Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 146: Ngọc Tiểu Tân khuất nhục

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Chúng ta cũng sẽ quên nhau sao?" Bỉ Bỉ Đông ôm chặt cổ Tiêu Sắt, nước mắt rơi xuống linh hồn hắn.
Dù nàng đã mười chín tuổi, cao vượt Tiêu Sắt, nhưng hai người đứng chung một chỗ lại không có một chút lệch mắt.
"Tương tư đoạn trường hồng tượng trưng cho tình yêu tốt đẹp, nó đã nhận ngươi là chủ, có nó ở cạnh, ngươi sẽ không quên. Có lẽ ta sẽ quên ngươi nhưng ta tin tưởng khi chúng ta gặp lại, liếc mắt liền nhận ra ngươi, cho dù đã quên mất tên, quên mất dáng vẻ của ngươi." Tiêu Sắt vỗ vỗ lưng Bỉ Bỉ Đông, dịu dàng.
"Nhưng chúng ta không giống đôi nam nữ kia, không phải cách xa nhau ba năm mà cách nhau hai thế giới." Bỉ Bỉ Đông có chút run rẩy nói.
"Tin tưởng ta, ta nhất định có thể tìm được đại lục Đấu La, tìm được ngươi." Tiêu Sắt kiên định nói.
Bỉ Bỉ Đông nghe vậy, thân thể mềm run run, tay ngọc đặt trên vai Tiêu Sắt, đôi mắt ngập nước dịu dàng nhìn hắn.
"Nhưng hiện tại ta đã lớn hơn ngươi năm tuổi, không chừng lần sau gặp mặt đã qua vài thập niên, ngươi sẽ ghét bỏ ta lớn tuổi sao?"
"Sẽ không." Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười.
"Còn nhớ rõ ta đã nói với ngươi sao? Cực hạn Đấu la cấp chín mươi chín có tuổi thọ hơn một ngàn năm, dù ngươi tới năm mươi tuổi, cũng chỉ mới một phần hai mươi thời gian sống. Huống hồ với tư chất của ngươi nhất định có thể thành thần, đến lúc đó tuổi thọ vô hạn. Mấy vạn năm sau ngươi cũng chỉ lớn hơn ta một chút, tính chất không khác gì lần đầu tiên gặp mặt ngươi lớn hơn ta nửa tuổi."
"Vậy ngươi sẽ tìm nữ hài tử khác sao?" Bỉ Bỉ Đông hỏi tới vấn đề nàng quan tâm nhất.
"Ách..." Tiêu Sắt đen mặt, đâu chỉ là sẽ tìm, hắn đã có vài cô nàng rồi, dù chưa xác nhận quan hệ nhưng Long Quỳ, Tiểu Y Tiên, Tiêu Ngọc, Nhã Phi, thậm chí ngay cả Mỹ Đỗ Toa, hắn sẽ không từ bỏ ai cả.
Tiêu Sắt chột dạ ho khan hai tiếng, nói lảng sang chuyện khác nói: "Đông Nhi, hiện tại ta không còn nhiều thời gian, trước đó cần phải giúp ngươi giải trừ tai hoạ ngầm."
"Tai hoạ ngầm?" Bỉ Bỉ Đông nghe vậy, ngẩn ra, kinh ngạc nói: "Ta có tai hoạ ngầm gì? Chờ ta thu hoạch Hồn hoàn thứ bảy xong, Phong hào đấu la ta cũng có lòng tin đối phó. Hơn nữa với thực lực của Võ hồn điện, không có ai dám ra tay với ta."
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, trầm giọng nói: "Tai hoạ ngầm ta nói không phải đến từ bên ngoài mà là bên trong, cũng chính là lão sư Thiên Tầm Tật của ngươi."
"Sao có thể, lão sư hắn...." Bỉ Bỉ Đông cứng họng thất thanh, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Tiêu Sắt híp mắt, nghiêm mặt nói: "Căn cứ vào quá trình quan sát năm năm nay, ta kết luận Thiên Tầm Tật là một tiểu nhân, hơn nữa còn có bệnh chiếm hữu đối với ngươi. Tuy rằng ẩn giấu rất tốt nhưng lại không tránh khỏi mắt ta, thậm chí hắn còn muốn chiếm hữu thân thể ngươi."
"Không.... Sẽ không, lão sư sẽ không, ta kính trọng hắn như vậy mà." Bỉ Bỉ Đông run rẩy, hiển nhiên không cách nào tiếp thu chuyện này, nếu người khác nói ra, chắc chắn nàng sẽ không tin, thậm chí cho rằng đối phương đang châm ngòi ly gián, đánh đối phương một trận.
Nhưng trước mắt là Tiêu Sắt, là người nàng yêu thương.
Nếu ngay cả Tiêu Sắt cũng muốn hại nàng thì trên đời này không có người đáng để nàng tin tưởng.
Tiêu Sắt thở dài nói: "Ta cũng hy vọng không phải sự thật, nhưng vì an toàn của ngươi, chúng ta cần phải thử."
"Thử như thế nào?" Bỉ Bỉ Đông hỏi.
"Đây là một loại năng lực đặc biệt mà ta ngẫu nhiên có được, tên là Biệt thiên thần. Chỉ cần cảnh giới linh hồn thấp hơn ta, ta liền có thể phóng thích, viết lại ý chí người khác. Nhưng chu kỳ sử dụng rất dài, đối phó với người có thực lực càng cao cần thời gian khôi phục càng lâu. Lão sư ngươi là Phong hào đấu la, sau khi dùng với hắn, phỏng chừng sẽ không thể sử dụng trong một khoảng thời gian rất dài." Tiêu Sắt chỉ chỉ mắt phải của mình.
Bỉ Bỉ Đông tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi thi triển thứ này với lão sư là để viết lại ý chí của hắn sao?"
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Ta sẽ không thi triển trực tiếp với hắn mà sẽ thiết lập cơ chế kích phát, nếu hắn ra ray với ngươi thì Biệt thiên thần sẽ phát động. Hiện tại ngươi đi nói với hắn ngươi đã có người mình thích, muốn ở cùng người đó. Nếu lão sư ngươi không ra tay, vạn sự đại cát. Nếu mà hắn ra tay với ngươi...."
Nói xong lời cuối cùng, trong mắt Tiêu Sắt tràn ngập sát khí...
"Được." Bỉ Bỉ Đông khẽ gật đầu. Tuy rằng nàng tin tưởng Thiên Tầm Tật nhưng nếu đúng như như lời người mình yêu, đối phương có ý đồ với thân thể nàng thì thật là đáng sợ. Một khi đối phương thực hiện được, dù gặp lại Tiêu Sắt, nàng cũng không biết nên đối mặt như thế nào...
"Như vậy hiện tại liền đi thôi, ta không còn bao nhiêu thời gian." Cảm nhận được mình sắp rời khỏi thế giới này, Tiêu Sắt không trì hoãn, trực tiếp hóa thành một tia sáng chui vào đầu Bỉ Bỉ Đông.
Bỉ Bỉ Đông thu hồi Tương tư đoạn trường hồng rồi đi ra cung điện.
Mới vừa ra khỏi cung điện, một thanh niên tóc đen ôm mấy quyển thư tịch ân cần tới gần, cung kính nói: "Thánh nữ điện hạ, đây là tư liệu mà ta đã đến Tàng thư các soạn giúp ngài, bao gồm các hồn thú và chương trình tu luyện thích hợp với ngài."
"Lăn..." Bỉ Bỉ Đông liếc thanh niên một cái.
Một luồng khí tím mãnh liệt tràn ra, thổi thanh niên bay lên, nện vào vách cung điện.
"Ngọc Tiểu Tân, hẳn là ta đã nói với ngươi rồi, không cần có ý đồ gì với ta, muốn bám váy ta sao, ngươi còn không xứng. Nếu dám xuất hiện trước mặt ta lần nữa, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận."
Nói xong, Bỉ Bỉ Đông cũng không quay đầu, đi thẳng đến Giáo hoàng điện.
Nhìn bóng Bỉ Bỉ Đông xa dần, Ngọc Tiểu Tân nắm chặt tay, lau vết máu nơi khóe miệng, trong mắt tràn đầy thù hận cùng oán độc.
Hắn tiến vào Võ hồn điện hai năm rồi.
Lần đầu tiên nhìn thấy Bỉ Bỉ Đông, hắn đã bị thiên phú cùng với vẻ đẹp của đồi phương trói chặt.
Từ đó hắn liền quyết định theo đuổi Bỉ Bỉ Đông.
Nếu có thành công đuổi được đối phương, chẳng những những nghiên cứu, lý luận của bản thân có thể được thế nhân tán thành, còn thu gặt được tình yêu, đến lúc đó không có bất kỳ kẻ nào dám gọi hắn là phế vật nữa.
Hắn cũng biết tình trạng của mình, một Hồn sư phế vật bẩm sinh, cho nên chỉ có thể bắt đầu từ lý luận.
Vì thế, mấy năm nay hắn mất ăn mất ngủ đến Tàng thư các Võ hồn điện, điên cuồng bổ sung tri thức, sau đó giúp Bỉ Bỉ Đông lựa chọn hồn thú thích hợp, hơn nữa còn chuẩn bị cho nàng một loạt chương trình tu luyện.
Sự đánh đổi của hắn chẳng những không nhận được chút hồi báo nào, ngược lại còn khiến Bỉ Bỉ Đông càng lúc càng chướng mắt với hắn. Ban đầu như người qua đường, đến bây giờ là vung tay đánh thẳng.
Hắn cực kỳ căm hận.
"Bỉ Bỉ Đông, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận."
Ngọc Tiểu Tân âm thầm thề, mang theo gương mặt u ám rời khỏi Võ hồn điện.
Một ngày nào đó, hắn sẽ bồi dưỡng ra một Hồn sư thiên tài.
Nếu có thể hủy diệt Võ hồn điện thì không còn gì tốt hơn rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận