-
"Ta thật sự không hôn ngươi." Tiêu Sắt ấn trán Tử Nghiên.
"Gạt người, ta trời sinh mẫn cảm với mùi dược liệu, mùi hương trên miệng ta tuyệt đối không phải thứ ta ăn gần đây, là trên người của ngươi." Tử Nghiên giương nanh múa vuốt nói.
"Ách...." Tiêu Sắt lại có thêm kiến thức, ẩn nấp hơi thở trên người còn chưa đủ, còn cần tiêu trừ mùi vị, nếu không thì xong việc còn có thể bị bắt phụ trách. Chẳng qua Tiêu Sắt thường luyện dược nên tích lũy đan hương nhàn nhạt, sau đó để lại chứng cứ trên miệng Tử Nghiên.
Nghĩ vậy, Tiêu Sắt hít sâu một hơi, ngụy biện: "Tử Nghiên, thật ra là thế này, ta mới vừa nằm lên giường thì bên ngoài liền có tiếng sấm, bởi vì ngươi sợ hãi trở mình cho nên miệng hai chúng ta đúng lúc chạm nhau. Ngươi cẩn thận ngẫm lại, có phải trước khi ngủ quay về phía tủ quần áo hay không, cho nên ta cũng không cố ý chiếm tiện nghi của ngươi, việc này chúng ta đều có trách nhiệm."
"Vậy sao nửa đêm ngươi lại chạy đến giường người ta?" Tử Nghiên tức giận chất vấn.
"Không phải ta đã nói rồi sao? Nơi này là phòng Trúc Thanh, ta coi ngươi là nàng, ngươi lại không phải không biết quan hệ giữa chúng ta." Tiêu Sắt có chút buồn bực nói.
"Chẳng lẽ ngươi muốn làm chuyện đã làm với Mỹ Đỗ Toa... Với Trúc Thanh?" Mặt Tử Nghiên nghẹn đến mức đỏ bừng.
"Ta là nam nhân của nàng, ngủ bên nhau là chuyện thiên kinh địa nghĩa, việc này chờ ngươi trưởng thành sẽ biết." Tiêu Sắt xoa xoa đầu Tử Nghiên, an ủi.
"Ngươi... Ta..." Nghe Tiêu Sắt nói xong, Tử Nghiên cảm thấy hình như có chuyện như vậy, nhưng nụ hôn đầu tiên liền mất như vậy, Tử Nghiên không cam lòng, càng nghĩ càng ủy khuất đến rơi nước mắt, cuối cùng dứt khoát nhào tới đấm ngực Tiêu Sắt, lau nước mắt nói: "Vậy ngươi chiếm tiện nghi ta tính thế nào? Đó là nụ hôn đầu tiên? Ta mặc kệ, ta mặc kệ, ngươi bồi thường cho ta, ta muốn ngươi bồi thường."
"Nếu không? Ngươi hôn ta lại?"
"Ta không cần, ngươi đã hôn Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Trúc Thanh, không phải nụ hôn đầu tiên."
"Vậy một viên Hóa hình đan?" Tiêu Sắt có chút chần chờ hỏi.
"Lại thêm ba vạn... A không, năm vạn đan dược, loại có thêm đường thì ta liền tha thứ ngươi." Tử Nghiên hít hít mũi nói.
"Được, năm vạn thì năm vạn." Tiêu Sắt bất đắc dĩ nhún vai, trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là tiểu tham ăn, sớm biết đơn giản thế này thì ta đã không tốn nhiều lời rồi.
"Thành giao." Tử Nghiên lau nước mắt, được bồi thường hài lòng, không khóc cũng không náo loạn.
"Hóa hình đan chờ người Hải Vương cung đưa dược liệu tới ta sẽ luyện chế cho ngươi. Đúng rồi, Tử Nghiên, Trúc Thanh đâu?" Tiêu Sắt nói sang chuyện khác nói.
"Không biết, ta vừa tỉnh lại, nàng đã biến mất, nhưng ta đoán là sau khi nghe nói ngươi trở về, nàng liền dụ ta ngủ rồi sang phòng ngươi." Tử Nghiên nói.
"Đi phòng ta? Phòng nào?" Tiêu Sắt có chút khó hiểu. Hắn tiến vào phòng Tiểu Y Tiên, Tiểu Y Tiên cũng chưa kịp nói thì đã bị ăn, hiện giờ nàng đang mệt mỏi nằm trên giường.
"Phòng lớn nhất trên tầng năm nha, Tiểu Y Tiên chuẩn bị cho ngươi, ngày thường Trúc Thanh nhớ ngươi đều lén lên đó, nàng còn nghĩ rằng ta không biết đây." Tử Nghiên vui vẻ nói.
"Vậy ta đi đây. Chúng ta ước định rồi, ngươi không thể nói chuyện hôm nay cho người khác." Tiêu Sắt bắt đầu mặc quần áo, bận rộn cả buổi, kết quả lãng phí công sức, nếu đối phương không tỉnh mà tới luôn thì không thể vãn hồi, may mắn Tiêu Sắt ta là nam nhân biết rụt rè.
"Ngươi phải nhớ kỹ là thiếu ta Hóa hình đan cùng năm vạn đan dược nha." Tử Nghiên nằm trên giường dặn dòi.
"Ok." Tiêu Sắt giơ tay ra hiệu, sửa sửa quần áo rồi đi ra khỏi phòng.
Hắn lặng yên đi lên lầu năm, Tiêu Sắt ẩn nấp hơi thở, lần này hắn dùng công năng thấu thị và linh hồn lực tra xét để đảm bảo, sau khi xác nhận trên giường chính là mèo con, Tiêu Sắt nhanh chóng cởi sạch quần áo của mình.
.......
Một trận mưa gió qua đi, mèo con đã được Tiêu Sắt cầm tay dạy "ngoại ngữ", vẻ mặt mệt mỏi dựa vào lòng hắn.
Tiêu Sắt nhìn Chu Trúc Thanh trước mắt đã thiếu đi chút ngây ngô, thêm một phần thành thục, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên mái tóc nàng, dịu dàng, vuốt ve.
Lúc này, mèo con từ từ tỉnh lại, thấy Tiêu Sắt đang ôm mình liền ngẩng đầu, trừng mắt, tay ngọc nhẹ nhàng vỗ ngực hắn, hờn dỗi nói: "Người xấu, vừa trở về liền khi dễ ta."
"Không phải Trúc Thanh ngươi quá hấp dẫn sao? Mới hơn nửa năm không gặp mà đã trổ mã khuynh quốc khuynh thành." Tiêu Sắt cười nói.
"Hừ, ba hoa." Nghe Tiêu Sắt nói, mèo con hừ nhẹ một tiếng, đưa lưng về phía Tiêu Sắt, mặt đẹp nở nụ cười hài lòng, không có nữ nhân nào không thích người khác khen mình xinh đẹp, có mị lực, đặc biệt người này còn là nam nhân của mình.
Nhìn bộ dạng của mèo con, Tiêu Sắt biết nàng khẩu thị tâm phi, cười khẽ, từ sau lưng ôm lấy, hai tay xoa bóp chén ngọc, quả nhiên chén ngọc của mèo con không phải thứ mà đầu tiểu mẫu long kia có thể so nha.
Nếu nói tiểu mẫu long là chén trà ngọc thì mèo con và Mỹ Đỗ Toa chính là cái tô to, loại có thể đựng canh, còn Tiểu Y Tiên thì tương đối bình thường, không lớn không nhỏ, thuộc kiểu vừa vặn. Nhưng Tiểu Y Tiên lại thắng ở hình dạng, chén ngọc như kiệt tác của tạo hóa.
"Đừng nháo nữa." Mèo con xoay người, dán sát vào lòng Tiêu Sắt, không cho hắn quậy nữa, nhẹ giọng hỏi: "Tối hôm qua ta nghe Tử Nghiên nói Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ có hài tử của ngươi, là thật sao?"
"Thật sự." Tiêu Sắt không có phủ nhận.
Mèo con than nhẹ một hơi, trầm ngâm một lát, chậm rãi mở miệng nói: "Vậy ngươi phải gánh vác trách nhiệm, tuy rằng ngoài ý muốn nhưng ta hy vọng ngươi là người biết đảm đương."
Câu trả lời của Chu Trúc Thanh khiến Tiêu Sắt bất ngờ, hắn có chút kinh ngạc nói: "Nói nghiêm khắc thì xem như ta đã phản bội các ngươi, Trúc Thanh, ngươi không tức giận sao?"
"Tức giận thì lại thế nào? Chuyện đã xảy ra, dù tức giận thì hiện tại cũng đã bị tên vô ngươi lại làm... Ta còn có thể làm sao bây giờ." Chu Trúc Thanh có chút buồn bực nói.
"Nhân dịp còn sớm, không bằng ta lại..."
"Đừng.. Trời đã sáng, nếu lát nữa bị Tiên Nhi cùng Tử Nghiên nhìn thấy sẽ xấu hổ chết."
"Yên tâm, Tiên Nhi sẽ không dậy sớm, còn nha đầu Tử Nghiên thì cho nàng mấy bình đan dược liền đuổi được." Vừa nói xong Tiêu Sắt liền bổ nhào vào mèo con, bắt đầu học "ngoại ngữ" tiếp.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận