Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 489: Long và tiểu hồ ly

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Đón mèo con và Ninh Vinh Vinh về không gian Đấu La, Tiêu Sắt liền đi Cổ Long Đảo, hoàn thành ước định đã định ra cùng với Chúc Khôn lúc trước ---- cưới Tử Nghiên.
Giờ phút này, Tử Nghiên dưới sự trợ giúp của Long Hoàng Chúc Khôn, đã hoàn toàn luyện hóa quả bản nguyên Long Hoàng, bản thể tiến hóa thành Long Hoàng Chí tôn. Tu vi thăng cấp đến Đấu Thánh bốn sao. Hoàn toàn trưởng thành thành một cô gái chín chắn với vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành. Cả người nàng mặc váy bào màu tím màu vàng có hoa văn long hoàng, mắt tím và tóc tím chuyển hóa thành màu vàng tím, tóc dài buông xuống ngang mông, thân thể mềm mại dịu dàng. Ở sau lưng có một đôi cánh chim màu vàng tím dài chừng một mét đang nhẹ nhàng lay động, mà khi hai cánh chấn độn, hình như có tiếng gió truyền ra làm chấn động lòng người.
"Lúc trước, trước khi ta mời phụ thân ngươi tiến vào Cổ Đế động phủ cướp Đế chi Bản Nguyên đã từng đồng ý với phụ thân ngươi, sau khi thành công trở thành Đấu Đế sẽ đến rước người về dinh, ngươi có nguyện ý hay không? Nếu không muốn, chúng ta vẫn là bạn tốt như trước kia, nếu nguyện ý, ta sẽ bảo vệ ngươi cho đến cuối đời."
Sau khi Tiêu Sắt nhìn thấy Tử Nghiên thì hỏi như vậy.
Đối với việc này, Tử Nghiên chỉ trả lời: "Nếu như không gả cho ngươi, ngươi vẫn sẽ chịu luyện chế đan dược cho ta sao?"
Tiêu Sắt không có trả lời, trực tiếp lấy hết toàn bộ dược liệu đang có trên người bây giờ luyện chế thành đan dược. Đan dược chất đầy hơn phân nửa Cổ Long Đảo, cho dù Tử Nghiên ăn mấy ngàn năm cũng ăn không hết.
Tử Nghiên lấy một viên trong đó ngậm vào miệng, sau đó hôn lên môi Tiêu Sắt, cười nói: "Cho dù có nhiều đan dược hơn nữa thì sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ ăn hết, làm bạn bè không đáng tin cậy, nhỡ một ngày nào đó ta chọc ngươi tức giận, đan dược lại ăn hết rồi thì làm sao bây giờ? Cho nên ta muốn ở bên cạnh ngươi, để mỗi ngày ngươi phải luyện chế cho ta..."
Tiêu Sắt lạnh nhạt cười, gật đầu. Buổi tối ngày hôm đó, hai người lên xe hoa ở Cổ Long đảo.
Sau khi xuống xe, Tử Nghiên được Tiêu Sắt đón về Gia Mã đế quốc.
Trong không gian Đấu La.
Giờ phút này, ban đầu trên bản đồ của Đấu La đại lục đã xuất hiện những góc tên là Đồ Sơn, Thần Sơn Hỏa Trang và Thương Sơn. Đây là khi Tiêu Sắt đón Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan cùng với ba chị em hồ yêu về thì xuất hiện, Lý Hàn Y vì không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của bọn họ nên cũng thuận tiện chuyển tới đây.
Bên trong Thần Hỏa Sơn Trang, lúc này Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan và ba chị em hồ yêu đang ngồi cùng một chỗ mà thưởng thức trà nước, hưởng dụng điểm tâm.
"Ngao ô.... Anh rể hỗn đản kia cũng quá hỏng, có tỷ tỷ còn chưa đủ, vậy mà còn trêu chọc nhiều nữ hài tử như vậy, thật sự đáng ghét, chỉ khổ tỷ tỷ chờ hắn nhiều năm như vậy. Hơn nữa càng quá đáng chính là đón chúng ta tới địa phương quỷ này mà mấy năm cũng chỉ đến thăm chúng ta một lần, thật quá đáng."
Má hồng của Phương Đông Tần Lan phồng lên, hung hăng cắn một miếng điểm tâm, giống như, điểm tâm này chính là Tiêu Sắt, nàng dùng sức cắn để xả giận.
"Đoạn thời gian trước không phải Long Quỳ và Tuyết Nhi đã tới đây sao, bọn họ nói Tiêu Sắt đã thành công thăng cấp lên Đấu Đế. Có lẽ bây giờ hắn ta vẫn còn mấy chuyện gì đó chưa giải quyết được." Đông Phương Hoài Trúc pha cho mọi người một chén trà, mỉm cười nói.
"Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không tức giận sao? Tên xấu xa kia chính là thứ trăng hoa, đã trêu chọc một, hai, ba, bốn, năm, sáu..." Đông Phương Tần Lan vươn tay đếm kỹ, dường như phát hiện số ngón tay mình có cũng không đủ dùng, giang hai tay ra làm một đòn thủ thế, "Nhiêu đây này... Nhiều cô gái như vậy này, hơn nữa mỗi người đều xinh đẹp như vậy, người xấu nhất cũng không kém em gái ngươi và ta. Nhất là Tuyết Nhi, thật là giỏi, vậy mà trước khi tên kia sinh ra đã có một đứa con gái ruột lớn hơn hắn gần mười tuổi... Thật sự quá đáng ghét..."
Đông Phương Hoài Trúc cười khẽ mà lắc đầu, "Tức giận là chắc chắn, chỉ là, so với tức giận, ngược lại ta có hơi thích loại sinh hoạt này, ít nhất không cần lo lắng tiên môn bách gia lừa ta gạt, không có báo thù, không có tính kế, hơn nữa... Ta chỉ cần biết hắn bình an là được rồi..."
Vừa nói, Đông Phương Hoài Trúc bưng chén trà lên khẽ mím môi, lâm vào trong hồi ức giữa nàng và Tiêu Sắt.
"Xong rồi.... Tỷ tỷ ta đã hoàn toàn xong rồi.... Ngay cả chồng cũng để cho mọi người cướp đi.... Còn không có một chút sốt ruột nào..." Nhìn bộ dáng này của Đông Phương Hoài Trúc mà ánh mắt Đông Phương Tần Lan trống rỗng, điểm tâm trong tay rơi trên mặt đất, làm bộ ra vẻ bộ dáng đau đớn, ánh mắt chuyển về phía ba chị em hồ yêu rồi hỏi: "Này, ta nhớ rõ hình như đại gia hỏa kia cũng từng trêu chọc mấy người các ngươi mà, các ngươi không tức giận sao?"
Đồ Sơn Hồng Hồng khẽ mím nước trà, thản nhiên nói: "Công tử có ân đối với ba chị em ta, lại mang cả nhà Đồ Sơn ta đến nơi này mà không cần tranh giành với thế gian này, chúng ta rất cảm kích công tử."
Đồ Sơn Dung Dung phụ họa nói: "Hồng Hồng tỷ nói rất đúng."
"Hừ, ngươi cho rằng ai cũng khẩu thị tâm phi như ngươi, một mặt thì thèm lấy thân thể anh rể nhà mình một mặt thì lại nói xấu anh rể." Dáng người Đồ Sơn Nhã Nhã cực kỳ nóng bỏng, hai tay chạm ngực mà nói khẽ.
"Ngươi... Ngươi... Ngươi nói bậy cái gì..." Hai má Đông Phương Tần Lan đỏ bừng, đỉnh đầu toát ra khí nóng rồi xoay người, vẻ mặt thẹn thùng cùng không dám tin, tim nàng còn đang đập nhanh hơn, cố lắm mới dùng ngữ khí vẫn chưa đủ tự tin mà thì thào nói: "Ta làm sao có thể thích cái đầu củ cải tính trăng hoa kia, huống chi hắn còn là anh rể ta."
Lời này của nàng vừa dứt, đột nhiên không gian phía trước dao động một trận, Tiêu Sắt bất chợt xuất hiện ở trong viện.
Cách biệt hai năm trời giờ lại thấy Tiêu Sắt đột nhiên xuất hiện, vả lại trên mặt hắn rõ ràng còn tràn đầy nụ cười thú vị ác ý, giờ phút này, Đông Phương Tần Lan cũng biết lời nói của mình chắc chắn đã bị người kia nghe thấy, lúc này coi như mất mặt trước mắt người đời.
Tiêu Sắt ở Thần Sơn Hỏa Trang chơi với Đông Phương Hoài Trúc ba ngày, đón nàng đến Võ Hồn thành, sau đó đi tới Thương Sơn gần Đồ Sơn và Thần Sơn Trang, ở nơi đó có Lý Hàn Y đang luyện kiếm trong mưa, mười năm trôi qua như một ngày.

Bình Luận

0 Thảo luận