài suốt đêm không sợ cảm lạnh sao?" Nhẹ nhàng khoác trường bào lên vai Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt mỉm cười nói.
Mỹ Đỗ Toa liếc Tiêu Sắt một cái, nắm chặt trường bào trên vai, nói: "Ngươi làm nữ hài vui vẻ bằng cách này sao, sau đó lừa các nàng tới tay?"
"Ách...." Tiêu Sắt cười mỉa nói: "Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi chú ý thân thể, dù sao thân thể là cách mạng... A không, là vốn để bảo trì thực lực cường đại. Ngươi còn gánh vác trọng trách dẫn dắt Xà nhân tộc ra khỏi sa mạc nha."
"Bổn vương là Đấu Tông, sẽ không bị cảm lạnh." Mỹ Đỗ Toa tức giận nói.
"À.." Tiêu Sắt chậm rãi gật đầu, yên lặng sau một lúc rồi mở miệng nói: "Có tâm sự gì sao? Nói nghe thử, không chừng ta có thể giúp được ngươi."
Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa nao nao, than nhẹ một hơi, xoay người nhìn Tiêu Sắt, nghiêm mặt nói: "Bổn vương thật sự có chuyện muốn nhờ ngươi, nếu ngươi có thể giúp ta, chỉ cần không nguy hại đến Xà nhân tộc, ta có thể đáp ứng bất kỳ điều kiện gì, bao gồm cả thân thể này."
Nếu đổi lại là lúc trước dĩ, chắc chắn Tiêu Sắt sẽ rất vui vẻ, không khỏi trêu trọc Mỹ Đỗ Toa vài câu.
Nhưng hiện tại lại không cười nổi.
Nhìn thấy sự kiên định trong mắt Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt biết nàng thật sự đang thỉnh cầu, thậm chí còn muốn lấy thân thể làm thù lao.
Chuyện có thể khiến nữ vương Mỹ Đỗ Toa cao ngạo không tiếc hạ mình, từ bỏ tôn nghiêm khẩn cầu một người thế này, Têu Sắt đã có chút suy đoán.
"Thân thể thì không cần, ta thừa nhận ngươi rất đẹp, ngoại trừ Long Quỳ, Đông Nhi và Tuyết Nhi, ngươi là nữ tử đẹp nhất mà ta từng thấy. Nếu nói không động tâm thì chắc chắn là nói dối, nhưng tình cảm không phải thứ để đặt cược, mua bán.
Nói đến đây, Tiêu Sắt dừng một chút, hai tay vắt sau lưng, xoay người nhìn về chân trời, nghiêm mặt nói: "Tiêu Sắt ta thích nữ tử tâm như gương sáng, mắt như sao trời, dù nhìn thấu hết mọi nhơ nhuốc của thế gian thì lòng vẫn thiện lương, ưu nhã."
"Dù Long Quỳ hay Đông Nhi, Tiểu Y Tiên, Trúc Thanh, Tiêu Ngọc, Nhã Phi thậm chí Thanh Lân đã đi Thiên xà phủ tu luyện, bọn họ đều là nữ hài thiện lương, cho nên từ trước tới nay ta luôn chân thành với các nàng."
"Ngay cả Mỹ Đỗ Toa ngươi ta cũng đối đãi rất chân thành nha. Nếu ngươi coi Tiêu Sắt ta một tiểu nhân ham mê sắc dục thì ngươi quá coi thường ta rồi."
Mỹ Đỗ Toa sớm đã trợn mắt há hốc mồm, mắt đẹp kinh ngạc nhìn Tiêu Sắt, nàng phát hiện mình bắt đầu nhìn không thấu đối phương, hoặc có thể nói là từ lúc bắt đầu nàng chưa từng thật sự nhìn thấu.
Hình như cảm thấy mình trang bức trang đủ rồi,Tiêu Sắt xoay người nhìn Mỹ Đỗ Toa, mỉm cười nói: "Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì."
Mỹ Đỗ Toa gật gật đầu nói: "Tuy rằng một năm nay ta luôn bị Thất thải nuốt thiên mãng áp chế, rơi vào trạng thái ngủ say nhưng không phải không biết những chuyện diễn ra bên ngoài. Ta vẫn luôn âm thầm quan sát ngươi, khi ngươi cắn nuốt căn nguyên Băng Hỏa long vương dung hợp thành dị hỏa, ta cũng nghe được Bỉ Bỉ Đông, Long Quỳ cùng với tiểu cô nương Trúc Thanh nói chuyện."
"Từ trong miệng cường giả Bỉ Bỉ Đông kia ta đã biết được chuyện xảy ra giữa các ngươi. Ngươi đối xử với nàng rất tốt, thậm chí còn cứu vớt vận mệnh của nàng, chuyện phát sinh giữa hai ngươi khiến ta có chút rung động."
"Cho nên ta muốn nhờ ngươi giúp đỡ."
Tiêu Sắt gật đầu, ý bảo Mỹ Đỗ Toa tiếp tục nói.
"Ta có một muội muội, nàng với ta là sinh đôi cùng trứng. Lúc ấy Xà nhân tộc vốn có được hai tên Đấu Hoàng nhưng bởi vì tộc quy cũ nát ' Xà nhân tộc chỉ có thể có được một vị nữ vương ' mà khiến chúng ta không thể không giết hại lẫn nhau."
"Muội muội rất thiện lương, vì bảo hộ ta mà tự nguyện từ bỏ vị trí nữ vương, sau đó thi triển cấm thuật truyền tống không gian rời đi. Nhưng cấm thuật kia căn không phải thứ mà Đấu Hoàng có khả năng thừa nhận, nàng may mắn còn sống và đã mất đi ký ức."
"Ngươi cũng mất đi một phần ký ức quý giá, ta nghĩ ngươi cũng biết nó có ý nghĩa thế nào. Từ đây muội muội trải qua cuộc sống lang bạt."
"Xà nhân tộc cũng không vì vậy mà buông tha nàng, vẫn phát động đuổi giết. Nếu... Nếu lúc trước ta hạ quyết tâm, phản kháng vận mệnh, muội muội cũng sẽ không....."
Nói đến đây, Mỹ Đỗ Toa cao ngạo đã than thở khóc lóc.
Lần đầu tiên Tiêu Sắt thấy Mỹ Đỗ Toa rơi lệ.
Nước mắt trong suốt chảy dài trên gương mặt tuyệt mỹ của nàng.
"Sau đó thế nào?" Tiêu Sắt giơ tay lau nước mắt cho Mỹ Đỗ Toa, nhẹ giọng hỏi.
Mỹ Đỗ Toa thở dài nói: "Đã mất tích. Căn cứ theo tin tức ta dò xét được, trong quá trình lang bạt, muội muội bị bọn buôn người bắt lấy. Người cuối cùng nhìn thấy muội muội chính là Hải Ba Đông. Theo lời hắn nói thì có một người áo đen thần bí giết chết bọn buôn người rồi mang muội muội ta đi. Hải Ba Đông tiếp nhận ủy thác của ta nhưng lại để muội muội ta mất tích trước mắt hắn, bởi vậy ta và hắn đã đánh nhau, đây cũng là nguyên nhân hắn bị phong ấn tu vi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận