Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 297: Vô Gian địa ngục

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Ngọc Tiểu Cương ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy thân thể như bị vật nặng ngàn cân đè xuống.
Oành!
Tứ chi chổng vó, thân thể ngã xuống tiếp xúc thân mật với nền đá, mặt đá xuất hiện vết nứt mạng nhện, bụi mù bốc lên.
Ngọc Tiểu Cương nằm trên nền, miệng phun máu tươi, cơ thể như nát ra, một lúc lâu mới thở ra một hơi, run run rẩy rẩy nói: "Ngươi điên rồi. . . ."
"Lớn mật. . ." Hồ Liệt Na khẽ kêu một tiếng, cũng không thấy nàng có động tác gì, áp lực đột nhiên tăng gấp đôi, cả người Ngọc Tiểu Cương hoàn toàn lún sâu vào sàn nhà, chỉ còn phân nửa gương mặt.
"Bản tọa chính là đệ tử duy nhất của Giáo Hoàng, Hồ Liệt Na, Thánh nữ Võ Hồn điện, cho dù Phong Hào Đấu La cũng không dám làm càn trước mặt ta. Cho ngươi cơ hội, nói rõ của ý đồ đi."
Trời cao muốn ngươi diệt vong, trước hết sẽ cho ngươi điên cuồng, lúc tiến vào Giáo Hoàng điện, Ngọc Tiểu Cương dựa vào Giáo Hoàng lệnh mà mắt cao hơn đầu, không để ai vào mắt, giờ khắc này nằm bẹp như chó chết, không thể động đậy, hắn chỉ là một Đại Hồn Sư thì lại làm sao chống nổi uy thế cường hãn của Hồ Liệt Na tu vi cao thâm khó dò.
"Ta có Giáo Hoàng lệnh, ta là trưởng lão danh dự của Võ Hồn điện, ngươi không thể đối với ta thế này."
Ngọc Tiểu Cương cố gắng dùng một tia hồn lực lấy Giáo Hoàng lệnh từ Hồn đạo khí, gào thét.
Hồ Liệt Na đưa tay hút một cái, Giáo Hoàng lệnh bay khỏi tay Ngọc Tiểu Cương, rơi vào trong tay nàng.
"Đúng là Giáo Hoàng lệnh, chỉ là. . . . Ta cũng không nhớ Giáo Hoàng lệnh có ban phát đến một Đại Hồn Sư nho nhỏ như ngươi." Quan sát Giáo Hoàng lệnh, Hồ Liệt Na cất cao giọng nói: "Người đến. . ."
"Thánh nữ điện hạ." Hai kỵ sỹ võ trang đầy đủ, tay cầm trường thương đi vào, quỳ một chân trên nền.
"Người này dám gọi thẳng tục danh của Giáo Hoàng điện hạ, giả mạo trưởng lão danh dự của Võ Hồn điện, đánh vào Vô Gian địa ngục cho ta, để hắn nhớ thật lâu." Mặt Hồ Liệt tỏ vẻ trêu tức.
Vô Gian địa ngục?
Nghe bốn chữ này, hai tên kỵ sĩ ngẩn ra, không khỏi rùng mình một cái, thân là kỵ sĩ Giáo Hoàng điện, bọn họ biết Vô Gian địa ngục là nơi nào, nói là ngục giam đáng sợ nhất thế gian cũng không quá.
Hai người nâng Ngọc Tiểu Cương như chó chết tiến vào Vô Gian địa ngục.
Vô Gian địa ngục nằm ở một nơi hoang vu cách xa Vũ Hồn thành và Giáo Hoàng điện, Đấu La điện. Thành lập ba mươi mốt năm trước, tương truyền là do Giáo hoàng Bỉ Bỉ Đông thời kỳ Thánh nữ đề nghị thành lập, chuyên môn trừng trị kẻ làm xấu Võ Hồn điện, gian tế, bọn buôn người...
Kiến trúc như cái thùng màu xám cũ kỹ.
Tường bị ăn mòn bong tróc từng mảng phối với tường viện bên ngoài khiến người ta cảm thấy rất ngột ngạt.
Cửa lớn ngục giam cạc cạc mở ra, cả tòa ngục giam giống như mở miệng rộng không đáy, khiến người ta sinh ra cảm giác sau khi tiến vào sẽ không thể ra ngoài được nữa. Bị khí thế củanHồ Liệt Na làm trọng thương, Ngọc Tiểu Cương có chút chột dạ, mình đường đường là một đại sư, lại sắp bị giam vào ngục.
Nhìn bức tường mới vừa trát phấn màu trắng không lâu, dùng nước màu đỏ viết lên mấy chữ to "Thẳng thắn từ rộng, chống cự tòng nghiêm", Ngọc Tiểu Cương nhìn mấy người ... mấy chữ to, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, hắn chỉ kêu một tiếng Bỉ Bỉ Đông mà thôi, đã bị khí thế của Hồ Liệt Na mạnh mẽ ép thành chó chết, sau đó đần độn u mê tới địa phương này, hắn thẳng thắn thế nào?
Nhưng lần này ngược lại cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, đó chính là biết được thực lực của Hồ Liệt Na. Đối mặt với Hồ Liệt Na, hắn có cảm giác như hai năm trước đối mặt Tiêu Sắt. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì hy vọng đạt được thắng lợi của đệ tử hắn sẽ cực kỳ xa vời, vì lẽ đó hắn phải nghĩ biện pháp truyền lại tin tức, để cho Đường Tam chuẩn bị đối sách.
"Vị huynh đệ này, xin hỏi các ngươi muốn giam ta bao lâu." Bị hai tên ngục tốt kéo đi, Ngọc Tiểu Cương yếu ớt hỏi.
"Ai là huynh đệ của ngươi? Đến nơi này rồi, đừng nghĩ đùa bỡn trò gì, bằng không thì người thua thiệt chính là ngươi, chúng ta chỉ biết quyền cước không nói nhiều." Hai ngục tốt hai bên kéo Ngọc Tiểu Cương đi vào nhà giam khiến Ngọc Tiểu Cương hết sức căm ghét kia.
Cửa ngục giam canh phòng nghiêm ngặt mở ra trước mặt Ngọc Tiểu Cương, từng luồng từng luồng khí tanh hôi buồn nôn truyền đến. Càng đi sâu vào càng thấy âm u, ánh đèn mờ nhạt trên hành lang trông có chút lạnh lẽo.
"Đầu lĩnh, bên trên nói lão già này là quý nhân, có muốn chăm sóc lão già này một chút hay không? Vô Gian địa ngục chúng ta cũng không thể để khách mời chờ nha." Nhấc theo Ngọc Tiểu Cương, tên ngục tốt bên trái nở nụ cười lấy lòng đối với nam nhân phía trước.
Ngọc Tiểu Cương ngẩn ra, tuy rằng đây là lần thứ nhất vào ngục giam, nhưng nghe tới chăm sóc trong miệng ngục tốt liền biết chắc cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Nam nhân đi phía trước sửng sốt, lúc này mới phản ứng lại, cười ha ha nói: "Tiểu tử ngươi thật chẳng ra gì, được, nếu mặt trên đặc biệt phân phó, chúng ta phải cẩn thận chiêu đãi, mang tới phòng giam số mười thôi."
Số mười?
Nghe con số này, lòng Ngọc Tiểu Cương càng bất an.
Trước ánh mắt quỷ dị của mấy người, Ngọc Tiểu Cương bị đẩy vào phòng giam có mười mấy đại hán.
"Lão già, hưởng thụ đi. Không cần náo loạn, bằng không đời này đừng hòng đi ra ngoài." Tên ngục tốt đứng đầu quay về phía Ngọc Tiểu Cương dặn dò vài câu, sau đó khoá cửa.
"Oành." "Ca." Tiếng kim loại khiến người ê răng vang lên, từng cánh cửa bị khóa lại. Ngục giam sâu như biển, muốn ra ngoài rất khó khăn.
Ngọc Tiểu Cương quay về nhìn những đại hán đang nhìn hắn bằng ánh mắt tục tĩu, nuốt một ngụm nước bọt: "Các ngươi muốn làm gì?"
. . . . . .
Một bên khác, Thiên Nhận Tuyết đang giả trang làm thái tử Tuyết Thanh Hà đại biểu Tuyết Dạ đại đế làm sứ giả đế quốc Thiên Đấu, dẫn dắt mười lăm đội ngũ đế quốc Thiên Đấu tiến vào Vũ Hồn thành.
"Tiểu Vũ, đã đến Vũ Hồn thành rồi, sao ngươi còn đang rầu rĩ không vui?" Ngồi trên xe ngựa, Trữ Vinh Vinh đưa mắt qua cửa sổ, nhìn Vũ Hồn thành nguy nga phía xa.
Mặt Tiểu Vũ trắng bệch: "Không. . . Không có gì."
Trước trận dự tuyển, nàng đều may mắn tránh được Hồn sư từ Hồn Đấu La trở lên, thế nhưng vòng tổng kết này, là người có hồn lực chỉ đứng sau Đường Tam trong Sử Lai Khắc, dù như thế nào thì nàng đều phải vào trận, đến lúc đó nhất định không chỉ có một vị Phong Hào Đấu La quan sát.
Khi đó nàng sẽ đi theo con đường nào?
"Tiểu Vũ, nếu ngươi không thoải mái, thì không cần tham gia thi đấu, dựa vào mấy người chúng ta cũng có thể đạt được quán quân." Đường Tam nói.
Nghe hai chữ quán quân, sắc mặt mọi người trầm xuống, trong nhóm bọn họ chỉ có Đường Tam và Tiểu Vũ hai vị đạt đến Hồn Tông, để tham dự tổng kết, Sử Lai Khắc đã dốc toàn lực, giành quán quân khó như lên trời.
"Nếu như lão sư ở đây thì tốt rồi, có hắn nói không chừng có thể tìm ra biện pháp giành thắng lợi." Đường Tam than nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Đột nhiên ngẩn ngơ, phía chân trời có một luồng sáng màu vàng cấp tốc lướt tới: "Đó là. . . ."

Bình Luận

0 Thảo luận